Nghe Tiếng Lòng Con Gái, Người Mẹ Hướng Xã Hội Cầm Dao Sát Phạt Tứ Phương - Chương 340
Cập nhật lúc: 10/02/2026 17:26
"Bác hai lại bảo anh làm gì? Anh nói đi để em giúp anh..."
Lý Kỳ Nam thở dài, nói, "Bác hai muốn ăn dưa hấu, loại dưa hấu không có hạt, mùa này chúng ta biết đào đâu ra cho bác?"
Lý Nguyên Bảo trố mắt.
"Đây rõ ràng là chuyện không thể nào! Bác hai cố ý làm khó anh!"
Nói xong, Lý Nguyên Bảo kiễng chân ngó về phía phòng hai một cái, kéo Lý Kỳ Nam nhỏ giọng hỏi, "Lý Tang Thần đâu? Có phải bác hai ưng ý anh ta quá kế hơn không?"
Lý Kỳ Nam nhắm mắt lại.
"Anh!" Lý Nguyên Bảo cuống lên, đẩy anh ta.
Lý Kỳ Nam suýt nữa bị cô ta đẩy ngã, lảo đảo mấy cái mới đứng vững được nhờ cô ta đỡ, anh ta mệt mỏi lắc đầu với cô ta, "Anh không biết, anh buồn ngủ quá, anh phải đi ngủ đây..."
Anh ta gạt Lý Nguyên Bảo ra, đi về phòng mình, nhưng bị Lý Nguyên Bảo chặn lại.
"Anh, đã đến nước này rồi, anh không được bỏ cuộc giữa chừng đâu, để Lý Tang Thần cướp mất suất quá kế thì sao. Anh nghĩ đến mười mấy cái tiệm Hảo Vận Lai ở tỉnh thành đi, nghĩ đến việc chúng ta liều mạng học tập leo lên cao, phấn đấu cả đời là vì cái gì, anh..."
"Hảo Vận Lai Hảo Vận Lai Hảo Vận Lai!"
Lý Kỳ Nam đột nhiên nổi giận, "Bác hai ngày nào cũng nói trước mặt chúng ta, quá kế làm con trai bác thì bác gái sẽ không cho bác một đồng nào nữa, chúng ta còn phải kiếm tiền chữa bệnh dưỡng già cho bác, Hảo Vận Lai chúng ta chẳng xơ múi được miếng nào đâu!"
"Bác gái sao có thể không quản bác ấy được!"
Lý Nguyên Bảo nhíu mày, "Anh cứ tin em đi..."
"Anh tin kiểu gì?"
Lý Kỳ Nam mím môi, nén cơn giận dữ dâng trào vì thiếu ăn thiếu ngủ, kiệt sức, chất vấn Lý Nguyên Bảo, "Ngày mai là ba mươi Tết rồi, em xem bác gái có đến thăm bác hai không? Dù chỉ một lần? Hay là lúc đi ngang qua có liếc vào sân lấy một cái không? Có không? Không có!"
Lời này của anh ta khiến chân mày Lý Nguyên Bảo nhíu c.h.ặ.t lại ngay lập tức.
"Anh rất mệt, chuyện không thấy hy vọng thế này, anh thật sự không biết làm sao để tiếp tục chịu đựng nữa..."
"Anh, anh đừng hoảng, đây là họ cố ý đấy, nếu không thì sao các anh chịu từ bỏ được? Anh nghĩ xem có phải đạo lý này không?" Lý Nguyên Bảo trấn an cảm xúc của Lý Kỳ Nam.
Lý Kỳ Nam nhìn cô ta một cái, bộ não mệt mỏi đến mức không thể suy nghĩ nổi, anh ta chỉ biết Phàn Thanh Nhất không đến, có lẽ là đang thử thách họ, cũng có lẽ những gì bác hai nói là thật.
Hảo Vận Lai họ Phàn, sẽ không họ Lý.
Vậy những gì anh ta đang làm bây giờ là một trò cười thiên hạ.
"... Để em nghĩ cách, chúng ta thử thăm dò xem bác gái rốt cuộc có quan tâm bác hai không? Lời của hai người họ ai mới là thật? Trước đó, anh hãy kiên trì thêm chút nữa, đã kiên trì đến giờ rồi, nếu bỏ cuộc chẳng phải rất đáng tiếc sao?"
Lý lão tam cũng nhíu mày, chờ câu trả lời của con trai.
Hồi lâu sau, Lý Kỳ Nam gật đầu.
Lý Nguyên Bảo ngước mắt quét về phía phòng hai, con ngươi đảo liên tục mấy vòng, một kế sách hiểm độc nảy ra.
Cô ta ghé sát tai Lý Kỳ Nam, nói nhỏ kế hoạch của mình.
Đồng t.ử Lý Kỳ Nam hơi co lại một chút, ánh mắt hoảng loạn nhìn Lý lão tam, "Chuyện này... em chắc chắn muốn làm thế sao?"
"Hai đứa định làm gì?" Lý lão tam trực giác thấy ánh mắt con trai không đúng lắm, nhưng hỏi thì hai anh em lại không nói.
Chị dâu ba Lý liếc nhìn hai anh em qua khóe mắt, mím môi.
Hai vợ chồng nhanh ch.óng biết hai anh em muốn làm gì.
Hai anh em cùng nhau ra ngoài, trời sập tối mới về, Lý Kỳ Nam không biết kiếm đâu ra một quả dưa hấu, cắt một nửa cho Lý Văn Phong ăn.
Nửa đêm, Lý Văn Phong nôn mửa tiêu chảy, ôm bụng co rúm trên giường, sắc mặt vàng vọt không còn chút m.á.u.
Lý Kỳ Nam sợ đến mức gần như mất tiếng, Lý Văn Phong nhìn chằm chằm anh ta, nôn một ngụm nước chua lên người anh ta, "Giờ biết sợ rồi à? Lúc bỏ độc cho ta sao mày không nương tay hả?! Đồ súc vật..."
"Bác... bác biết..."
Lý Kỳ Nam da đầu tê dại, còn định nói gì đó thì cửa phòng bị đẩy ra, Lý Nguyên Bảo ló đầu vào trong, thấy dáng vẻ thê t.h.ả.m của Lý Văn Phong thì mắt sáng lên.
"... Trời ạ, bác hai sao thế này? Người đâu mau đến đây, bác hai xảy ra chuyện rồi! Em đi gọi bác gái..."
Cô ta xoay người chạy biến, chẳng thèm nhận cái ánh mắt nhắc nhở của anh trai mình, cũng chẳng thấy được sự lạnh lẽo u ám trong đáy mắt Lý Văn Phong.
Ngoài cổng nhà họ Tống, Lý Nguyên Bảo đập cửa rầm rầm, "Bác gái, bác mau về nhà xem đi, bác hai bác ấy nôn mửa tiêu chảy, trông sắp không xong rồi..."
Trong sân tối thui, không có động tĩnh gì.
Lý Nguyên Bảo cao giọng, lại hét to một lần nữa.
"Bác gái, bác định không quản bác hai thật đấy à? Bác ấy sắp c.h.ế.t rồi..."
Chương 268 Đến mà quậy này!
"Lý Nguyên Bảo, cháu nói bậy bạ gì thế? Năm mới năm me, cháu dám nguyền rủa bác hai cháu à?!"
Mấy nhà hàng xóm nghe tiếng kêu la đều mặc quần áo chạy ra xem chuyện gì.
Nhà họ Tống vẫn không có động tĩnh.
Lý Nguyên Bảo trong lòng chột dạ, hết lần này đến lần khác tự tẩy não mình.
Không thể nào, tuyệt đối không thể nào, tình cảm của Lý Văn Phong và Phàn Thanh Nhất mấy chục năm như một, kiếp trước Lý Văn Phong liều mạng phấn đấu cả đời vì công danh lợi lộc cũng là để báo thù cho mẹ con Phàn Thanh Nhất;
Mà Phàn Thanh Nhất vì anh ta mà nhẫn nhịn cả đời sự sỉ nhục của người nhà họ Lý, tình cảm hai người tốt như vậy, Phàn Thanh Nhất tuyệt đối sẽ không bỏ mặc Lý Văn Phong.
"Ai đấy? Nửa đêm nửa hôm quậy phá cái gì? Còn để cho người ta ngủ không?"
Giang Diễm Hồng mặc áo bông quần bông, ngáp dài mở cổng, nhìn thấy Lý Nguyên Bảo thì lườm một cái không nể mặt, "Gõ cái gì mà gõ!"
"Thím Diễm Hồng, bác gái cháu đâu? Bác hai cháu không biết ăn nhầm cái gì, giờ người sắp không xong rồi, thím mau bảo bác gái đi cùng cháu về nhà xem bác hai một chút..."
"Xem cái gì mà xem? Không phải anh ta nhận người nhà họ Lý làm con trai rồi à? Vậy đó là việc của nhà họ Lý các người, chẳng liên quan gì đến chị Thanh Nhất của tôi cả."
Nói xong, trừng mắt nhìn Lý Nguyên Bảo, "Còn dám gõ cửa nhà tôi nữa, tôi c.h.ặ.t t.a.y đấy!"
'Rầm' một tiếng đóng sập cổng lại.
Lý Nguyên Bảo, "..."
Chuyện này không đúng, chuyện này khác với ký ức của cô ta, Phàn Thanh Nhất không thể không quản Lý Văn Phong.
