Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 332
Cập nhật lúc: 14/01/2026 13:07
Cô có hơi luống cuống chân tay.
Tùy Thất mấp máy môi mấy lần, cũng không biết nên an ủi thế nào.
Thế là, cô chỉ có thể gãi ch.óp mũi, yên lặng nhìn hai chị em khóc không thành tiếng.
Phải nói là, hai người này khi khóc trông càng giống nhau hơn.
Hai phút sau, Diệp Tình sụt sịt mũi, áy náy nói: "Xin lỗi cô, tôi không kiềm chế được cảm xúc gì cả."
Tùy Thất xua tay: "Không sao."
Diệp Tình lau nước mắt: "Chẳng qua là tôi, không muốn thấy ai xảy ra chuyện vì cứu chúng tôi nữa thôi."
Cô ấy nhìn Tùy Thất, nín khóc mỉm cười: "Cô không sao, chúng tôi thật sự rất vui."
Diệp Thừa ở bên cạnh gật đầu lia lịa.
Tùy Thất lấy giấy ăn trong túi ra, rút ra hai tờ đưa cho hai chị em.
Hai chị em chia tờ giấy thành bốn phần, dùng một phần nhỏ để lau nước mắt hỉ mũi, phần còn lại thì nhét vào túi.
Diệp Thừa dùng thêm một tờ, cậu ta dùng gậy sắt moi viên tinh hạch màu đỏ sẫm trong đầu zombie ra, lấy giấy ăn lau sạch, đưa cho Tùy Thất.
Tùy Thất đưa tay nhận lấy: "Cảm ơn."
Cô vịn tường đứng dậy: "Tôi vào nhà vệ sinh một lát nhé."
Chân cô vẫn hơi mềm, Tùy Thất chậm rãi bước vào nhà vệ sinh, đóng cửa lại.
Cô tắt lá chắn bảo vệ, lấy một chai nước ra rửa kỹ vùng da bị zombie c.ắ.n, sau đó lại lấy chai xịt khử mùi, xịt khắp người từ trên xuống dưới một lượt.
Viên tinh hạch vừa nhận được kia cũng bị xịt mấy lần.
Mùi hôi dần tan đi, lúc này Tùy Thất mới hít một hơi thật sâu.
Chai xịt khử mùi kia thật sự đã cứu cái mạng già này của cô.
Cô cất viên tinh hạch màu đỏ không còn mùi lạ vào Kho Hàng Tuỳ Thân, đang định đi ra ngoài, trong đầu đã vang lên giọng nói điện t.ử trong trẻo.
【Chúc mừng bạn nhận được tinh hạch zombie cao cấp x 1, sau khi thu thập đủ 10 viên, sẽ ngẫu nhiên tổng hợp thành một vật tư đặc biệt!】
… Cuộc sống đúng là lúc lên lúc xuống.
Không ngờ tinh hạch cấp cao còn có công dụng này.
Nhưng zombie cao cấp vừa nhanh, sức lại vừa khỏe.
Nếu hôm nay không có lá chắn bảo vệ che chắn, chắc chắn cô đã xong đời rồi.
Chỉ có điều, tuy cô đ.á.n.h nhau không được, nhưng lại rất giỏi tìm vật tư.
Dùng vật tư để đổi lấy tinh hạch cấp cao, chẳng phải ổn rồi sao.
Tùy Thất tự like cho mình, bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Đang đau đầu không biết xử lý con zombie kia thế nào, cô ngước mắt lên nhìn, đã thấy hai chị em Diệp Tình đang nâng xác con zombie được bọc kín trong ga trải giường, ném ra ngoài cửa sổ.
Vẻ mặt bình tĩnh, thủ pháp thuần thục.
Trong phút chốc, Tùy Thất nảy sinh lòng kính phục, đúng là có kinh nghiệm sinh tồn.
Hai chị em vừa quay người lại đã thấy Tùy Thất, có hơi ngại ngùng cười.
Tùy Thất tỏ vẻ thấu hiểu, dù sao cũng vừa mới khóc sụt sùi xong.
Cô hỏi, giọng tự nhiên: "Xung quanh đây có nhiều zombie cao cấp không?"
Diệp Tình thở dài: "Theo lý mà nói, đội diệt zombie căn cứ Vân Châu đã xử lý sạch zombie cao cấp ở khu vực này lâu rồi, cũng không biết tại sao lại xuất hiện nữa."
Diệp Thừa đoán: "Có khi nào là chạy đến từ chỗ khác không?"
"Có thể đấy." Diệp Tình liếc nhìn cửa sổ kính vỡ nát: "Con hôm nay, có thể đã bám theo chúng ta trên đường từ nhà thi đấu về."
Cô ấy thấp giọng nói: "Ở đây không an toàn nữa rồi, ngày mai chúng ta phải tìm chỗ khác thôi."
Ba người chuyển sang phòng ngủ nhỏ bên cạnh nhà vệ sinh, định ngủ tạm một đêm.
Diệp Tình và Diệp Thừa dựa vào góc tường, cố gắng vào giấc.
Tùy Thất ngồi bên cạnh bọn họ, quang não trên cổ tay chợt rung lên.
Bài đăng trên trung tâm giao dịch của cô đã có người trả lời.
Ninh Nào Đây: "Chị muốn biết thông tin gì về căn cứ Khôn Châu?"
Thất Tiên Nữ Ở Mạt Thế: "Yêu cầu cụ thể và phúc lợi đãi ngộ để vào căn cứ Khôn Châu."
Đối phương rất nhanh đã gửi tin nhắn đến.
Yêu cầu 1: Không mang virus zombie.
Yêu cầu 2: Nộp một lần 2000 viên tinh hạch zombie thường, hoặc 500 viên tinh hạch zombie cao cấp.
Tùy Thất nhướng mày: Rẻ hơn căn cứ Vân Châu nhỉ.
Đợi một phút, vẫn không nhận được yêu cầu thứ ba.
Cô hỏi lại: "Chỉ có hai yêu cầu này thôi sao?"
Ninh Nào Đây: "Ừm."
Thất Tiên Nữ Ở Mạt Thế: "Nếu tôi không nộp tinh hạch, mà nộp vật tư thì sao?"
Ninh Nào Đây: "Một trăm món vật tư là được. Thức ăn, nước uống, t.h.u.ố.c men, vật dụng hàng ngày hay mấy thứ lắt nhắt, cái nào cũng được."
"Căn cứ Khôn Châu cung cấp chỗ ở miễn phí, mặc định là ký túc xá bốn người, có nhà vệ sinh riêng, điện nước trả riêng."
"Nếu muốn ở phòng đơn hoặc căn hộ cao cấp, thì phải trả giá khác."
"Hàng tháng, người sống trong căn cứ có thể nhận được trợ cấp sinh hoạt năm trăm điểm tích lũy."
Tùy Thất hỏi: "Có điều kiện nhận không?"
Ninh Nào Đây: "Không có."
Thất Tiên Nữ Ở Mạt Thế: "Vậy thì tốt quá rồi."
Ninh Nào Đây: "Đúng không."
Thất Tiên Nữ Ở Mạt Thế: "Trong căn cứ Khôn Châu, có nhiều công việc để lựa chọn không?"
"Nhiều lắm, không sợ không tìm được việc làm đâu."
"Lương thế nào?"
"Cái đó đương nhiên là rủi ro cao thì lợi nhuận cao, rủi ro thấp thì lợi nhuận thấp rồi. Đến khi chị qua đây thì hẵng tìm hiểu chi tiết sau."
Thất Tiên Nữ Ở Mạt Thế: "Được, phiền cô gửi vị trí chi tiết của căn cứ Khôn Châu cho tôi."
Đối phương trực tiếp gửi một thẻ vị trí sang.
Ninh Nào Đây: "Còn gì muốn hỏi nữa không?"
Tùy Thất lạch cạch gõ chữ: "Đông người có được giảm giá không?"
Ninh Nào Đây: "… Chị mơ đẹp thật đấy."
