Nghe Nói Anh Chưa Từng Hận Tôi - Chương 7
Cập nhật lúc: 04/08/2026 12:03
Tôi đau đến mức mồ hôi lạnh vã ra đầy trán, theo bản năng muốn gào to lên, nhưng há miệng ra trong vô vọng, chẳng thể phát ra nổi bất kỳ âm thanh nào.
"Mặc bộ đồ hàng chợ cũ rách thế này... Tao thấy mày cũng chẳng giống bạn bè gì của thiếu gia nhà họ Giang cả." Gã mặc áo mưa chậm rãi mở miệng, đem lưỡi d.a.o dính m.á.u của tôi gí sát vào cổ tôi: "Là đứa trẻ sống quanh vùng này à?"
"Xì!" Hắn đột nhiên cười khẩy một tiếng: "Cái hồ chứa nước rách này mà cũng có người ở được, nghèo đến mức đòi mạng thật đấy."
"Muốn sống không?" Hắn nói: "Đâỷ Giang Hứa Chi..." Hắn giơ tay chỉ về một hướng.
Tôi theo bản năng nhìn theo ngón tay hắn, mới thấy đứa trẻ vừa rồi đang nằm gục cách tôi không xa. Trên chân cậu ta cũng đã bị cắm một lưỡi d.a.o, mà nhìn vết thương còn sâu hơn của tôi nhiều, cả cái chân đã bị đ.â.m xuyên thấu.
"Đúng đúng, chính là cậu ta..." Gã mặc áo mưa lại cười lên: "Này nhóc, chúng ta thương lượng chút nhé."
"Mày đẩy cậu chủ nhỏ họ Giang kia xuống nước đi, tao sẽ không g.i.ế.c mày, thấy thế nào?"
Tôi giật b.ắ.n mình kinh hãi, thế nhưng hắn lại càng cười điên loạn hơn, đến cuối cùng bật ra tiếng cười lớn, cả hai vai cũng rung lên bần bật.
"Có xem dự báo thời tiết chưa? Hôm nay là trận mưa rào mười năm mới có một lần đấy. Nước trong hồ vừa sâu vừa xiết, bên dưới toàn là cành cây rễ cọc vỡ nát. Cậu ta với cái bộ dạng này mà rơi xuống, tao thật sự không dám tưởng tượng cậu ta sẽ c.h.ế.t t.h.ả.m đến mức nào đâu. Thật sự là... quá làm người ta mong chờ rồi, có đúng không?"
"Mày rốt cuộc có đẩy hay không?" Hắn nắm c.h.ặ.t lấy d.a.o, áp sát vào động mạch cảnh trên cổ tôi thêm một phân: "Nếu không nỡ ra tay thì bây giờ tao sẽ làm thịt mày trước."
Tôi không muốn g.i.ế.c người, thật sự không muốn. Tôi biết cho dù mình có ra tay thì gã này chưa chắc đã tha cho tôi. Thế nhưng lưỡi d.a.o sắc lẹm đó đang nằm ngay trước mắt, đã rạch trên da thịt cổ tôi một vệt m.á.u mảnh. Chỉ kém một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi là lưỡi d.a.o đã có thể trực tiếp cắt đứt cuống họng tôi.
Gã mặc áo mưa nhếch miệng cười độc ác, đột nhiên lùi d.a.o ra một chút, để lại cho tôi không gian tự do hoạt động.
Môi dưới sớm đã bị tôi c.ắ.n đến ứa m.á.u, tôi nếm được vị chát đắng đầy mùi m.á.u trong khoang miệng. Tôi khó khăn đứng dậy mấy lần mới đứng vững được, bước thấp bước cao đi về phía đứa trẻ đang nằm cách đó không xa.
"Xin... xin lỗi..." Tôi chậm chạp cất lời, chỉ thốt ra được mấy từ nhỏ như muỗi kêu, nhận ra tay mình đang run, giọng mình cũng đang run lên bần bật.
Thế nhưng đứa trẻ trước mắt ngẩng đôi mắt lên, lại đột nhiên xoay tay nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi.
"Đừng khóc." Tôi nghe thấy cậu ta bảo: "Không sao đâu... đừng sợ."
"Tôi sẽ không trách cậu."
8.
Tôi đã ghi nhớ anh tên là Giang Hứa Chi. Là do chính tay tôi đã đẩy anh xuống nước.
Mưa trước mắt càng lúc càng lớn, càng lúc càng tàn nhẫn. Trong lòng bàn tay tôi vẫn còn vương lại cảm xúc lạnh ngắt từ lớp vải áo của anh, phần bắp chân truyền đến từng cơn đau dữ dội, cuối cùng chịu không nổi nữa mà ngất xỉu đi.
Đến khi tỉnh lại, tôi đã nằm trên giường bệnh trong bệnh viện rồi.
Sau này tôi mới biết. Đêm hôm đó là do bà nội đi ra ngoài tìm tôi một vòng không thấy đâu nên lập tức báo cảnh sát. Lúc gã mặc áo mưa định ra tay với tôi thì cảnh sát vừa vặn ập đến. Còn Giang Hứa Chi được người dân ở hạ lưu phát hiện và cứu lên bờ, may mắn nhặt lại được một cái mạng.
Giang Hứa Chi là con trai của chủ tịch tập đoàn Vạn Phương - một doanh nghiệp cực kỳ nổi tiếng ở thành phố này.
Gã mặc áo mưa kia vốn là ông chủ của một công ty đối thủ với Vạn Phương, cũng từng lên kênh tài chính nhận phỏng vấn của truyền thông chính thống, từng được gọi là doanh nhân nổi tiếng của thành phố. Thế nhưng gã đã thua sạch trong cuộc chiến thương trường, không chỉ công ty tuyên bố phá sản mà bản thân còn dính vào tội phạm kinh tế, còn có tài sản dưới tên gã bị chỉ điểm là liên quan đến xã hội đen. Không thể tránh khỏi việc ngồi tù.
Gã phát điên hoàn toàn, quyết định ra tay g.i.ế.c người, đầu tiên liền nghĩ đến việc ra tay với con ruột của chủ tịch Vạn Phương. Thế là gã rình rập một thời gian dài, cuối cùng cũng đợi được lúc Giang Hứa Chi ra ngoài một mình.
...
Hôm xảy ra chuyện, Giang Hứa Chi chỉ muốn ra ngoài tìm một nơi xa nhà lại không có người để nguôi khoai tâm trạng. Còn tôi thì chỉ muốn đi nhặt lại cái lều bạt nhựa do bà nội dựng. Chẳng ai ngờ được mọi chuyện lại biến thành ra nông nỗi này.
Tôi và Giang Hứa Chi đều được đưa đến Bệnh viện Số 1 thành phố để cấp cứu gần đó.
Lúc tôi tỉnh lại thì Giang Hứa Chi vẫn chưa ra khỏi phòng cấp cứu, ông bà nội tuổi tác đã cao, không thể ở bên cạnh tôi cả ngày được. Tôi liền thừa lúc ban đêm không có ai trông chừng, lén lút chạy khỏi phòng bệnh ra đứng chờ trước cửa phòng phẫu thuật.
Rõ ràng không phải mùa Đông. Thế nhưng tôi co quắp ở hành lang bệnh viện lại luôn cảm thấy toàn thân lạnh ngắt, lạnh đến mức hai hàm răng cứ va vào nhau lập cập.
Thức trắng đến rạng sáng, trời sắp sửa sáng thì cánh cửa lớn lạnh lẽo kia mới từ từ mở ra, bác sĩ mặc đồ phẫu thuật từ bên trong bước ra ngoài.
