Nghe Nói Ta Là Bạch Nguyệt Quang Chuyển Thế - Chương 241
Cập nhật lúc: 06/04/2026 18:50
Hôm nay hắn mặc quần áo bình thường, không phải bộ y phục bị oán khí ăn mòn thành màu đen. Mái tóc ngắn chỉ dài qua vai cũng được buộc gọn lại, để lộ trọn gương mặt sáng sủa.
Bó hoa trong n.g.ự.c hắn chiếu rọi lên gương mặt ấy, ánh hồng nhạt xen lẫn màu xanh non lung linh lay động, tựa như một bức họa chân dung tinh tế.
Lý Tùng La kinh ngạc nhìn hắn: “Có chuyện vui gì sao? Ngươi vậy mà lại cười?”
Nàng còn nghi ngờ bản thân đang mơ, bèn đưa tay khẽ chạm vào khóe môi hắn. Không biết hắn đã ở ngoài bao lâu, nhưng làn da vốn lạnh lẽo nay lại mang theo chút ấm áp, khóe môi cong cong, nụ cười còn hơi mang vẻ trẻ con.
Tạ Phù Cừ lộn qua cửa sổ, từ trong bó hoa chọn ra một đóa sen nở đẹp nhất đặt vào tay Lý Tùng La, số hoa còn lại thì cắm vào chiếc bình trên bàn.
Dư âm ấm nóng của ánh nắng mặt trời theo bước chân hắn mà lay động, không còn là khí tức c.h.ế.t ch.óc thường trực quanh người hắn nữa.
Có lẽ vì vướng mùi hương hoa sen, luồng khí đó cũng trở nên linh động, nhẹ nhàng.
Lý Tùng La cúi xuống ngửi bông hoa tươi mới, nghe thấy giọng nói hiếm khi có vẻ nhẹ nhàng của Tạ Phù Cừ: “Đi ăn sáng trước đã, ăn xong ta có một tin tốt muốn nói với ngươi.”
Tin tốt?
Là tin gì chứ?
Lý Tùng La nghi hoặc nhìn hắn, nhưng Tạ Phù Cừ không giải thích, chỉ khẽ đẩy vai nàng, đưa nàng ra ngoài.
Nguyệt Sơn nghe thấy tiếng bước chân của nàng thì lập tức từ mái ngói nhảy xuống. Thân thể nó đã biến nhỏ, dễ dàng nhảy ngay vào lòng Lý Tùng La, còn lấy đầu dụi dụi vào tay nàng.
Nó vừa phơi nắng xong, cả người lông xù ấm áp.
Lý Tùng La ôm lấy con mèo, mùi nắng thơm ngọt phả đến khiến nàng có chút lâng lâng, rồi để mặc Tạ Phù Cừ dắt tay đi ăn sáng.
Không hiểu sao, nàng cảm thấy hôm nay trên người Tạ Phù Cừ mang hơi thở “người sống” rõ ràng hơn hẳn, đến cả lòng bàn tay cũng ấm nóng, cùng nhiệt độ với bàn tay nàng.
Ba nghìn năm trước, ma tộc hoành hành tam giới, chúng sinh sống dưới bạo chính của Ma Tôn Thôn Nhật, như rơi vào địa ngục nhân gian.
Cho đến khi Kiếm Tiên cứu thế Lý Tùng La bất ngờ xuất hiện — không ai biết nàng từ đâu đến, sư thừa ra sao.
Chỉ biết nàng là thiên tư tuyệt thế, mười bảy tuổi đột ngột xuất hiện, hai mươi ba tuổi đã quét sạch ma tộc về lại ma vực,
và trong trận chiến cuối cùng diệt ma, chính tay chấm dứt sinh mệnh của Ma Tôn Thôn Nhật.
Thôn Nhật c.h.ế.t, ma tộc co rút sâu trong ma vực, không còn dám bước ra. Tam giới dần khôi phục sinh khí, ngày càng phồn thịnh.
Mà vị thiên tài Kiếm Tôn truyền kỳ kia, cũng vào thời điểm ấy, rút khỏi dòng chảy lịch sử; giống như khi đột ngột xuất hiện, lại một lần nữa biến mất vô tung vô ảnh.
Có người nói Kiếm Tôn thực ra đã c.h.ế.t, bởi trong trận cuối cùng nàng bị thương đến tận căn cốt.
Cũng có người nói Kiếm Tôn vốn chẳng phải người của thế gian này, hoàn thành thiên mệnh rồi thì rời đi.
…
Tam giới bàn tán đủ điều, ba ngàn năm trôi qua cũng chẳng có được một lời giải đáp chắc chắn, nhưng những lời đồn về chuyện Kiếm Tôn từng yêu đương thì lại bị viết thành thoại bản, hết đời này đến đời khác vẫn luôn là đề tài ăn khách ngoài thị trường.
Mà “đề tài ăn khách” bản chính — Liên Hoa Kiếm Tôn Lý Tùng La, người được thiên mệnh giao phó để cứu rỗi tam giới — giờ phút này lại đang tay trái cầm cần câu, tay phải xách thùng mồi, chuẩn bị ra biển Vô Tận câu cá.
Nàng dĩ nhiên không c.h.ế.t, cũng không rời khỏi thế giới vốn dĩ rất đẹp này. Chẳng qua trong trận cuối cùng diệt ma, hồn phách nàng bị thương, không thể thường xuyên phơi nắng được nữa mà thôi.
Nhưng chuyện đó đối với Lý Tùng La chẳng tính là vấn đề gì lớn, bởi vốn dĩ nàng đã thích thức khuya.
Trước khi xuyên không, Lý Tùng La đã thích thức đêm làm bài tập, giờ không cần lên lớp ban ngày, buổi tối không phải thức làm bài, mà là câu cá — khoan hãy nói, thật sự quá sướng!
Mặt trời lặn, trăng dần lên cao.
Cựu cứu thế chủ nay hóa cần thủ biển — Lý Tùng La, chính thức bắt đầu cuộc đi câu ở biển Vô Tận!
Nàng tìm đến tảng băng mình từng đ.á.n.h dấu, lấy ghế xếp ngồi xuống bên mép băng, vung dây câu ra; tiếng mồi rơi xuống nước cực khẽ, rất nhanh bị tiếng sóng biển nuốt trọn.
Mà cùng với tiếng sóng, còn vang lên một âm thanh mà Lý Tùng La đã rất lâu không còn nghe thấy — tiếng của hệ thống.
【Thân yêu! Ta tìm ra cách bổ hồn cho ngươi rồi!】
Giọng hệ thống cứu thế vô cùng kích động, nói xong còn trong thức hải của nàng b.ắ.n pháo hoa mô phỏng.
Tiếng pháo hoa “đùng đoàng” vang dậy, trong một thoáng, Lý Tùng La thậm chí có ảo giác: mình câu được cá rồi!
Nàng lập tức hưng phấn, kéo giật cần câu; đáng tiếc trong tay chẳng có sức nặng nào, hóa ra chỉ là ảo giác mà thôi.
