Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 336

Cập nhật lúc: 16/01/2026 01:01

Diệp Thừa nghiến răng nói: "Em và chị em đã cứu cô ta, nhưng cô ta lại trộm hết tinh hạch của bọn em, sau đó còn cố ý dụ zombie đến tấn công hai chị em em, nếu không phải tình cờ gặp đội diệt zombie, bọn em đã mất mạng rồi."

Hạ Lạc Nhu nghe vậy, cười thành tiếng: "Còn chẳng phải là do hai người ngu ngốc sao, không hề cảnh giác với người mới quen hai ngày như tôi chút nào."

"Tôi lấy tinh hạch của hai người cũng là để sống sót, tôi làm gì sai sao?"

"Hẳn là hai người nên cảm ơn tôi, vì đã dạy cho hai người một bài học."

"Chỉ có điều, hình như cũng chẳng có tác dụng mấy."

Cô ta liếc xéo Tùy Thất một cái: "Đây lại là đồ rác rưởi hai người nhặt từ đâu về thế?"

Tùy Thất còn chưa kịp trả treo, Diệp Tình đã ném cây gậy sắt trong tay về phía Hạ Lạc Nhu.

"A!" Hạ Lạc Nhu hoảng hốt né tránh.

Khi cây gậy sắt xoay tròn với tốc độ cao sắp đập vào đầu cô ta, một bàn tay đeo găng tay da màu đen đã vững vàng bắt lấy.

Viên Thiên Hạo, cũng là anh Viên trong miệng Dickson, ngồi trên ghế sô pha đối diện Hạ Lạc Nhu, đặt gậy sắt lên bàn trà.

Đối phương hơi nghiêng đầu, nhìn Diệp Tình: "Trong hiệp hội lính đ.á.n.h thuê cấm ẩu đả."

Diệp Thừa đứng trước mặt Diệp Tình: "Là Hạ Lạc Nhu gây sự trước."

Diệp Tình trầm mặt nhìn Hạ Lạc Nhu: "Cô tưởng ai cũng lòng lang dạ sói như mình sao, xin lỗi Tùy Thất đi."

"Cô điên rồi đúng không!" Giọng Hạ Lạc Nhu trở nên ch.ói tai: "Cô ném gậy sắt vào tôi mà còn bắt tôi xin lỗi?!"

Diệp Tình cũng cao giọng: "Tôi nói cô xin lỗi Tùy Thất đi!"

"Mọi người." Viên Thiên Hạo đứng dậy khỏi ghế sô pha, điềm tĩnh nói: "Ân oán cá nhân của mọi người xin hãy tự giải quyết, phiền mọi người bàn chuyện chính trước."

Hạ Lạc Nhu đột ngột quay đầu nhìn Viên Thiên Hạo: "Không phải vừa nãy tôi đã nói rồi sao, bảo bọn họ cút đi, tôi muốn bao trọn chuyến bay này."

"Thật không thể chịu nổi con ngu này mà." Diệp Tình giật lấy gậy sắt trong tay Diệp Thừa định ném lần nữa, lại được Tùy Thất an ủi vỗ nhẹ lên tay.

Diệp Tình dừng lại, ngẩng đầu nhìn cô.

Tùy Thất chớp mắt: "Đừng tức giận, để tôi."

Cô lững thững đi đến trước ghế sô pha đơn ngồi xuống, nói với Viên Thiên Hạo: "Bảo Hạ Lạc Nhu cút đi, tôi cũng muốn bao trọn chuyến bay này."

"Cô đang nói khùng nói điên cái gì thế?" Hạ Lạc Nhu trào phúng hỏi: "Cô có biết bao trọn chuyến bay đến căn cứ Khôn Châu cần bao nhiêu vật tư không?"

Cô ta đứng dậy, nhìn Tùy Thất từ trên cao xuống.

"Nhiều hơn cả số vật tư mà loại người thật thà như các người chỉ biết cắm đầu g.i.ế.c zombie, không giành giật, không trộm cắp, không cướp bóc bỏ vào bụng cả năm."

Tùy Thất không thèm liếc cô ta lấy một cái: "Tôi không nói chuyện với cô, mong cô ngậm miệng lại."

Hạ Lạc Nhu nổi đóa: "Cô có biết tôi là ai không, cô dám nói chuyện với tôi như vậy à?"

Tùy Thất cười khẽ: "Hạ Lạc Nhu lòng lang dạ sói, còn ai vào đây nữa?"

Hạ Lạc Nhu: "Cô…"

"Suỵt." Tùy Thất giơ ngón tay lên đặt trước miệng: "Giọng cô còn khó nghe hơn tiếng gầm của zombie nữa, nhanh ngậm miệng lại đi."

Sắc mặt Hạ Lạc Nhu lúc trắng lúc xanh, chỉ vào Tùy Thất "cô" hồi lâu, cũng không nói thêm được chữ nào.

Tùy Thất nhìn Viên Thiên Hạo: "Bao trọn một chuyến giá thế nào?"

"350 món vật tư." Viên Thiên Hạo nói chi tiết: "Thức ăn, nước uống, vật tư y tế và vật dụng hàng ngày đều phải có."

Chậc, đúng là đắt c.ắ.t c.ổ thật đấy.

Nếu không có Hạ Lạc Nhu ở đây, chắc chắn cô sẽ mặc cả.

Nhưng trong tình cảnh hiện tại, không thể mất khí thế được.

Thế là cô vừa bình tĩnh vừa ung dung cười: "Rẻ vậy sao?"

Năm người còn lại trong phòng: "…"

Dickson âm thầm tán thưởng: Chị Tùy bình tĩnh thật, chắc chắn trong Kho Hàng Tuỳ Thân của chị ấy ngập tràn vật tư, ngưỡng mộ quá đi.

Diệp Tình và Diệp Thừa lặng lẽ đi đến sau lưng Tùy Thất, thấp thỏm nhìn cô ra vẻ.

Khóe mắt Hạ Lạc Nhu giật giật.

Trên mặt Viên Thiên Hạo tràn ngập ý cười: "350 món vật tư thanh toán một lần, 9 giờ sáng mai khởi hành bằng máy bay tư nhân của hiệp hội lính đ.á.n.h thuê, thời gian bay khoảng bốn tiếng."

"Khoan đã." Hạ Lạc Nhu nghiến răng: "Vật tư bao trọn chuyến bay này, tôi có thể trả thêm."

Viên Thiên Hạo cười cười nhìn Hạ Lạc Nhu: "Cô Hạ, vừa rồi cô còn muốn tôi giảm giá bao trọn chuyến bay xuống còn 250 món vật tư, tôi không cho là cô có thể lấy ra nhiều vật tư hơn đâu."

Tùy Thất không khách sáo cười thành tiếng.

Hạ Lạc Nhu bị vạch trần, mặt đỏ bừng: "Tôi mặc cả không có nghĩa là tôi thiếu vật tư."

Cô ta giơ tay chỉ vào ba người Tùy Thất: "Anh nhìn dáng vẻ nghèo kiết xác của bọn họ đi, có giống người có vật tư không?"

Viên Thiên Hạo khoanh tay đặt lên đầu gối: "Cô Hạ, không thể trông mặt mà bắt hình dong được."

Hạ Lạc Nhu cười lạnh: "Tôi chỉ biết, những thứ như cái nghèo, dù có giấu thế nào cũng không giấu được."

Tùy Thất dùng đầu ngón tay gõ lên tay vịn ghế sô pha: "Hạ Lạc Nhu, nếu cô đã chắc chắn như vậy, có dám cá cược với chúng tôi không?"

Cô chậm rãi nói: "Cá xem rốt cuộc chúng tôi có thể lấy ra 350 món vật tư không."

Hạ Lạc Nhu ngồi lại xuống ghế sô pha: "Rõ ràng là tôi thắng, tại sao tôi phải cá cược với các người."

"Bởi vì…" Tùy Thất cười nhạt nhìn cô ta: "Nếu thắng, cô có thể yêu cầu ba chúng tôi làm một việc theo yêu cầu của cô."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.