Nghe Nói Ta Là Bạch Nguyệt Quang Chuyển Thế - Chương 210
Cập nhật lúc: 06/04/2026 18:46
Lý Tùng La mải ăn sáng, không chú ý Tạ Phù Cừ lấy sợi dây ấy từ đâu, chỉ thấy hắn buộc xong thì đi về phía bếp.
Lý Tùng La vội nuốt thức ăn trong miệng, hỏi: “Ngươi không ăn sáng sao?”
Tạ Phù Cừ nói: “Ta đi rửa tay trước.”
Lý Tùng La: “Ồ ——”
Dòng nước mát lạnh chảy qua cổ tay, gợn sóng lăn tăn làm méo mó hình dáng bàn tay dưới mặt nước.
Tạ Phù Cừ chăm chú nhìn làn nước lay động ấy, nước vốn trong veo, nhưng hắn lại như thấy mùi hương lạnh nhạt kia hóa thành thực thể, dần dần lan tỏa trong sóng nước.
Buổi sáng nay —— lúc Nguyệt Sơn bị mắng là mèo hư, vì sao hắn lại không thể nói thật?
Nếu hắn vẫn còn ở trạng thái tâm trí không đầy đủ, chắc đã trực tiếp nói với Lý Tùng La: 【Bởi vì tóc của ngươi quá thơm, nên ta lỡ ăn mất một chút】.
Nhưng lúc này, Tạ Phù Cừ lại không thể thẳng thắn nói ra sự thật như thế với nàng.
Hắn biết hành vi đó là sai, ăn Lý Tùng La là sai, ăn tóc nàng cũng rất sai.
Thế nhưng so với cái gọi là “sai”, một loại cảm xúc khác càng mãnh liệt hơn chiếm cứ tâm trí hắn.
Hắn không sao hình dung nổi thứ cảm xúc ấy, dường như chẳng phải đói khát.
Khi c.ắ.n lấy tóc của Lý Tùng La, cái cảm giác muốn hủy hoại đối phương lại mãnh liệt hơn cả ham muốn “ăn nàng”.
Nhưng điều đó không nên tồn tại.
Con người sao lại muốn hủy hoại chính mình?
Có lẽ mình lại phát bệnh rồi, liệu có một ngày nào đó, mình cũng như lúc g.i.ế.c những sinh vật khác, có thể thản nhiên vô cảm mà g.i.ế.c c.h.ế.t Lý Tùng La sao?
Chỉ vừa nghĩ đến chuyện Lý Tùng La có thể c.h.ế.t, chỉ cần nghĩ đến khả năng đó thôi, cảm xúc vốn phẳng lặng như nước c.h.ế.t trong lòng Tạ Phù Cừ bỗng chốc nổi sóng cuồn cuộn, hoảng loạn khó tả.
Đến khi hoàn hồn lại, hắn mới nhận ra chiếc chậu nước đã bị mình bóp vỡ.
Nước ào ào từ vết nứt chảy ra, b.ắ.n tung tóe dưới đất, ướt sũng ống quần mới của Tạ Phù Cừ.
Dòng chữ đếm ngược sinh mệnh và nhiệm vụ chính tuyến của hệ thống lơ lửng ngay trước mắt hắn, nhưng tầm mắt hắn căn bản chẳng hề nhìn tới.
Hắn chỉ nhìn chằm chằm bàn tay mình, rồi bất chợt rút nó ra khỏi chậu nước.
Bàn tay ướt đẫm ngâm trong nước đã lâu, nhưng chẳng hề trắng bệch hay nhăn nheo.
Dù sao thì đây cũng không phải là cơ thể sống thật sự, trái tim lặng câm kia mọi lúc mọi nơi đều đang nhắc nhở Tạ Phù Cừ rằng hắn là một kẻ đã c.h.ế.t.
Nhưng ít nhất vào lúc này, Tạ Phù Cừ không cần phải lo sợ rằng mình sẽ thản nhiên g.i.ế.c c.h.ế.t Lý Tùng La.
Chỉ mới suy nghĩ đến khả năng ấy thôi cũng đã khiến hắn hoảng hốt run rẩy, mà loại cảm xúc này, đối với một Tạ Phù Cừ vốn quen làm “cứu thế kiếm tiên vô địch đương thời”, lại vô cùng xa lạ.
Hắn ngẩn người rất lâu mới nhận ra, thì ra đó gọi là “sợ hãi”.
Hắn vốn không có trái tim, lẽ ra chẳng cần bận tâm đến sống c.h.ế.t của bất kỳ ai, nhưng chỉ cần nghĩ đến chuyện Lý Tùng La sẽ c.h.ế.t, chỉ nghĩ đến thôi, cũng đã khiến vị kiếm tiên cứu thế này sợ hãi đến mức muốn nôn mửa.
Chờ đợi cơn cảm xúc mãnh liệt ấy dần tự nguôi đi, hắn đưa lòng bàn tay lại gần mũi, ngửi ngửi, hương thơm trên tóc vẫn còn sót lại, chỉ là bị nước làm cho ẩm ướt.
Nước mang theo mùi hương ấy theo cổ tay chảy xuống cánh tay Tạ Phù Cừ, hắn vẫn còn ngây người, thì oán khí đã lặng lẽ từ dưới da bò ra, l.i.ế.m sạch những giọt nước ấy.
Dù đầu óc Tạ Phù Cừ có đang suy nghĩ gì đi nữa, oán khí dung hòa với tàn hồn của hắn vẫn luôn đi ngược lại với ý chí, không ngừng biểu lộ sự chiếm hữu và yêu thích mãnh liệt đối với Lý Tùng La.
Oán khí cũng là một phần của Tạ Phù Cừ, giống như cái đuôi phía sau một con mèo, tuy cùng là một thể, nhưng lại luôn đi ngược lại ý muốn cơ thể, biểu lộ ra những cảm xúc bản năng không thể khống chế.
—— Thích ư?
…Ồ, thì ra là yêu.
Tạ Phù Cừ chợt bừng tỉnh.
Lý Tùng La ăn sáng xong thì ra sân dạo bộ tiêu cơm, tiện thể kiểm tra tình trạng hành lang bị hỏng.
Nguyệt Sơn lúc này chẳng biết từ đâu lững thững quay về, vểnh đuôi đi theo sau lưng nàng.
Lý Tùng La ôm lấy mặt nó, cọ cọ: “Ngươi xem ngươi gây chuyện tốt gì đây!”
Con mèo lớn chớp chớp mắt, giơ một móng đè ngã nàng xuống, còn muốn bắt tay.
Đuổi con mèo ngốc chỉ biết bắt tay đi, Lý Tùng La đi tới khoảng đất trống bên hành lang; cả hành lang đều làm bằng gỗ, cố ý xây theo dáng khúc khuỷu, chia tiểu viện thành hai phần.
Lúc này, khúc gấp thứ hai của hành lang đã sập một nửa, mảnh gỗ quấn đầy hoa t.ử đằng gãy nát, văng khắp nơi.
Lý Tùng La vén váy bước vào đống gỗ vỡ, giày dẫm lên vô số hoa lá rụng đầy đất.
