Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 382

Cập nhật lúc: 07/03/2026 07:21

Bác sĩ nói thêm một số điểm cần chú ý thì rời đi.

Tùy Thất quay đầu nhìn Liên Quyết, trên trán anh quấn băng gạc, sắc mặt tái nhợt, thoạt nhìn có vẻ yếu ớt.

Liên Quyết không chú ý tới ánh mắt của cô, dần chìm vào giấc ngủ trong những cơn choáng váng.

Cô thu hồi tầm mắt, lẳng lặng nhìn bình truyền dịch của hai người, khi t.h.u.ố.c sắp hết thì nhấn chuông gọi y tá.

Lúc bình t.h.u.ố.c thứ hai sắp truyền xong, Liên Quyết tỉnh lại.

"Tỉnh rồi à, anh thấy thế nào, đầu còn choáng không?" Tùy Thất nhẹ giọng hỏi.

Liên Quyết chậm rãi quay sang nhìn cô, trong mắt có mấy phần m.ô.n.g lung: "Đây là đâu? Sao cô lại ở đây? Sao đầu tôi lại đau thế này?"

Tùy Thất: "…"

Cô ngẩn người trọn một phút mới nhấn chuông gọi bên mép giường, làm phiền y tá gọi bác sĩ đến đây.

Lại mất thêm nửa phút để ổn định cảm xúc phức tạp, Tùy Thất mới lên tiếng trả lời câu hỏi của anh: "Đây là phòng y tế của căn cứ Khôn Châu, tôi bị Bùi Dực tông nứt hai chiếc xương sườn, hộp sọ của anh bị nứt, còn bị chấn động não ở mức độ trung bình."

Liên Quyết thật sự không nhớ được gì, ký ức vẫn dừng ở lúc g.i.ế.c zombie hồi chiều, hoàn toàn không thể nhớ ra vì sao mình bị thương.

Anh muốn nhìn Tùy Thất để nói chuyện với cô, nhưng vừa xoay đầu, cơn choáng váng và cảm giác buồn nôn mãnh liệt đã ập đến, động tác của anh chợt khựng lại.

Nghỉ ngơi một lúc, anh mới hỏi tiếp: "Sao Bùi Dực lại tông vào chúng ta?"

Tùy Thất: "Cậu ta mang Dép Lê Sao Băng, không điều khiển được."

Liên Quyết nhắm mắt lại: "Xin lỗi, tôi thay mặt Bùi Dực xin lỗi cô."

"Xin lỗi thế nào đây? Đánh nứt hai chiếc xương sườn của Bùi Dực thay tôi à?"

"Ba chiếc cũng được."

Cô cười khẽ, lắc đầu: "Vậy thì không cần anh giúp đâu, tôi tự ra tay được."

Tốc độ nói của Liên Quyết chậm lại đôi chút: "Cô tự ra tay thì không đ.á.n.h nứt được xương sườn của cậu ta đâu."

Tùy Thất: "… Làm màu một chút là được rồi, lòng trả thù người nhà của tôi cũng không mạnh đến thế đâu."

Liên Quyết: "Vậy tôi thay Bùi Dực cảm ơn cô nhé."

Cô khẽ cong khóe môi: "Ừm, ghi nhận lời cảm ơn."

Liên Quyết nói xong lại ngủ tiếp.

Sau khi bác sĩ tới, Tùy Thất kể lại chi tiết tình huống của Liên Quyết.

Sau khi được thông báo rằng rối loạn trí nhớ ngắn hạn là bình thường, Liên Quyết rất nhanh sẽ hồi phục, tim cô mới thả lỏng.

Liên Quyết ngủ hơn một tiếng thì tỉnh lại, ánh mắt khi nhìn sang Tùy Thất m.ô.n.g lung hệt như lần trước.

Tim Tùy Thất giật thót, không phải chứ, chẳng lẽ vẫn còn rối loạn sao?

Giây tiếp theo, Liên Quyết đã mở miệng hỏi: "Đây là đâu? Sao cô lại ở đây? Sao đầu tôi lại đau thế này?"

Tùy Thất: "…"

Hai người lại lặp lại đoạn đối thoại vừa nãy một lần nữa.

Nhưng đây không phải là lần cuối cùng.

Về sau Liên Quyết tỉnh dậy thêm hai lần nữa, lần nào cũng hỏi Tùy Thất câu hỏi tương tự.

Sáu giờ chiều, khi tỉnh giấc lần thứ năm, Liên Quyết lại chậm rãi quay sang nhìn Tùy Thất.

Lần này cô ra tay trước: "Đây là phòng y tế của căn cứ Khôn Châu, tôi bị Bùi Dực tông nứt hai chiếc xương sườn, hộp sọ của anh bị nứt, còn bị chấn động não ở mức độ trung bình."

Liên Quyết mở miệng nói: "Ừm, tôi biết rồi."

Cô mừng rỡ hỏi: "Anh biết rồi sao! Trí nhớ không còn rối loạn nữa à?" 

Liên Quyết: "Không rối loạn nữa, tôi nhớ hết rồi."

Tâm trạng của Tùy Thất lập tức nhẹ nhõm hơn hẳn: "Vậy anh còn ch.óng mặt không, còn buồn nôn không, có muốn uống nước không?"

Câu trả lời của Liên Quyết khá đơn giản: "Còn ch.óng mặt, còn buồn nôn, muốn uống."

Anh nói xong, bèn lấy một chai nước khoáng từ trong Tủ Lạnh Tùy Thân ra định ngồi dậy để uống, nhưng đầu rời khỏi gối chưa đầy mười xăng ti mét, cơn choáng váng mãnh liệt hơn đã ập đến.

Anh không dám cử động lung tung, từ từ nằm lại xuống gối.

Trước kia dù bị thương nặng đến đâu, nhưng chỉ cần nằm trong khoang y tế mấy tiếng, khi ra ngoài cũng đã hồi phục được tám chín phần.

Cảm giác chỉ cần cử động một chút là trời đất quay cuồng này, là lần đầu tiên Liên Quyết được trải nghiệm.

Tùy Thất muốn giúp anh, nhưng lực bất tòng tâm.

Cuối cùng, cô vẫn nhấn chuông gọi y tá đến giúp đỡ.

Y tá chu đáo mang một chiếc ống hút dài đến, cắm vào trong lòng chai nước khoáng, thế là Liên Quyết đã có thể nằm uống nước.

Tùy Thất cảm thấy rất tuyệt, bèn gọi thêm ba tiếng chị y tá, lúc nhận được một nắm ống hút lớn, cô còn được đút uống nước mật ong.

Tùy Thất uống mà trong lòng sướng rơn.

Uống nước xong, Liên Quyết lại mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Tùy Thất đợi hai người bọn họ truyền dịch xong, mới nhắm mắt ngủ một lát.

Vì xương sườn đau nên cô cũng ngủ không sâu lắm, nghe thấy tiếng trò chuyện trong phòng y tế ngày càng lớn, Tùy Thất tỉnh dậy.

"Thật sự sắp cho nổ b.o.m rồi sao?"

"Mấy ngàn con zombie, không cho nổ b.o.m thì làm sao giải quyết được?"

"Đúng vậy, chỉ dựa vào mười mấy người của đội diệt zombie thì g.i.ế.c cũng không xuể đâu."

"Cho nổ b.o.m hiệu suất sẽ cao hơn."

"Nhưng tiếng nổ lớn thế này, có khi nào lại thu hút nhiều zombie hơn không?"

"Đã là lúc nào rồi mà anh còn cân nhắc cái này, hai cái cùng có hại thì phải chọn cái nào nhẹ hơn chứ, anh có hiểu không đấy."

"Còn không cho nổ nữa, đợi zombie tấn công vào, chúng ta sẽ mất mạng."

"Khi nào thì cho nổ?"

"Chắc là sắp rồi."

"Mau cho nổ đi, nghe tiếng gầm rú của đám zombie đó mà tôi thấy rợn hết cả người rồi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.