Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 362
Cập nhật lúc: 26/01/2026 16:01
Mục Tiêu Vân mỉm cười xin lỗi cô: "Thật ngại quá, dì không cố ý đâu, không ngờ lại khiến cháu giật mình."
Bà ấy quan sát kỹ Tùy Thất, rồi bất ngờ tung chiêu: "Cháu là Tùy Thất sở hữu Kho Hàng Tuỳ Thân đúng không?"
Tùy Thất: …
Chậc, sao ban tổ chức lại tùy tiện tiết lộ thông tin người chơi như thế chứ?
Trong lòng cô rất không thoải mái, nhưng Tùy Thất vẫn lịch sự trả lời Mục Tiêu Vân: "Là cháu."
"Chào mừng cháu đến với căn cứ Khôn Châu." Mục Tiêu Vân chìa tay ra với Tùy Thất: "Dì là căn cứ trưởng ở đây, Mục Tiêu Vân."
Tùy Thất bắt tay lại: "Chào dì, Tùy Thất."
Mục Tiêu Vân vào thẳng vấn đề: "Có hứng thú bàn chuyện hợp tác với dì không?"
Tùy Thất: "Dì nói nghe thử xem."
Mục Tiêu Vân nói ngắn gọn súc tích: "Dì hy vọng cháu có thể hợp tác với đội diệt zombie, họ chịu trách nhiệm dọn dẹp zombie, cháu chịu trách nhiệm chuyển vật tư."
Mục Dã ngậm một miếng thịt kho tàu trong miệng, xuất hiện sau lưng Tùy Thất.
Cô ấy nuốt ực miếng thịt xuống, nói: "Hôm qua chúng tôi phát hiện một lượng lớn vật tư ở kho dự trữ khẩn cấp số 137, nhưng zombie tụ tập ở đó quá nhiều, dọn dẹp rất tốn công sức."
"Nếu cô có thể nhanh ch.óng chuyển vật tư đi sau khi chúng tôi dụ zombie đến nơi khác, vậy thì đã giúp được chúng tôi một việc lớn rồi."
Với Tùy Thất, việc thu thập vật tư khá đơn giản, chỉ là chuyện giơ tay nhấc chân.
Nhưng hành động thâm nhập vào nơi tụ tập của zombie lại không hề nhẹ nhàng như lời đối phương nói.
Đội diệt zombie không thể dụ hết toàn bộ zombie đi được, trong quá trình thu thập vật tư, chắc chắn cô sẽ phải đối đầu trực diện với zombie.
Tuy nhiên, chút nguy hiểm này chẳng là gì.
Mục Tiêu Vân nhìn Tùy Thất: "Trong quá trình hành động thực tế sẽ có rủi ro nhất định, tuy dì rất hy vọng có thể đạt thành hợp tác với cháu, nhưng cháu có quyền từ chối."
Tùy Thất im lặng hồi lâu, sau đó hỏi ngược lại: "Kho dự trữ khẩn cấp số 137 có bao nhiêu vật tư?"
Mục Dã trả lời cô: "Nếu có thể thu hồi toàn bộ vật tư bên trong, lượng người được phép vào căn cứ có thể tăng lên một nghìn."
"Số người được phép vào theo kế hoạch ban đầu của các cô là bao nhiêu?" Tùy Thất tò mò hỏi.
Mục Dã giơ một ngón tay lên: "Một trăm."
Tùy Thất nhướng mày: "Ồ."
Chênh lệch nhiều thế sao?
Mục Dã nghiêm túc giải thích: "Hiện tại vật tư ngày càng khó tìm, cuộc chiến tranh giành vật tư giữa năm căn cứ lớn cũng ngày càng khốc liệt."
"Chúng tôi hy vọng có thể để những người sống trong lều nhựa vào ở trong căn cứ, nhưng lực bất tòng tâm, vật tư hiện có trong căn cứ quá ít, thực sự không có khả năng tiếp nhận thêm nhiều người hơn."
Tùy Thất gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Cô suy nghĩ một lát, nói: "Tôi có thể hợp tác với các cô, nhưng tôi có ba điều kiện."
Mục Dã kích động đập tay một cái: "Tốt quá rồi!"
Mục Tiêu Vân điềm tĩnh mỉm cười: "Cháu nói đi."
"Thứ nhất, để cháu và bạn cháu vào ở trong căn cứ Khôn Châu."
Mục Tiêu Vân đồng ý rất dứt khoát: "Cháu và bạn cháu không cần nộp tinh hạch hay vật tư, có thể vào ở thẳng trong căn cứ, chỗ ở tùy các cháu chọn."
Tùy Thất hài lòng gật đầu, tiếp tục nói điều kiện thứ hai.
"Cháu muốn dẫn các đồng đội của mình cùng hành động."
"Được."
"Cháu và đội diệt zombie có quan hệ hợp tác bình đẳng, cháu có quyền tự chủ tuyệt đối với hành động của tiểu đội mình, đội diệt zombie không được ra lệnh cho bọn cháu làm việc."
Mục Tiêu Vân do dự một thoáng, nói: "Được, nhưng trước khi hành động, cháu và đội diệt zombie phải trao đổi kỹ càng về kế hoạch hành động."
Tùy Thất gật đầu: "Ừm, chuyện này không thành vấn đề."
Chuyện đã bàn xong, Mục Tiêu Vân bận rộn công vụ đứng dậy tạm biệt, trước khi đi, bà ấy đưa cho Tùy Thất một tấm thẻ căn cứ có hình bầu d.ụ.c màu xanh lam.
Có tấm thẻ này, cô có thể tùy ý ra vào căn cứ.
Tùy Thất cất kỹ tấm thẻ.
Mục Dã kéo cô đi đến ghế sô pha ngồi xuống: "Đã xác định hợp tác rồi, vậy ngày mai chúng ta xuất phát đến kho dự trữ số 137 nhé."
Việc thu thập vật tư, nên làm sớm không nên làm muộn.
Tùy Thất hiểu, vì vậy cũng không từ chối đề nghị của đối phương: "Các cô có kế hoạch hành động gì chưa, nói nghe thử xem."
Mục Dã đã dẫn đội diệt zombie đến kho dự trữ số 137 hai lần, đối phương nắm rất rõ địa hình cũng như việc phân bố zombie ở đó, kế hoạch hành động đưa ra khá chu toàn.
Nói một cách đơn giản, đội diệt zombie dụ zombie đi, Tùy Thất thu thập vật tư.
Tùy Thất không lập tức đồng ý với kế hoạch của cô ấy, chỉ nói: "Ngày mai đến hiện trường, chúng ta sẽ trao đổi kế hoạch hành động cụ thể sau."
"Được." Mục Dã lại đưa cho cô một tấm danh thiếp: "Lưu phương thức liên lạc đi, cũng tiện trao đổi bất cứ lúc nào."
Tùy Thất nhận lấy danh thiếp: "Được."
Nói xong chính sự, Mục Dã đề nghị dẫn Tùy Thất đi chọn chỗ ở, cô vui vẻ đồng ý.
Mục Dã trực tiếp dẫn Tùy Thất đến khu nhà kiểu Tây tốt nhất căn cứ Khôn Châu, mỗi căn lại là một biệt thự ba tầng riêng biệt, có hồ bơi và sân sau rộng rãi.
Nhưng trong hồ bơi không có nước, trên khoảng đất trống ở sân sau lại mọc lưa thưa mấy cây rau xanh.
Tiền thuê biệt thự kiểu Tây đắt đỏ nên không có bao nhiêu người ở, rất nhiều căn vẫn đang để trống.
Tùy Thất chọn ba căn liền kề nhau, đội Trốn Khỏi ở một căn, đội Săn Lùng Hoang Dã ở một căn, Dickson, Diệp Tình và Diệp Thừa ở một căn.
