Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 375

Cập nhật lúc: 06/02/2026 16:04

"Anh Thần, em đến giúp anh đây!" Muội Bảo nhảy phắt lên lưng Bùi Dực, ngoạm lấy một bên tai cậu ta: "Buông anh Thần ra!"

Bùi Dực: "Ưm ưm ưm ưm ưm!"

Tùy Thất nhìn đại chiến ngoạm c.ắ.n hỗn loạn trước mắt, rơi vào trầm mặc.

Sớm biết thế này đã chẳng nói rồi!

Cô vội vàng nhảy lò cò qua khuyên ngăn.

"Cậu Thẩm, suy cho cùng chuyện này cũng do tôi gây ra, cậu đừng như vậy."

Thẩm Úc tranh thủ đáp lại cô một câu: "Đừng lo, c.ắ.n đủ rồi tôi tự khắc sẽ dừng."

Tùy Thất: "…"

Cô hơi áy náy quay sang nhìn Liên Quyết đang chịu trận.

Liên Quyết thấy dáng vẻ loạng choạng đứng không vững của cô, khẽ nhíu mày, vươn tay đỡ lấy cánh tay cô: "Cẩn thận chân."

Nghe vậy, Thẩm Úc lập tức ngừng c.ắ.n, cúi đầu nhìn xuống chân Tùy Thất: "Chân làm sao?"

Tùy Thất hơi kéo ống quần lên, để lộ thanh nẹp ở cổ chân: "Bị trẹo rồi."

Muội Bảo nhảy xuống khỏi lưng Bùi Dực, ngồi xổm xuống nhìn bên chân bị thương của cô, lo lắng hỏi: "Bị thương nặng lắm ạ?"

Cô không hề giấu giếm: "Ừm, hơi nghiêm trọng."

Tả Thần đẩy Bùi Dực ra, đi đến trước mặt Tùy Thất, vỗ lên vai mình: "Lại đây, anh Thần cõng chị."

"Được rồi!"

Tùy Thất giơ tay định vịn vai Tả Thần, còn chưa chạm vào, cơ thể bỗng chao đảo.

Liên Quyết cứ thế bế ngang cô lên: "Để tôi làm là được."

Nói xong, anh bế cô chạy về phía biệt thự kiểu Tây loáng thoáng nhìn thấy ở đằng xa.

Anh vẫn đang mang Dép Lê Sao Băng, tốc độ khi chạy nhanh như tên b.ắ.n, rất nhanh đã biến mất khỏi tầm mắt của đám người Thẩm Úc và Bùi Dực.

Thẩm Úc phản ứng lại đầu tiên, co giò đuổi theo.

Những người còn lại cũng ào ào chạy theo.

Ở bên kia, dưới sự chỉ dẫn của Tùy Thất, Liên Quyết thuận lợi tìm được căn biệt thự kiểu Tây mà đội Trốn Khỏi ở.

Liên Quyết đặt cô xuống ghế sô pha trong phòng khách.

"Cảm ơn." Tùy Thất quay sang nhìn Liên Quyết: "Ngại quá, mấy người cậu Thẩm cho là tôi bị bắt nạt nên mới như thế."

"Không sao." Liên Quyết thấp giọng nói: "Đúng là bị bắt nạt thật mà."

Tùy Thất gãi mũi, không nói gì.

Liên Quyết chuyển chủ đề: "Căn biệt thự mà bốn người chúng tôi vào ở là căn nào?"

Tùy Thất đáp: "Hai căn sát vách ở bên phải, anh chọn một căn là được."

Cô đưa thẻ căn cứ cho anh: "Dùng thẻ này quẹt mở cửa chính."

Anh giơ tay nhận lấy: "Được. Tôi rửa Dép Lê Sao Băng rồi sẽ trả lại cô."

"Được rồi."

Hai người đơn giản chào tạm biệt, Liên Quyết rời đi, sang căn biệt thự ở sát bên cạnh.

Tùy Thất nằm trên sô pha đợi hơn nửa tiếng, lúc sắp ngủ gật đến nơi, ba người Tả Thần, Thẩm Úc và Muội Bảo mới thở hổn hển chạy vào.

Tả Thần cắm đầu xuống sô pha, đợi thở đều rồi mới nói: "Cậu em Liên Quyết này, chạy trốn cũng nhanh phết."

"Người ta đang mang Dép Lê Sao Băng đấy." Tùy Thất giải thích.

"Là vật tư đặc biệt mà chị mới nhận được đấy à?" Tả Thần hỏi.

"Ừm."

Thẩm Úc ngồi bên bàn trà nghỉ ngơi một lát, uống một ngụm nước, đi đến bên cạnh Tùy Thất: "Để tôi xem chân chị nào."

Tùy Thất xắn ống quần lên.

Thẩm Úc tháo thanh nẹp và băng vải ở cổ chân cô ra.

Vết bầm tím ở cổ chân đã tan đi phần nào, nhưng thoạt nhìn vẫn rất đáng sợ.

Muội Bảo đứng sau lưng Tùy Thất, cằm tì lên vai cô, nhẹ nhàng xoa đầu cô.

Khuyên mày hình rắn ở đuôi lông mày Tả Thần nhướng lên vô cùng cao: "Nghiêm trọng thế cơ à?"

Thẩm Úc đỡ lấy cổ chân Tùy Thất: "Để tôi xem có bị thương đến xương cốt không, nếu đau thì chị cứ kêu lên nhé."

Tùy Thất ngoan ngoãn gật đầu.

Sau một hồi kiểm tra kỹ lưỡng, Thẩm Úc xác nhận cô không bị thương đến xương cốt.

Cậu ta cố định lại cho Tùy Thất, dặn cô mấy ngày nay nên nằm trên giường nghỉ ngơi, bớt đi đi lại lại.

Tùy Thất do dự nói: "Nhưng vật tư trong kho dự trữ số 137 vẫn chưa lấy hết, không chừng còn phải đi thêm một chuyến nữa."

"Để Liên Quyết và đội diệt zombie đi đi." Thẩm Úc buột miệng nói.

Tùy Thất: "… Được rồi."

Mấy ngày sau đó, Tùy Thất yên tâm dưỡng thương trong biệt thự.

Chuyện ăn uống đều do ba người Tả Thần, Thẩm Úc và Muội Bảo thay phiên nhau lo liệu.

Ngoài đi vệ sinh và rửa mặt đ.á.n.h răng, cô hoàn toàn không chạm chân xuống đất.

Khoảng cách xa nhất cô đi trong thời gian này, là từ phòng ngủ ra đến sân trước phơi nắng.

Liên Quyết chuyển toàn bộ vật tư trong Tủ Lạnh Tùy Thân sang cho Tùy Thất, sau đó lại cùng đội diệt zombie của căn cứ Khôn Châu đi đến kho dự trữ số 137 một chuyến, mang tất cả vật tư trong tầng hầm về.

Kho dự trữ vật tư của căn cứ Khôn Châu dồi dào hơn hẳn, số người được phép vào từ 100 người ban đầu, đã tăng lên 1350 người.

Những người trả được tinh hạch và vật tư trong khu lều nhựa đều đã vào căn cứ.

Diệp Tình, Diệp Thừa và Dickson cũng thành công chuyển vào căn biệt thự thứ ba.

Hôm nay Tùy Thất đang phơi nắng trên chiếc xích đu ở sân trước.

Một cậu chàng đẹp trai mày rậm mắt sâu, mắt sáng như sao chạy đến trước mặt cô, kích động chào hỏi: "Chị Tùy, cuối cùng cũng gặp được chị rồi!"

Chị Tùy nghi hoặc hỏi: "Xin hỏi cậu là?"

Cậu chàng đẹp trai ngỡ ngàng đáp: "Chị Tùy, chị không nhận ra tôi sao, tôi là Dickson đây."

Tùy Thất: "… Cậu em đẹp trai, cậu nói cậu là ai cơ?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.