Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 343
Cập nhật lúc: 18/01/2026 16:01
Đang định lên tiếng phản đối, một viên t.h.u.ố.c nho nhỏ màu trắng đã xoay tròn bay qua kẽ răng cô ta, chui tọt vào cổ họng.
Cô ta nuốt xuống theo quán tính.
Đinh Kỳ Nhi rất nhanh đã phản ứng lại, hoảng hốt bịt miệng: "Các người cho tôi nuốt cái gì?"
Tùy Thất đứng dậy, đi đến bên cạnh cô ta: "Cô đoán xem."
Đinh Kỳ Nhi: "Cá…"
Viên Thuốc Câm Lặng phát huy tác dụng rất nhanh, cô ta chỉ nói được một chữ đã không thể phát ra âm thanh nào nữa.
Hai tay cô ta đặt lên cổ họng, sắc mặt lập tức tái mét.
Giang Linh Linh nhận ra sự khác thường của cô ta, đi tới hỏi: "Kỳ Kỳ, cậu sao vậy?"
Đinh Kỳ Nhi chỉ vào miệng mình, rồi lại lắc tay.
Giang Linh Linh khiếp sợ hỏi: "Cậu không nói được ư?"
Mặt Đinh Kỳ Nhi trắng bệch, cô ta gật đầu.
Tùy Thất nhìn vẻ mặt sợ hãi của đối phương, đúng lúc lên tiếng: "Mở khóa mật mã, tôi sẽ đưa t.h.u.ố.c giải cho cô."
Đinh Kỳ Nhi nhíu mày nhìn cô.
Cô cong khóe miệng: "Bây giờ cô không nói được, Ngôn Linh Bảo Châu cũng vô dụng, nếu không muốn thành người câm, cô biết phải làm thế nào rồi đấy."
Đinh Kỳ Nhi không do dự quá lâu, rất nhanh đã đi đến rìa cửa sắt, mở khóa, tự tay mở cửa lớn ra.
Sức mạnh ngôn linh trên người Liên Quyết tan biến, anh đứng dậy đi đến bên cạnh Tùy Thất.
Hai người sóng vai đi ra ngoài, Đinh Kỳ Nhi đưa tay về phía bọn họ, lặng lẽ nói: "Thuốc giải."
Tùy Thất chắp hai tay lại: "Ngại quá đi, không có t.h.u.ố.c giải gì cả. Thuốc câm mà chúng tôi cho cô uống rất ít, sáu tiếng sau, t.h.u.ố.c sẽ tự động hết tác dụng."
Trong lúc nhất thời, sắc mặt Đinh Kỳ Nhi vô cùng phức tạp.
Tùy Thất lấy một thùng vật tư loại nhỏ từ trong Kho Hàng Tuỳ Thân ra, nhét vào tay cô ta: "Đây là bồi thường vì đã lừa cô, nhận lấy đi."
Nói xong, cô nắm lấy cổ tay Liên Quyết: "Chúng tôi đi đây, tạm biệt nhé."
Hai người nhanh ch.óng rời đi.
Đinh Kỳ Nhi ôm thùng vật tư nặng trịch, đứng tại chỗ hồi lâu, mới quay người trở về mật thất.
Tùy Thất đi được một đoạn, bước chân dần chậm lại.
Cô đứng ở ngã ba hành lang tối om, không biết nên đi đường nào.
Cô buông cổ tay Liên Quyết ra, hỏi: "Chúng ta nên đi hướng nào đây?"
Liên Quyết đi đến bên cạnh cô: "Đi theo tôi."
Anh cất bước đi thẳng về phía trước, Tùy Thất đi theo.
Hai người đi qua không biết bao nhiêu ngã rẽ, cuối cùng cũng dừng lại trước một cánh cửa sắt loang lổ.
Liên Quyết bất ngờ móc ra một chiếc chìa khóa từ trong túi quần, anh cắm vào lỗ khóa trên cửa, vặn hai vòng, cánh cửa sắt 'keng' một tiếng mở ra.
Sau khi dẫn Tùy Thất vào phòng, anh lại dùng chìa khóa khóa cửa lại.
Căn phòng không lớn, là một phòng ngủ nhỏ khoảng 20 mét vuông.
Bên trong chỉ có ba món đồ nội thất: Một chiếc giường đơn, một cái bàn bị gãy mất nửa chân, và một chiếc ghế đẩu bằng gỗ thấp lè tè.
Đối diện bàn là một nhà vệ sinh nhỏ, không ngờ bồn rửa tay và bồn cầu bên trong vẫn nguyên vẹn, đúng là hiếm có.
Liên Quyết giải thích: "Đây là nơi tôi ở tạm trước đây, cũng xem như khá an toàn."
Tùy Thất khẽ gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Liên Quyết lấy một tấm ga trải giường màu lam đậm từ trong Tủ Lạnh Tùy Thân ra, cẩn thận trải lên giường đơn, nói với Tùy Thất: "Trước tiên ngồi xuống đã."
"Được." Cô đi đến mép giường ngồi xuống.
Liên Quyết đứng bên cạnh cô, ánh mắt chậm rãi rơi xuống mặt cô.
Tùy Thất ngước mắt nhìn anh hai giây, đột nhiên nhíu mày, vẻ mặt đau khổ ôm n.g.ự.c.
"Cô sao vậy?" Liên Quyết cúi xuống hỏi.
"Không có gì." Giọng Tùy Thất yếu ớt: "Chẳng qua là hôm nay tôi đã tức lên rồi tiêu hết 350 món vật tư, bao nguyên một chiếc máy bay tư nhân đi đến căn cứ Khôn Châu."
"Nhưng bây giờ tôi đến chỗ anh rồi, chắc chắn là không ngồi được máy bay nữa." Cô nháy mắt mấy cái: "Nghĩ đến khoản vật tư khổng lồ đã bỏ ra vô ích, tôi đau lòng muốn khóc."
Biết Tùy Thất không bị thương, vẻ lo lắng trên mặt Liên Quyết tan đi: "Không đi máy bay cũng không sao, ở đây rất gần căn cứ Khôn Châu."
Tùy Thất: "Gần đến mức nào?"
Liên Quyết: "23 km."
… Lắc Tay Dịch Chuyển đúng là trâu bò thật.
Khoảng cách hơn ba nghìn cây số, vậy mà chỉ một giây đã đưa cô đến rồi.
Sớm biết như vậy, cô đã tìm cách đưa Diệp Tình và Diệp Thừa cùng dịch chuyển qua đây, còn có thể tiết kiệm được vật tư.
C.h.ế.t tiệt, càng đau lòng hơn rồi.
Liên Quyết im lặng nhìn khuôn mặt nhăn như mướp đắng của cô một lúc, cụp mắt thao tác trên quang não một hồi.
Quang não của Tùy Thất rung theo, cô cúi đầu xem, một thông báo hiện lên trên trung tâm giao dịch:
「Nhận được vật tư do người chơi Liên Quyết gửi đến, tổng cộng 400 món, đã tự động lưu vào Kho Hàng Tuỳ Thân.」
Tùy Thất: !
Cô mắt chữ A miệng chữ O quay ra nhìn Liên Quyết: "Sao lại đột nhiên gửi vật tư cho tôi?"
Liên Quyết hỏi lại: "Bây giờ còn đau lòng muốn khóc nữa không?"
Cô ôm n.g.ự.c, thành thật lắc đầu.
Không còn muốn khóc chút nào nữa, thậm chí còn muốn nhảy cẫng lên xoay mấy vòng.
Tùy Thất không nói những lời khách sáo như sẽ trả lại bốn trăm món vật tư kia cho Liên Quyết, vì cô thật sự rất vui.
Cô cười rạng rỡ, dùng hai tay làm hình trái tim với Liên Quyết: "Yêu anh lắm ~"
Liên Quyết thoáng cong khóe môi, từ tốn hỏi: "Tối nay muốn ăn gì?"
Tùy Thất trả lời anh: "Gì cũng được, tôi không kén ăn."
Khứu giác của zombie nhạy bén, nấu đồ ăn quá mạo hiểm, hai người bèn ăn một ít bánh mì, bánh quy và trái cây, miễn cưỡng lấp đầy bụng.
