Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 364

Cập nhật lúc: 27/01/2026 14:01

Liên Quyết: "Còn."

Tùy Thất: "Tôi muốn chuyển vật tư trong Kho Hàng Tuỳ Thân cho anh."

Liên Quyết không hỏi lý do: "Được."

Tùy Thất giữ lại phần thức ăn cho ba ngày, sau đó chuyển toàn bộ số vật tư còn lại cho Liên Quyết.

Nhận vật tư xong, Liên Quyết mới hỏi: "Ngày mai có kế hoạch gì không?"

Cô kể lại đúng tình hình thực tế.

Nói xong, hai người gần như cùng lúc gửi tin nhắn.

Tùy Thất: "Muốn đi cùng tôi không?"

Liên Quyết: "Tôi đi cùng cô."

Tùy Thất: "Sáu giờ sáng mai tập hợp ở cổng căn cứ, sáu giờ rưỡi xuất phát."

Liên Quyết: "Được."

Hai người ăn ý kết thúc cuộc trò chuyện.

Muội Bảo thấy Tùy Thất đặt quang não xuống, bèn nắm tay cô: "Chị Tùy, chúng ta đi chọn phòng đi."

"Được, đi nào."

Tả Thần cũng khoác vai Thẩm Úc: "Chúng ta cũng đi chọn phòng thôi."

Bốn người xem qua từng phòng một trong biệt thự kiểu Tây.

Tùy Thất và Muội Bảo chọn một căn phòng công chúa màu hồng phấn ở tầng hai.

Thẩm Úc và Tả Thần chọn một căn phòng có phong cách tối giản ở tầng một.

Bốn người chúc nhau ngủ ngon rồi ai về phòng nấy, sau đó tắm rửa sạch sẽ thoải mái, đ.á.n.h một giấc ngon lành trên chiếc giường lớn mềm mại.

Năm rưỡi sáng hôm sau, các thành viên của đội Trốn Khỏi khó khăn tỉnh dậy giữa tiếng chuông báo thức.

Vệ sinh cá nhân xong, mỗi người ăn một miếng bánh mì, uống một hộp sữa rồi chạy ra cổng căn cứ.

Mười bốn thành viên của đội diệt zombie căn cứ Khôn Châu và Liên Quyết đều đã đến.

Bốn người Tùy Thất chạy thẳng đến trước mặt Liên Quyết, chào hỏi anh.

Liên Quyết gật đầu đáp lại: "Đêm qua ngủ ngon không?"

Tả Thần: "Quá xá đã."

Thẩm Úc: "Khá ổn."

Muội Bảo: "Ngủ rất say."

Tùy Thất: "Tất nhiên là ngon rồi, anh thì sao?"

Liên Quyết thở dài một tiếng thật khẽ: "Nghe tiếng ngáy cả đêm."

Tùy Thất vỗ vai anh: "Lát nữa lên xe thì ngủ bù đi."

Mục Dã bước tới, hỏi: "Còn ai đến nữa không?"

Tùy Thất đáp: "Hết rồi, chỉ có năm người chúng tôi thôi."

"Được, vậy chúng ta xuất phát."

Mục Dã dẫn bọn họ đi đến bên hông một chiếc xe tải thùng kín màu đen, mở cửa sau thùng xe: "Mọi người lên trước đi."

Tùy Thất nhìn vào thùng xe, bên trong dài khoảng bốn mét, rộng khoảng hai mét, hai bên trái phải đặt một hàng ghế dài chạy dọc mỗi bên, ước chừng có thể chứa được 25 người.

Tả Thần sải đôi chân dài, dẫn trước bước vào thùng xe.

Thẩm Úc, Muội Bảo, Tùy Thất và Liên Quyết theo sát phía sau.

Năm người ngồi thành một hàng ở bên trái.

Mười bốn thành viên của đội diệt zombie cũng lần lượt tiến vào thùng xe ngồi xuống ngay ngắn.

Tất cả thành viên đã vào vị trí, cửa thùng xe đóng lại.

Bên trong thùng xe lập tức trở nên tối sầm.

Tài xế trong buồng lái khởi động xe.

Tùy Thất nhìn Mục Dã ngồi ở đối diện, hỏi: "Từ đây đến kho dự trữ khẩn cấp số 137 phải đi xe bao lâu?"

Mục Dã: "Khoảng hai tiếng rưỡi."

Quãng đường dài thế này, môi trường tối thế này, thật sự rất thích hợp để ngủ.

Tùy Thất lập tức nhắm mắt lại: "Vậy chúng tôi ngủ bù một lát, đến nơi thì phiền cô gọi chúng tôi một tiếng nhé."

Bốn người đội Trốn Khỏi và Liên Quyết anh dựa vào tôi tôi dựa vào anh, rất nhanh chìm vào mộng đẹp, tiếng hít thở dần trở nên đều đều.

Mục Dã, người đang định bàn bạc thêm về kế hoạch hành động với bọn họ: "…"

Các thành viên của đội diệt zombie khá căng thẳng: Ngủ trên đường làm nhiệm vụ ư, sao có thể ngủ được vậy?

Bọn họ không nhịn được thì thầm to nhỏ.

"Mấy người này có thể giúp chúng ta thật à?"

"Tôi thấy hơi phiêu rồi đấy."

"Ai nấy đẹp trai xinh gái thế này, chắc là giá trị vũ lực không cao lắm nhỉ?"

"Cô đầu bếp kia trông liễu yếu đào tơ như thế, có khi không g.i.ế.c nổi zombie đâu."

"Còn cả cô nhóc kia nữa, tay chân khẳng khiu như vậy, zombie b.úng cho một cái là gãy rồi."

"Ài, chẳng phải lần trước đội trưởng Cố bảo là gặp được một cô bé g.i.ế.c zombie rất giỏi sao?"

"Gặp được một người đã là kỳ tích rồi, sao có thể để chúng ta gặp thêm một người nữa chứ."

"Cũng phải, lát nữa chúng ta để ý một chút, đừng để cô nhóc bị zombie c.ắ.n."

"Chắc chắn rồi."

Thành viên ngồi bên cạnh Mục Dã huých vai cô ấy: "Đội trưởng Mục, năm người họ có đáng tin thật sao?"

Mục Dã thấp giọng đáp: "G.i.ế.c zombie có đáng tin không thì không biết, nhưng khả năng thu thập vật tư chắc chắn đáng tin."

Thành viên kia yên tâm: "Vậy thì tốt."

Bên trong thùng xe yên tĩnh lại.

Chiếc xe tải thùng kín màu đen vững vàng chạy về phía đích đến.

Hai tiếng rưỡi sau, xe đến khu vực gần kho dự trữ khẩn cấp số 137.

Năm người Tùy Thất được người khác nhỏ giọng đ.á.n.h thức.

Bọn họ lấy lại tỉnh táo, nhảy xuống khỏi xe.

Vừa mới xuống xe, năm người đã nghe thấy tiếng c.h.ử.i thầm của Mục Dã và các đội viên của đối phương.

"Sao đám rác rưởi bên căn cứ Vân Châu lại đến nữa thế."

"Mẹ bọn này chứ, cướp vật tư đến nghiện luôn rồi à."

"Xa thế này mà bọn họ cũng chạy đến được?"

"Chắc chắn là lại đi máy bay đến rồi."

"Chị Mục, chúng ta ra tay đi."

"Đừng vội."

Tùy Thất vốn còn hơi ngái ngủ, nghe thấy từ khóa căn cứ Vân Châu thì tỉnh hẳn.

Cô bước vài bước lên phía trước đám đông, vừa ngước mắt nhìn đã thấy đám người bắt nạt cô trong siêu thị dưới lòng đất.

Bạn trai của Hạ Lạc Nhu và tám đội viên của anh ta, không thiếu một ai.

Ngay cả bản thân Hạ Lạc Nhu cũng mong manh dễ vỡ đứng sau lưng bạn trai mình.

Hai đội cách nhau không xa, Hạ Lạc Nhu rất nhanh đã thấy Tùy Thất.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.