Nghe Hiểu Tiếng Động Vật, Thiên Kim Giả Phá Án Thành Con Cưng Của Cục Cảnh Sát - 10.
Cập nhật lúc: 28/03/2026 05:01
Khi được cảnh sát thông báo đến hiện trường nhận dạng người thân, Diêu Thiên Hòa đã suy sụp hoàn toàn. Những người đứng xem náo nhiệt thì cứ đồn thổi thất thiệt là “hổ c.ắ.n người”, trong khi đó giám đốc vườn thú thì chẳng thấy bóng dáng đâu. Vì vậy, Diêu Thiên Hòa mới cho rằng chính hổ đã c.ắ.n đứt đầu con gái mình, còn giám đốc vườn thú thì đang trốn tránh trách nhiệm.
Lúc này, nhân viên nuôi thú cũng đẩy l.ồ.ng sắt ra, đưa hổ ra ngoài tắm nắng. Mọi người đều trợn tròn mắt nhìn. Con hổ trong l.ồ.ng trông như đã lâu không được ăn no, gầy trơ cả xương. Từ một con hổ oai phong bỗng chốc trông chẳng khác gì một con ch.ó gầy giơ xương!
Hạ Tri Tửng cảm thấy con hổ này đến xương còn chẳng gặm nổi, nói gì đến chuyện c.ắ.n đứt đầu người.
Diêu Thiên Hòa nhìn t.h.i t.h.ể con gái dưới đất, quệt nước mắt rồi nói với Hạ Tri Tửng: “Cô gái, xin lỗi cô, là tôi đã hiểu lầm, tôi xin lỗi cô.”
Hạ Tri Tửng định nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ có thể thốt ra một câu: “Xin chú hãy nén đau thương.”
Hai viên cảnh sát cũng tỏ vẻ đau đầu: “Chúng tôi vừa mới rà soát kỹ lưỡng chuồng hổ nhưng không tìm thấy hung khí hay bất kỳ dấu vết nào do hung thủ để lại.”
“Nơi này có lẽ không phải là hiện trường vụ án đầu tiên, cũng không rõ hung thủ đã làm cách nào để đưa t.h.i t.h.ể vào chuồng hổ.”
“Hơn nữa, hôm qua vườn thú bị mất điện nên camera cũng không ghi lại được gì.”
Hạ Tri Tửng nhìn quanh một lượt, chợt thấy đối diện chuồng hổ là khu vực của hươu cao cổ. Hai con hươu cao cổ đang cố gắng vươn cái cổ dài của mình ra, hướng về phía này để hóng chuyện.
Thấy Hạ Tri Tửng nhìn sang, cả hai con hươu đồng loạt quay ngoắt đầu đi, giả vờ như đang bận rộn gặm lá cây trên cao.
Con hươu cao cổ hơi thấp hơn một chút nói với giọng hoảng hốt: “Mau lên, cô ấy nhìn sang bên này rồi kìa!”
Con hươu cao cổ cao hơn thì vẫn tiếp tục nhai nhóp nhép: “Đã bảo cậu đừng có vươn cổ dài ra thế rồi mà, giờ thì gây chú ý với người ta rồi thấy chưa!”
Con hươu thấp hơn vì quá hoảng loạn nên không để ý rằng mình chẳng gặm được cái lá nào, cứ thế nhai không khí: “Cô ấy là giám đốc mới của vườn thú sao? Liệu cô ấy có hung dữ với chúng ta không nhỉ?”
Hai con hươu cao cổ vừa gặm lá cây vừa xì xào bàn tán về Hạ Tri Tửng. Chúng không hề hay biết rằng toàn bộ cuộc trò chuyện đã lọt vào tai cô không sót một chữ nào.
Hạ Tri Tửng kinh ngạc nhận ra, không chỉ có sóc mà cô còn có thể nghe hiểu được cả tiếng hươu cao cổ nữa! Chẳng lẽ bây giờ cô có thể nghe hiểu được ngôn ngữ của tất cả các loài động vật sao?
Hạ Tri Tửng phấn khích nắm c.h.ặ.t t.a.y lại. Nếu vậy, cô chỉ cần đi hỏi từng con vật trong vườn thú, chẳng phải sẽ tìm được chút manh mối nào đó về hung thủ sao? Hung thủ đưa t.h.i t.h.ể vào vườn thú, chắc chắn những loài vật nhạy bén ở đây sẽ nghe thấy động tĩnh gì đó.
Vừa lúc Hạ Tri Tửng định tiến lại hỏi hai con hươu cao cổ kia thì phía sau vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Hai viên cảnh sát thấy người vừa đến thì tỏ ra hào hứng: “Tuyệt quá, Giáo sư Hạ Tranh, chuyên gia hình sự đến rồi!”
Hạ Tri Tửng ngạc nhiên quay lại, thấy Hạ Tranh đang mặc chiếc áo sơ mi trắng, tay đeo chiếc đồng hồ đắt tiền, toát lên khí chất phi phàm. Anh sải bước tiến về phía chuồng hổ, theo sau là bốn cảnh sát hình sự khác.
Thấy Hạ Tri Tửng ở đây, Hạ Tranh tỏ vẻ ngạc nhiên: “Sao cô lại ở đây?”
“Cô theo dõi lịch trình của tôi đấy à?”
Viên cảnh sát bên cạnh liền giới thiệu thân phận của Hạ Tri Tửng: “Giáo sư Hạ, đây là cô Hạ Tri Tửng, Giám đốc kiêm người phụ trách của vườn thú Sâm Vũ.”
“Cô ấy vừa mới nhậm chức hôm nay, không ngờ lại gặp phải chuyện đen đủi như vậy.”
Hạ Tranh hừ lạnh một tiếng: “Cứ đụng mặt cô là chẳng có chuyện gì tốt lành cả.”
Hạ Tri Tửng đảo mắt một cái: “Dù sao cũng vẫn tốt hơn ai đó suýt chút nữa đã để xổng mất tên tội phạm truy nã cấp A đêm qua.”
Sắc mặt Hạ Tranh lập tức trở nên tái mét. Anh lạnh lùng khoác lên mình chiếc áo blouse trắng, đeo găng tay rồi bước vào hiện trường đã được giăng dây bảo vệ.
Hạ Tranh thực hiện các thao tác kiểm tra t.h.i t.h.ể nữ không đầu một cách vô cùng chuyên nghiệp và thuần thục.
“Nạn nhân t.ử vong chưa đầy hai mươi bốn giờ.”
“Vết cắt ở cổ nham nhở, có dấu hiệu rõ ràng của việc bị cắt đi cắt lại nhiều lần.”
Hạ Tranh lướt ngón tay qua phần da ở vết thương: “Hung thủ không sử dụng dụng cụ chuyên dụng, mà có vẻ giống như dùng d.a.o gia dụng bình thường để cưa cắt liên tục.”
Anh ra hiệu cho trợ lý đưa kính lúp để kiểm tra kỹ các chi tiết. Phải thừa nhận rằng khi bước vào trạng thái làm việc, Hạ Tranh toát ra một phong thái hoàn toàn khác biệt. Dáng người cao ráo của anh hơi cúi về phía trước, chiếc áo blouse trắng làm tôn lên bờ vai rộng và vòng eo thon gọn.
Hạ Tri Tửng trước đây từng rất ngưỡng mộ một Hạ Tranh như thế này, nhưng giờ đây, anh trai ruột của cô mới là nhất!
“Nhìn những vết da lởm chởm này xem, hung thủ ít nhất đã phải cắt qua cắt lại hơn hai mươi lần. Đây không phải là thủ pháp của một sát thủ chuyên nghiệp, mà trái lại...”
Hạ Tranh khựng lại một chút, tháo găng tay ra để lộ những ngón tay thon dài: “Giống như hắn đang tận hưởng quá trình này vậy.”
Bất chợt, ánh mắt anh dừng lại ở một vết thương hình vòng cung đặc biệt trên vai trái của t.h.i t.h.ể: “Vết sẹo này...”
Hạ Tranh nhanh ch.óng dùng điện thoại tra cứu hồ sơ vụ án: “Đặc điểm vết thương này hoàn toàn trùng khớp với vụ án t.h.i t.h.ể nam không đầu chưa phá được ở khu đại học hồi năm ngoái.”
“Nạn nhân đó cũng bị dùng vật sắc nhọn cắt rời đầu sau nhiều lần tác động.”
Hạ Tranh quay sang hỏi cảnh sát: “Vẫn chưa tìm thấy phần đầu của t.h.i t.h.ể sao?”
Viên cảnh sát lắc đầu: “Chúng tôi chưa tìm thấy bất kỳ bộ phận nào khác tại vườn thú Sâm Vũ này.”
Một cảnh sát khác vội vã chạy đến báo cáo: “Giáo sư Hạ, đã điều tra rồi ạ. Các con đường nhỏ quanh vườn thú có quá ít camera, chỉ ghi lại được một bóng đen mờ nhạt, chiều cao khoảng một mét bảy, ngoài ra không có đặc điểm nhận dạng nào khác...”
