Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 334
Cập nhật lúc: 16/01/2026 01:00
Diệp Thừa hạ giọng thật nhỏ, hỏi: "Đồ tốt gì?"
Tùy Thất không trả lời, chỉ khẽ cười đáp: "Chị đây đưa hai người đến căn cứ Khôn Châu, được không?"
Hai chị em đồng thời mở to mắt: "Hả?"
Diệp Thừa ngơ ngác hỏi: "Bọn em đi được sao?"
Giọng Tùy Thất nhẹ nhàng từ tốn: "Có chị ở đây là được."
Diệp Tình chớp mắt: "Đi, đi thế nào?"
"Đi theo tôi là được." Tùy Thất mỉm cười nhìn hai người: "Hai người chỉ cần chịu trách nhiệm bảo vệ tốt bản thân, còn lại cứ giao cho tôi."
Hai người ngơ ngác nhìn Tùy Thất, mắt không dám chớp.
Trong đầu hai chị em cùng nảy ra một ý nghĩ:
Rõ ràng nghe có vẻ là chuyện không có khả năng xảy ra, sao những lời xuất phát từ miệng đối phương lại khiến người ta tin tưởng vậy nhỉ, như thể thật sự có thể trở thành hiện thực vậy.
Tùy Thất giơ tay b.úng một cái, hai chị em mới hoàn hồn.
Cô hỏi: "Tôi muốn tìm người đưa chúng ta đến căn cứ Khôn Châu, nên đi đâu tìm đây?"
Diệp Tình vuốt tóc mái ra sau tai, nói: "Có thể đến hiệp hội lính đ.á.n.h thuê, chỉ cần trả đủ tiền, cái gì bọn họ cũng nhận làm."
Diệp Thừa gãi đầu: "Nhưng bọn họ hét giá cao lắm, người bình thường không trả nổi đâu."
"Hiệp hội lính đ.á.n.h thuê có xa chỗ này không?" Tùy Thất hỏi.
"Không xa, đi bộ chưa đến một tiếng." Diệp Tình đáp.
"Được." Tùy Thất hất cằm: "Dẫn đường đi."
"Định đi thật sao?" Diệp Thừa do dự nói: "Chúng ta nghèo rớt mồng tơi, đến đó sẽ bị đuổi ra ngoài mất."
"Không đâu." Tùy Thất chỉ vào mình: "Hai người chỉ cần ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu đi sau lưng chị là được."
Kho Hàng Tuỳ Thân đầy ắp vật tư, bây giờ cô rất tự tin, nói chuyện cũng đầy khí thế.
Tùy Thất giơ tay chỉ về phía trước: "Di chuyển đến hiệp hội lính đ.á.n.h thuê, xuất phát!"
Diệp Tình giơ tay, xoay cánh tay của cô sang một hướng khác: "Bên này này."
Tùy Thất nói lại lần nữa: "Di chuyển đến hiệp hội lính đ.á.n.h thuê, xuất phát!"
Diệp Tình và Diệp Thừa mang theo ba phần nghi ngờ, hai phần bất an và năm phần mong đợi, đi trước dẫn đường.
Tùy Thất bước những bước vô cùng tự tin, đi sau lưng hai người.
Năm mươi ba phút sau, đoàn người thành công đến hiệp hội lính đ.á.n.h thuê.
Dọc đường đi cực kỳ thuận lợi, Tùy Thất có hơi tò mò hỏi: "Sao trên đường không thấy con zombie nào thế?"
Diệp Tình giải đáp: "Hiệp hội lính đ.á.n.h thuê sẽ định kỳ dọn dẹp zombie xung quanh."
Tùy Thất gật đầu.
Ba người vào đại sảnh, bên trong khá đông người, ai nấy đi qua đi lại.
Các nhân viên tiếp tân đeo băng tay màu vàng đưa mắt quét ba người tay trắng không có một món đồ, không mấy hứng thú quay đầu đi.
Tùy Thất khẽ nhướng mày: Mấy người đúng là trông mặt mà bắt hình dong.
Vừa mới c.h.ử.i thầm xong, bàn tay trái buông thõng bên hông chợt truyền đến cảm giác hơi ngứa.
Cô cúi đầu nhìn, một gã đàn ông cao to thô kệch đang bò trên đất, trong tay cầm một sợi len đỏ, nhanh như chớp buộc vào ngón tay cô.
Sau khi bị phát hiện, đối phương ngẩng đầu, nở nụ cười để lộ hàm răng trắng sáng: "Lập đội không, chị Tùy?"
Lời nói rất khách sáo, nụ cười rất rạng rỡ.
Chỉ có Sợi Dây Kết Duyên trong tay là thắt một nút c.h.ế.t vô cùng c.h.ặ.t trên ngón tay cô.
Tùy Thất: … Cái này có hơi bất lịch sự rồi đấy.
Diệp Thừa tiến lên chắn bên cạnh Tùy Thất, gậy sắt trong tay chĩa vào người chơi nam trên đất: "Anh là ai?"
Người chơi nam đứng dậy: "Tôi là Dickson."
Diệp Tình kéo Tùy Thất ra sau lưng mình, đề phòng nhìn Dickson: "Anh muốn làm gì?"
Dickson vội giải thích: "Đừng hiểu lầm, tôi quen chị Tùy, tôi không phải người xấu đâu."
Diệp Thừa vặn lại: "Anh từng thấy người xấu nào tự nhận mình là người xấu chưa?"
Diệp Tình nhìn Dickson râu ria xồm xoàm, khó chịu hỏi: "Chú bao nhiêu tuổi rồi, gọi chị như thế hợp lý sao?"
Nụ cười trên mặt Dickson tắt ngấm, anh ta tức giận nhìn Diệp Tình: "Cô gọi ai là chú đấy, năm nay tôi mới tròn mười tám!"
Ba người Tùy Thất: "…"
À thì, người đàn ông cao một mét tám lăm, đô con, râu ria xồm xoàm, có giọng nói hoang dã như vậy, vừa tròn mười tám tuổi sao?
Có hơi vô lý quá rồi đấy.
Dickson thấy vẻ mặt của ba người, càng tức đến mức dậm chân: "Ánh mắt của mấy người là thế nào vậy?"
"Ngại quá." Diệp Tình chủ động xin lỗi: "Tôi xin rút lại câu vừa rồi."
Ánh mắt Diệp Thừa vẫn lượn qua lượn lại trên mặt Dickson mấy vòng: "Người anh em, anh trông… cũng hơi già quá nhỉ."
"Cậu đừng nói bậy, tôi chẳng hơi già chút nào cả." Dickson vỗ vào bộ râu trên mặt mình: "Khuôn mặt của tôi vẫn còn non nớt lắm, chẳng qua là bị râu che mất thôi."
Diệp Thừa nghi ngờ nhìn anh ta.
Tùy Thất hoàn toàn không quan tâm rốt cuộc người nọ bao nhiêu tuổi, cô cúi đầu gỡ Sợi Dây Kết Duyên đang thắt nút c.h.ế.t trên ngón tay.
Dickson lập tức sốt ruột: "Chị Tùy, đừng gỡ mà, tôi thật lòng muốn lập đội với chị đấy!"
Tùy Thất liếc anh ta một cái: "Tôi không lập đội với người lạ."
Anh ta vòng qua Diệp Thừa, đi đến trước mặt Tùy Thất: "Bây giờ chúng ta quen nhau rồi, không phải là người lạ mà."
Tùy Thất không thèm ngẩng đầu lên: "Chỉ biết tên thì không tính là quen."
Dickson nắm lấy tay Tùy Thất, lắc lắc hai cái: "Chị Tùy, tôi chắc chắn sẽ là một đồng đội tốt, chị đừng tháo sợi chỉ đỏ của tôi mà ~"
Âm cuối kéo dài ra, uốn lượn lên xuống.
Diệp Thừa nhìn anh ta, vẻ mặt đầy ghét bỏ.
Diệp Tình nắm lấy cổ tay Dickson: "Bỏ móng vuốt của anh ra!"
Dickson: "Tôi không chịu đâu ~"
