Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 338
Cập nhật lúc: 16/01/2026 01:01
Tùy Thất nghe vậy, ngay lập tức thu hồi Cưa U Minh: "Tôi cũng không chủ động làm cô ta bị thương, là bản thân cô ta không cẩn thận cứa vào cưa của tôi."
Không còn mối đe dọa từ Cưa U Minh, Hạ Lạc Nhu thở phào, vịn vào cửa nghỉ một lúc lâu.
Cảm nhận được nước bọt trên mặt dần khô lại, sắc mặt cô ta tối sầm, Hạ Lạc Nhu lạnh lùng hỏi: "Viên Thiên Hạo, nhà vệ sinh ở đâu?"
Viên Thiên Hạo: "Dickson, đưa cô Hạ sang đó."
Dickson dẫn Hạ Lạc Nhu đến nhà vệ sinh, tiếng nước nhanh ch.óng vang lên.
Hạ Lạc Nhu ở trong đó rửa rất lâu, lúc đi ra, mặt trở nên đỏ bừng.
Cô ta thù hận trừng mắt nhìn Tùy Thất và Diệp Tình: "Hai đứa bọn mày cứ đợi đấy, thù hôm nay, tao nhất định sẽ báo."
"À, tốt nhất là cô nên cầu nguyện đừng gặp lại chúng tôi." Tùy Thất lạnh nhạt nói: "Lần này là vì đang ở hiệp hội lính đ.á.n.h thuê, tôi mới tha cho cô dễ như vậy."
Tùy Thất hơi nghiêng đầu: "Nếu lần sau gặp lại, có thể tôi sẽ ném thẳng cô vào núi zombie đấy."
Đồng t.ử Hạ Lạc Nhu hơi co lại, cô ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, thở dốc một lúc mới giận dữ quay người, không ngoảnh đầu đi ra ngoài.
Dickson đi theo sau cô ta, cô ta rời đi rồi mới đóng cửa lại.
Trong lúc nhất thời, không người nào trong phòng lên tiếng.
Viên Thiên Hạo phá vỡ sự im lặng.
Anh ta lập tức đi đến trước mặt Tùy Thất: "Mạn phép hỏi một câu, rốt cuộc cô là ai?"
Tùy Thất trả lời ngay tắp lự: "Người ngoài hành tinh."
Khóe miệng Viên Thiên Hạo hơi nhếch lên: "Cô thật biết nói đùa."
Anh ta nhìn mấy thùng vật tư, không yên tâm lắm xác nhận lại: "Những vật tư này xuất hiện từ hư không, liệu có biến mất vào hư không không?"
"Không đâu." Tùy Thất nghiêng đầu chỉ vào Dickson: "Nếu vật tư biến mất, anh có thể bảo anh ta liên lạc với tôi."
Tầm mắt của Viên Thiên Hạo di chuyển qua lại giữa Dickson và Tùy Thất: "Hai người quen nhau sao?"
Tùy Thất lên tiếng trước khi Dickson kịp trả lời: "Anh hỏi nhiều quá rồi đấy."
Cô thản nhiên liếc nhìn Viên Thiên Hạo: "Tôi trả thù lao, anh làm việc, những chuyện khác, đừng hỏi nhiều."
"Xin lỗi, là tôi đường đột rồi." Viên Thiên Hạo nghiêm túc lại: "Về việc ngày mai đi máy bay tư nhân đến căn cứ Khôn Châu, để tôi nói lại chi tiết cho ba vị nhé."
Ba người Tùy Thất nghiêm túc nghe anh ta nói xong, sau khi xác nhận không có vấn đề gì, hai bên ký hợp đồng.
Ký tên xong, Tùy Thất hỏi: "Ở đây các anh có cung cấp chỗ ở không?"
"Có, ở tầng ba." Viên Thiên Hạo trả lời.
"Trong mười thùng vật tư này không chỉ có 350 món, anh kiểm kê lại đi, số vật tư dư ra xem như là tiền phòng tối nay của chúng tôi." Tùy Thất nói.
Viên Thiên Hạo: "Được."
Anh ta và Dickson nhanh ch.óng kiểm kê xong vật tư, tổng cộng 402 món.
Đã lâu rồi Viên Thiên Hạo không thấy vật tư chất lượng cao như vậy.
Mười thùng vật tư, dù là thực phẩm hay t.h.u.ố.c men, tất cả đều còn hạn sử dụng.
Còn có cả bình xịt khử mùi, gel làm mát nhanh và bình xịt cầm m.á.u, toàn những thứ mà anh ta chưa thấy qua bao giờ.
Viên Thiên Hạo rất hài lòng với giao dịch này, trực tiếp bảo Dickson dẫn ba người bọn họ đến phòng suite tốt nhất, còn cho người mang ba bộ quần áo mới đến.
Dẫn bọn họ lên phòng xong, Dickson xuống lầu bận việc.
Ba người Tùy Thất lần lượt tắm rửa xong, thay quần áo mới, ngồi tựa vào ghế sô pha rộng rãi mềm mại.
Diệp Tình và Diệp Thừa, một người bên trái một người bên phải, nhìn chằm chằm Tùy Thất.
Tùy Thất chậm rãi nhếch mép: "Sao nào, có phải nhan sắc của chị đây đỉnh của ch.óp không?"
"Đúng vậy." Diệp Tình ôm đầu cô dụi dụi: "Cực kỳ xinh đẹp."
Tùy Thất hất cằm: "Cảm ơn đã khen."
Diệp Tình nhìn thẳng vào Tùy Thất, chân thành nói: "Cảm ơn cô đã trả nhiều vật tư như vậy cho chúng tôi, còn giúp chúng tôi xả giận nữa."
Cô ấy khẽ thở dài: "Cô giúp chúng tôi nhiều như vậy, trong khi chúng tôi lại chẳng có gì để giúp cô."
"Cái này thì dễ mà." Tùy Thất nằm xuống đùi cô ấy: "Cô xoa đầu cho tôi đi, Diệp Thừa thì đ.ấ.m bóp chân cho chị."
Hai chị em không nói hai lời, lập tức bắt đầu xoa bóp.
Tùy Thất đưa ra phản hồi: "Diệp Tình giữ nguyên lực này, Diệp Thừa dùng sức nhẹ một chút, đừng có đ.ấ.m chị như đ.ấ.m zombie."
Diệp Thừa kịp thời điều chỉnh lực.
"Như vậy được không?"
"Ừm, cứ giữ như thế đi."
Nửa tiếng sau, dịch vụ mát xa kết thúc.
Tùy Thất lấy một ít thức ăn và nước uống từ trong Kho Hàng Tuỳ Thân ra, chất đầy bàn trà nhỏ.
Để hai chị em ở trong phòng ăn cơm, cô xuống lầu, ra ngoài tìm điểm vật tư.
Một lần đưa ra hơn bốn trăm món vật tư, cô đau lòng không thôi, rất muốn thu thập thêm một ít vật tư để lấp đầy khoảng trống trong lòng.
Vừa mới đi được hai mươi mét, Dickson đã đuổi theo: "Chị Tùy, chị Tùy!"
Tùy Thất không dừng bước, Dickson cao to chân dài, rất nhanh đã đuổi kịp cô.
Dickson nhiệt tình nói: "Chị Tùy, chị đi đâu vậy, tôi tan làm rồi, có thể lái xe của hội đưa chị đi."
Tùy Thất hỏi thẳng: "Miễn phí không?"
"Ặc… không có." Dickson vò đầu: "Lái xe của hội, mỗi tiếng phải trả hai mươi viên tinh hạch bình thường."
Cô ngước mắt nhìn anh ta: "Anh có giá cho nhân viên không?"
Dickson toe toét cười: "Tôi mới đến ba ngày, còn chưa qua thời gian thử việc, không được tính là nhân viên chính thức."
Tùy Thất: … Cũng đúng.
Cô nghĩ một lúc, nói: "Tiếng xe chạy không thu hút zombie đến sao?"
Dickson trả lời: "Không đâu, xe của hiệp hội lính đ.á.n.h thuê đã được thiết kế cách âm rồi, tiếng rất nhỏ."
"Vậy được, anh đi lấy xe đi, tôi ở đây đợi."
"Được thôi!"
