Nghe Nói Ta Là Bạch Nguyệt Quang Chuyển Thế - Chương 243
Cập nhật lúc: 06/04/2026 18:50
Nghĩ đến chuyện người này cũng là “【ta】”, lại nghe mấy câu hệ thống vừa nói, “【ta】” ở thế giới kia có vẻ cũng nhận nhiệm vụ cứu thế giới.
Chỉ có điều nhìn “【ta】” mình đầy thương tích, hơi thở mong manh như thế, xem ra “【ta】” bên kia làm nhiệm vụ chính cũng không mấy suôn sẻ.
Lý Tùng La — vốn xuyên đến đây câu cá hai năm, cá bị ma tộc chiếm mất thì nổi giận mới chịu làm nhiệm vụ chính — giờ không chút tự giác đang bình luận tiến độ nhiệm vụ chính của người khác.
Nàng đang nhìn “【ta】” ngẩn người, bỗng “【ta】” mở mắt!
Một đôi con ngươi đen nhánh như mực bỗng hiện ra từ khe hở mí mắt, không chớp lấy một cái, dán c.h.ặ.t ánh nhìn vào Lý Tùng La.
Lý Tùng La cũng nhìn chằm chằm lại hắn.
Cả hai đều không động đậy, Tạ Phù Cừ vì chưa rõ tình huống nên chỉ im lặng quan sát, còn Lý Tùng La thì đơn giản là chưa phản ứng kịp.
Người bị tổn thương hồn phách vốn phản ứng chậm chạp hơn.
Một lúc lâu sau, Lý Tùng La mới lên tiếng: “Ồ! Ngươi tỉnh rồi à —— Đây là mấy?”
Nàng giơ hai ngón tay lên, lắc lắc trước mặt Tạ Phù Cừ. Đôi mắt đen láy của hắn liền dõi theo ngón tay nàng, lắc lư qua lại.
Tạ Phù Cừ hỏi: “Đây là đâu? Ngươi là ai?”
Giọng hắn khàn khàn, tạm thời cũng chẳng nhúc nhích nổi.
Lý Tùng La giúp hắn kéo lại chăn, nói: “Đây là Cực Nam chi vực, ta là Lý Tùng La. Còn về thân phận cụ thể của ta, tạm thời không nói cho ngươi, ta sợ dọa ngươi thôi.”
Thực ra là nàng lười giải thích.
Nhưng Tạ Phù Cừ dường như cũng chấp nhận lời của nàng, chỉ là ánh mắt vẫn không chớp, nhìn chằm chằm vào Lý Tùng La.
Trên diện mạo, thật ra hai người không phải hoàn toàn không có nét giống nhau, ít nhất đôi mắt là rất giống.
Bình thường Lý Tùng La nhìn người khác cũng chẳng có cảm giác gì, nhưng giờ đây lại bị một cái 【ta】 khác nhìn chằm chằm, nàng mới chợt nhận ra, kiểu con ngươi đen tuyền, chiếm diện tích lớn, không hề chớp mà dán mắt vào người khác, thực sự rất đáng sợ.
Lý Tùng La đưa tay khép mắt hắn lại: “Ta đã nói cho ngươi tên của ta, vậy thì theo lễ, ngươi cũng nên cho ta biết tên của ngươi.”
Tạ Phù Cừ đáp: “…Tạ Phù Cừ.”
Mắt hắn vẫn mở, lần đầu Lý Tùng La khép lại không thành công.
Nàng không chịu thua, lại kiên quyết khép lần thứ hai, miệng không quên trò chuyện: “Phù Cừ? Ý là hoa sen à?”
Tạ Phù Cừ vẫn không chịu nhắm mắt, ngược lại còn rất bướng bỉnh: “Phù trong ‘đỡ cụ bà qua đường’, Cừ trong ‘kênh mương’.”
Lý Tùng La: “Vậy sở thích của ngươi là đỡ cụ bà qua đường sao?”
Tạ Phù Cừ: “Không, là kéo những lão già vô đức chuyên giả vờ ngã để lừa tiền ra khỏi đường.”
Trong lúc hai người trò chuyện, Lý Tùng La tổng cộng dùng tay khép mắt hắn tám lần, còn Tạ Phù Cừ thì tổng cộng mở mắt ra tám lần.
Không những hắn không nhắm mắt, mà ánh nhìn hướng về phía nàng còn trở nên thăm thẳm, như thể nghĩ ngợi rất nhiều điều.
Thể chất của Tạ Phù Cừ mạnh mẽ đến kỳ lạ, rõ ràng trúng phải toàn vết thương chí mạng, nhưng chỉ nằm giường một ngày, hôm sau đã có thể xuống đất đi lại.
Đến ngày thứ ba, hắn không chỉ có thể đi lại khắp trong phòng, mà còn ra ngoài đường dạo một vòng.
Trong ba ngày ấy, Tạ Phù Cừ vẫn luôn âm thầm quan sát “ân nhân cứu mạng” của mình, đối phương có thể liền mạch bắt kịp những câu chuyện vô nghĩa của hắn, trông chẳng khác gì đồng hương cùng xuyên không.
Chỉ có điều, đồng hương này thì năng lực tự lo liệu kém đến t.h.ả.m.
Theo quan sát của Tạ Phù Cừ, ba bữa một ngày của Lý Tùng La chủ yếu dựa vào đồ ăn gọi ngoài, bình thường cũng không dọn dẹp nhà cửa, ban ngày đóng kín cửa sổ ngủ nướng, đến khi mặt trời lặn thì vác cần câu đi ra ngoài, chờ tới lúc trời sáng thì y như hẹn giờ, xách về một thùng “chiến lợi phẩm” loạn xạ.
Theo lời của đối phương, hắn cũng là một trong những “chiến lợi phẩm câu cá” của Lý Tùng La.
Một ngày kia, khi Lý Tùng La chuẩn bị ra ngoài câu cá thì bị Tạ Phù Cừ chặn lại. Hắn dùng đôi mắt đen láy ấy nhìn nàng: “Ta cũng muốn đi câu cá cùng ngươi!”
Lý Tùng La do dự: “Ngươi biết câu cá không?”
Tạ Phù Cừ: “Ta chỉ cần nhìn là biết.”
Lý Tùng La bèn lấy một chiếc cần câu dự phòng cho hắn mượn, rồi đưa hắn ra biển Vô Tận.
Trời trong, trăng sáng, gió biển nhẹ, mặt biển lấp lánh ánh sáng — một thời tiết trông có vẻ rất thích hợp để câu cá.
Nàng đặt hai chiếc ghế gấp bên mép băng, còn cố tình đặt chúng thật xa nhau, rồi chỉ vào một chiếc ghế, bảo với Tạ Phù Cừ: “Ngươi ngồi ở đó đi.”
Tạ Phù Cừ nhìn khoảng cách giữa hai chiếc ghế — ít nhất cũng ba mươi mét, gần như một chiếc ở tận cùng phía nam tảng băng, chiếc kia thì ở tận cùng phía bắc.
Hắn nhíu mày: “Câu cá cần ngồi xa như vậy sao?”
Lý Tùng La nghiêm túc gật đầu: “Cần, chẳng lẽ ngươi muốn bị dây câu của ta móc vào miệng à, Tạ Phù Cừ?”
