Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 340
Cập nhật lúc: 17/01/2026 15:29
Viên đạn rít gào bay ra, ngay khoảnh khắc sắp xuyên qua da thịt Tùy Thất, lại bị lá chắn bảo vệ vững vàng chặn lại.
Tiếng "keng" giòn giã vang lên, viên đạn xoay tròn với tốc độ cao trong vài giây rồi thả mình xuống lớp bụi dưới chân.
Diêm Hoắc không giấu được kinh ngạc nhìn Tùy Thất.
Những người khác cũng kinh ngạc bật thốt.
"Không phải tao hoa mắt đúng không, chuyện gì xảy ra thế?"
"Viên đạn mà đội trưởng Diêm b.ắ.n ra lại bị bật lại?!"
"Mẹ kiếp, sao lại thế này?"
"Cô gái này không phải là zombie biến dị gì đấy chứ?"
"Biết đâu là thật thì sao! Mày từng thấy người nào có thể bật viên đạn ra chưa."
"Nhanh nhanh nhanh, rút s.ú.n.g, chuẩn bị b.ắ.n c.h.ế.t."
"Nhưng nhìn qua cô ta chỉ là người bình thường thôi mà."
"Thà g.i.ế.c nhầm còn hơn bỏ sót."
Tám người vây quanh Tùy Thất lần lượt rút s.ú.n.g ra.
Tùy Thất ấn nhẹ vào viên đá quý màu đỏ trên Lắc Tay Dịch Chuyển: "Đội diệt zombie căn cứ Vân Châu, chờ đón sự báo thù của tôi đi."
Diêm Hoắc ra lệnh: "Bắn c.h.ế.t!"
Ngay khoảnh khắc tiếng s.ú.n.g vang lên, bóng dáng Tùy Thất đã biến mất không còn một dấu vết.
Những viên đạn b.ắ.n về phía cô va chạm nhau rồi rơi xuống.
Tám người bị cảnh tượng hoang đường trước mắt dọa cho toát mồ hôi hột.
"Mẹ nó, gặp ma rồi."
"Đáng sợ quá, tao muốn rời khỏi đây."
"Đợi tao với."
"Này, đừng bỏ tao lại chứ."
Cả bọn cắm đầu chạy trối c.h.ế.t ra khỏi siêu thị dưới lòng đất.
Dickson bị đ.á.n.h ngất bỏ vào cốp xe, vẫn đang hôn mê không biết gì.
…
Tình hình bên phía Liên Quyết cũng không mấy khả quan.
Anh ngồi dựa vào góc tường, đôi chân dài tùy ý duỗi thẳng, hai tay khoanh lại trước n.g.ự.c, giấu tiệt những ngón tay thon dài dưới nách.
Đối diện anh, là năm người chơi đang cầm Sợi Dây Kết Duyên, nhìn chằm chằm anh như hổ đói.
"Liên thần, đưa ngón tay đẹp trai của anh ra đi mà."
"Tay anh trắng như vậy, buộc len đỏ vào chắc chắn sẽ đẹp lắm."
"Cho chúng tôi một cơ hội làm đồng đội với anh đi."
"Chúng tôi sẽ thắt nơ cho anh mà."
"Lập đội đi mà Liên thần, xin anh đó."
Liên Quyết lạnh lùng nói: "Không buộc, không lập đội, để tôi ra ngoài."
Người đứng chính giữa trong năm người đối diện là một cô gái để tóc nấm, đeo kính gọng đen.
Sau lưng cô gái nọ là một cánh cửa sắt màu nâu đen có khóa mật mã.
Cô gái nọ đẩy gọng kính: "Chỉ có tôi biết mật khẩu của cánh cửa này, anh lập đội với bọn tôi, chúng ta cùng ra ngoài."
"Nếu không, anh chỉ có thể ở lại trong căn mật thất chật hẹp này với bọn tôi, tận đến khi trò chơi kết thúc."
Thái độ của Liên Quyết rất kiên quyết: "Tôi nói một lần nữa, tôi không lập đội với người lạ."
Năm người đối diện lại bắt đầu tranh thủ.
"Liên thần, chúng ta quen nhau một ngày rồi mà."
"Hơn nữa còn gần gũi với nhau trong căn mật thất này ba tiếng rưỡi."
"Chúng tôi tuyệt đối không làm gánh nặng của anh đâu!"
"Đồng ý với chúng tôi đi mà, buộc năm Sợi Dây Kết Duyên này vào đi."
"Chỉ cần đưa tay trái cho chúng tôi là được."
Liên Quyết hít một hơi thật sâu, đang chuẩn bị đá ngất năm người phía đối diện, khóe mắt lại bắt được một tia sáng xanh lam lóe lên ở cổ tay.
Anh cụp mắt nhìn, là Lắc Tay Dịch Chuyển đang phát sáng.
Còn chưa kịp suy nghĩ kỹ, anh đã nghe thấy tiếng gọi "Liên Quyết!" rõ ràng truyền đến từ trên đỉnh đầu.
Liên Quyết nghe thấy tiếng ngẩng đầu, mắt hoa lên, nhưng còn chưa kịp phản ứng, Tùy Thất đã rơi từ trên trời xuống, mặt đối mặt nhào vào lòng anh.
Mặt hai người đập mạnh vào nhau.
Mũi kề mũi, môi dán lên môi.
Đôi môi mềm mại bị răng đối phương rạch qua, mùi m.á.u tanh thoang thoảng lan ra giữa môi và răng.
Khoảng cách quá gần, hai hàng mi trắng bạc và đen nhạt đan vào nhau trong chốc lát, mới từ từ tách ra.
Tùy Thất chống hai tay lên vai Liên Quyết, ngồi ngay ngắn lại.
Ánh mắt cô lướt qua sống mũi ửng đỏ của Liên Quyết, dừng trên đôi môi nhuốm vệt m.á.u đỏ tươi của anh.
Ngẩn ngơ nhìn vài giây, Tùy Thất chậm rãi chớp mắt.
Ánh mắt cô chậm rãi di chuyển lên trên, chạm vào đôi mắt màu xanh xám gần trong gang tấc kia.
Hai người im lặng nhìn nhau hồi lâu, đồng thời lên tiếng.
Liên Quyết: "Sao đột nhiên lại qua đây thế."
Tùy Thất: "Môi anh chảy m.á.u rồi."
Liên Quyết: "Ừm… Cô cũng vậy."
Tùy Thất khẽ l.i.ế.m môi, mùi gỉ sắt tanh mặn khiến cô không khỏi nhíu mày.
Liên Quyết chậm rãi duỗi thẳng chân phải đang co lại, để cô có thể ngồi vững trên đùi anh: "Bôi t.h.u.ố.c đi."
Tùy Thất lấy gel phục hồi nhanh và một túi tăm bông từ trong Kho Hàng Tuỳ Thân ra, đưa cho Liên Quyết: "Anh bôi giúp tôi với."
Liên Quyết nhìn môi dưới bị rách da chảy m.á.u của cô, nhận lấy gel, khẽ cong đốt ngón tay chạm nhẹ vào cằm cô.
Tùy Thất thuận theo lực của anh, hơi nghiêng mặt sang.
Anh đến gần hơn, dùng tăm bông nhẹ nhàng thấm m.á.u trên vết thương của cô.
Trong ch.óp mũi thoang thoảng mùi linh sam nồng đậm, Tùy Thất vô thức hít sâu mấy cái.
Hơi thở ấm nóng phả vào cổ Liên Quyết, anh mất tự nhiên hơi né đi.
Thế nhưng còn chưa kịp né, Liên Quyết đã bị Tùy Thất vòng tay qua ôm cổ: "Đừng nhúc nhích, để tôi ngửi một chút."
Cô nhỏ giọng nói: "Mấy ngày nay tôi toàn ngửi thấy mấy mùi hôi thối thôi, khó chịu lắm."
Động tác né tránh của Liên Quyết dừng lại, ngầm cho phép Tùy Thất xem mình như bình xịt thơm phòng.
Anh đổi sang một que tăm bông mới, hỏi lại lần nữa: "Sao lại đột ngột qua đây?"
