Nghe Hiểu Tiếng Động Vật, Thiên Kim Giả Phá Án Thành Con Cưng Của Cục Cảnh Sát - 14.

Cập nhật lúc: 28/03/2026 05:01

Chẳng mấy chốc, Hạ Tri Tửng đã tìm thấy cây bạch dương lớn nhất mà hai con hươu đã chỉ.

“Quạ nhỏ ơi, bạn có đó không?”

Hạ Tri Tửng giơ bức chân dung hung thủ lên: “Bạn có biết hắn đem cái đầu của nạn nhân vứt ở đâu không?”

Trên cây vẫn im lìm, không có bất kỳ phản ứng nào. Lạ thật, hươu cao cổ nói giờ này quạ thường ở nhà mà.

Hạ Tri Tửng chớp mắt, hay là do cô đến tay không mà không mang theo quà cáp gì? Nghĩ đến việc loài quạ rất thích những thứ lấp lánh và phản quang, cô liền lục lọi túi quần, tìm thấy một đồng xu một tệ còn sót lại sau khi đi xe buýt.

Cô tung đồng xu xuống đất, tạo ra tiếng “keng” thanh thúy. Hạ Tri Tửng đợi thêm vài phút nhưng vẫn chẳng thấy động tĩnh gì.

Chương 12: Trong phòng hung thủ còn có người khác!

Con quạ vẫn mãi không xuất hiện.

“Ơ kìa?”

Chẳng lẽ một đồng xu là quá ít sao?

Hạ Tri Tửng lục tìm trên người, chỉ thấy cái phong bao lì xì nhận việc mà anh Trần đưa lúc sáng. Lúc này, cô không hề hay biết rằng có một đôi mắt nhỏ tròn xoe màu vàng sẫm đang âm thầm quan sát mình từ trong bóng tối.

Cô rút ra một tờ tiền mệnh giá một trăm tệ màu đỏ, đang loay hoay không biết làm sao để đổi ra mấy đồng xu lấp lánh thì bất thình lình...

Một con quạ vỗ cánh bay v.út từ trên cao xuống. Ngay sau đó, chỉ trong chớp mắt, tờ tiền màu đỏ trên tay Hạ Tri Tửng đã biến mất không dấu vết.

Hạ Tri Tửng ngẩng đầu nhìn lên, thấy con quạ nhỏ đang đậu trên nắp thùng rác dưới gốc cây. Móng vuốt của nó đang quắp c.h.ặ.t lấy tờ tiền mệnh giá một trăm tệ kia.

Hạ Tri Tửng ngẩn người: ???

Cô vừa bị một con vật cướp tiền sao? Con quạ này vậy mà cũng nhận biết được tờ một trăm tệ nữa! Hóa ra nãy giờ cô tung đồng xu một tệ nó không thèm để mắt tới là vì chê ít sao?

Nghĩ đoạn, cô thấy con quạ bay xuống cạnh đồng xu trên mặt đất, dùng móng vuốt cào cào rồi giấu luôn đồng xu đó xuống dưới cánh của mình.

Hạ Tri Tửng câm nín. Xác nhận xong, đây chính là một con quạ hám tiền, tiền to hay tiền nhỏ đều không tha.

Cô ngồi xổm xuống trước mặt con quạ: “Quạ nhỏ này, nhận tiền của tôi rồi thì phải làm việc giúp tôi đấy nhé.”

Con quạ nhìn cô chằm chằm, nghiêng đầu tỏ vẻ thắc mắc như thể nghe không hiểu gì.

“Đừng có giả ngốc nữa, bạn đã từng đi theo gã đàn ông này đúng không?” Hạ Tri Tửng giơ bức chân dung hung thủ ra.

Con quạ liếc nhìn bức ảnh, đôi mắt nhỏ lóe lên tia sáng. Hạ Tri Tửng lại rút thêm một tờ tiền một trăm tệ nữa trong bao lì xì ra lắc lắc.

Thấy tiền, cái tính giả bộ của con quạ lập tức biến mất: “Đúng đúng đúng, tôi có đi theo hắn!”

Nói xong, nó định dùng mỏ mổ lấy tờ tiền trên tay cô. Hạ Tri Tửng nhanh tay rụt lại: “Hắn đem cái đầu của nạn nhân đi đâu rồi?”

“Bạn phải nói rõ ràng đã.”

Đôi mắt con quạ dán c.h.ặ.t vào tờ tiền: “Tối qua tôi định đi ăn tiệc não tự chọn nên mới bám theo gã đó, nào ngờ hắn không vứt cái đầu đi lung tung mà lại mang về tầng hầm của một công trường bỏ hoang.”

“Cửa tầng hầm vừa đóng lại là tôi biết mình hết cửa ăn tiệc rồi nên mới bay về đây.”

Hạ Tri Tửng vui mừng khôn xiết: “Công trường bỏ hoang đó nằm ở đâu?”

Con quạ đảo mắt: “Cô chắc chắn muốn đi một mình sao? Chỗ đó hẻo lánh và âm u lắm đấy.”

Hạ Tri Tửng định bảo sẽ báo cảnh sát, nhưng rồi lại cau mày suy nghĩ. Nếu lúc đó cảnh sát hỏi nguồn tin từ đâu ra thì cô biết giải thích thế nào?

Đúng lúc này, điện thoại trong túi cô rung lên. Là anh trai ruột Kỷ Thư Quân gọi tới.

Giọng Kỷ Thư Quân đầy vẻ lo lắng và sốt sắng: “Tri Tửng, em đang ở đâu đấy? Sao không có nhà?”

Lòng Hạ Tri Tửng bỗng thấy ấm áp: “Anh ơi, em đang ở vườn thú Sâm Vũ.”

Cô kể lại toàn bộ những sự việc kỳ quái xảy ra trong ngày nhận việc hôm nay cho Kỷ Thư Quân nghe.

Kỷ Thư Quân không yên tâm chút nào: “Muộn thế này rồi, để anh qua vườn thú đón em.”

Hạ Tri Tửng ngạc nhiên: “Anh ơi, ngày mai anh không phải đi làm sao?”

“Chẳng phải anh vừa lập công sao?” Kỷ Thư Quân cười nhẹ: “Cuối cùng đơn vị cũng duyệt cho anh nghỉ phép rồi.”

Lúc này cô mới biết từ trước đến nay Kỷ Thư Quân hầu như không bao giờ nghỉ phép, toàn phải trực thay người khác. Vì những người khác đều là dân địa phương có gia đình, chỉ có anh là người nơi khác đến lại còn độc thân nên đơn vị mặc định anh phải gánh vác nhiều việc hơn.

Hai mươi phút sau, Kỷ Thư Quân đã có mặt tại cổng vườn thú. Anh mặc một chiếc áo thun màu xanh sẫm đơn giản, lớp vải mỏng không giấu nổi những khối cơ bắp săn chắc, cả người toát ra vẻ chính trực và mạnh mẽ.

Hạ Tri Tửng từ nhỏ đã thấy không ít soái ca nên vốn không mấy mặn mà, nhưng mỗi lần nhìn thấy gương mặt này của anh trai mình, cô vẫn không khỏi thầm cảm thán, đúng là hình mẫu tiêu chuẩn của quốc gia.

Ánh mắt Kỷ Thư Quân dừng lại ở con quạ đang lăng xăng bám theo sau lưng em gái mình, anh nghi hoặc hỏi: “Tri Tửng, sao sau lưng em lại có một con quạ nhỏ đi theo thế này?”

Hạ Tri Tửng chỉ vào con quạ: “Anh ơi, con quạ này cứ bám theo em suốt, nó cứ vỗ cánh rối rít trước mặt em như muốn chỉ cho em xem cái gì đó.”

Thực ra con quạ nhỏ bám theo cô là vì cô vẫn chưa trả nốt số tiền còn lại cho nó! Cô đã giao hẹn là phải đợi nó dẫn đến chỗ hung thủ giấu cái đầu thì mới trả hết tiền.

Nghe thấy lời cô nói, con quạ rất biết ý mà vỗ cánh bay quanh hai người, phối hợp nhịp nhàng với màn kịch của Hạ Tri Tửng.

Cô ra vẻ trầm tư: “Quạ là loài ăn xác thối, em đang nghĩ liệu có phải nó đã tìm thấy phần đầu của nạn nhân không?”

Nghe đến đây, Kỷ Thư Quân sực nhớ lại đêm bắt giữ Chu T.ử Phong. Lúc đó Hạ Tri Tửng cũng nói là con sóc đã báo tin cho cô. Sự thật chứng minh thông tin từ con sóc cực kỳ chính xác. Có vẻ như em gái anh luôn có một trực giác đặc biệt nhạy bén với những chuyện liên quan đến động vật. Chẳng lẽ đây chính là thiên phú của một bác sĩ thú y hàng đầu sao?

Kỷ Thư Quân nhìn con quạ đang nhảy nhót dưới đất: “Vậy chúng ta đi theo nó xem sao nhé?”

Hạ Tri Tửng gật đầu, có một người anh trai tuyệt vời thế này thật tốt quá!

Con quạ vỗ cánh bay v.út lên không trung, bộ lông đen tuyền gần như hòa lẫn vào màn đêm, dẫn đường cho hai người đi sâu vào phía công trường bỏ hoang. Hai anh em len lỏi qua những con hẻm nhỏ hẹp rồi bước vào một con đường mòn bị bao quanh bởi những hàng cây khô khốc. Càng đi vào sâu, ánh sáng càng mờ mịt. Kỷ Thư Quân luôn đi sát để bảo vệ em gái sau lưng mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.