Nghe Tiếng Lòng Con Gái, Người Mẹ Hướng Xã Hội Cầm Dao Sát Phạt Tứ Phương - Chương 9
Cập nhật lúc: 10/02/2026 14:08
Anh bưng bát quay người bước ra khỏi bếp, trở về phòng mình.
Con gái nhỏ đã ngủ, con gái lớn và con gái thứ đang ngồi bên chiếc bàn vuông làm bài tập, thấy bố bưng bát nước đường đỏ trứng gà luộc về thì đôi mắt tràn đầy vui sướng.
“Nội các con đ.á.n.h bốn quả, mỗi đứa các con một quả, còn lại hai quả để cho mẹ ăn.” Lý Văn Phong cười nói.
Cặp sinh đôi lắc đầu: “Mẹ sinh em xong vẫn chưa được ăn miếng nào, để cho mẹ ăn đi ạ, bọn con không ăn đâu.”
“Cũng được, vậy đợi lát nữa bố nấu mì cán tay, mẹ con mình ăn mì trộn.”
Lũ trẻ thật hiểu chuyện, Lý Văn Phong cười, nhưng sống mũi bỗng thấy cay cay.
Đôi mắt hai chị em sáng bừng lên, nhìn Lý Văn Phong gật đầu lia lịa.
Lý Văn Phong bưng bát tới bên giường, đưa đôi đũa cho Phàn Thanh Nhất: “Bát tô nặng lắm, anh bưng cho, em ăn đi.”
【Mẹ mình quá đáng thật đấy! Hai ngày nữa là mình phải về đơn vị rồi, cứ thế này không ổn. Lát nữa mình ra làng đi dạo một vòng, mua ít trứng gà của từng nhà, đưa họ ít tiền lẻ, bảo họ hằng ngày luộc chín rồi bưng sang cho Y Nhất ăn.】
Phàn Thanh Nhất nghe tiếng lòng của chồng, nhìn ánh mắt dịu dàng xót xa của anh, vành mắt lập tức đỏ hoe.
Vừa mới “vâng” một tiếng, tay còn chưa chạm vào đũa thì bà cụ Lý đã đuổi tới nơi.
“Nó ăn cái gì mà ăn? Thằng Hai! Đó là mẹ nấu cho con mà, con xem con gầy đi bao nhiêu rồi này...”
Lý Văn Phong liếc bà ta một cái: “Đột nhiên con không muốn ăn nữa, con muốn ăn mì xốt thịt, mì luộc chín rồi lấy nước giếng xối qua hai lần cho mát lạnh rồi rưới xốt thịt lên.”
Bà cụ Lý bị chặn họng, một ngụm khí nghẹn ứ ở l.ồ.ng n.g.ự.c.
Bà ta tức tối lườm anh một cái: “Muốn ăn mì xốt thịt sao lúc nãy không nói? Làm phí mất bốn quả trứng gà của mẹ!”
“Lãng phí? Mẹ chẳng bảo bình thường bữa nào mẹ cũng cho vợ con ăn như thế này sao?” Lý Văn Phong nhìn sang.
Bà cụ Lý: “...”
Lại một ngụm khí nghẹn lại trong n.g.ự.c, không phát ra được thì tức c.h.ế.t đi được, mà phát ra cho con trai biết sự thật thì nó chẳng đập nát cái nhà này ra mất.
“Nó ăn chán rồi, phải không, vợ thằng Hai?”
Suy đi tính lại, bà cụ Lý lại đem chủ ý đ.á.n.h lên người Phàn Thanh Nhất, bà ta lườm Phàn Thanh Nhất một cái sắc lẹm, cảnh cáo cô không được ăn.
【Đồ đĩ thõa, mày mà dám ăn thì mày c.h.ế.t chắc với tao.】
Lý Văn Phong nhìn thấy màn đấu mắt của mẹ mình, vô cảm cúi đầu, dùng đũa gắp một quả trứng, thổi nguội rồi đưa tới bên miệng Phàn Thanh Nhất: “Vợ à, đừng chê ngán, ăn chán cũng phải ăn.”
【Mình bảo Y Nhất ăn, chắc mẹ mình sẽ không đổ lỗi lên đầu Y Nhất đâu nhỉ?】
Bà cụ Lý: “...”
Cái thằng ranh con này có phải muốn làm bà ta tức c.h.ế.t không?
Có phải không hả!
Phàn Thanh Nhất ngẩng đầu lướt nhanh qua bà cụ Lý, rồi nhìn sang tay Lý Văn Phong, cô hạ quyết tâm, nhắm mắt lại “ngoạm” một miếng nuốt chửng quả trứng.
Bà cụ Lý trợn tròn mắt, tức đến mức hơi thở cũng nặng nề hơn.
Đồ tiện nhân, dám ăn trứng gà của bà ta!
Đúng là to gan thật rồi!
Đợi thằng Hai đi rồi, xem bà ta có xé nát cái mồm nó ra không!
Lý Văn Phong liếc thấy biểu cảm đó, quay đầu gọi mẹ.
Ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống của bà cụ Lý còn chưa kịp thu lại đã bị bắt quả tang.
Hai mẹ con nhìn nhau trừng trừng.
“Mẹ, mẹ nhìn cái kiểu gì thế? Trứng gà này vợ con không ăn được à?”
Lý Văn Phong lạnh mặt xuống: “Con ở bên ngoài liều mạng kiếm tiền, mục đích là để người nhà mình được sống tốt, trứng gà mười lăm xu một quả, cho dù cô ấy một ngày ăn mười hai quả thì một tháng cũng chỉ hết hơn năm mươi tệ thôi!”
“Mẹ, mỗi năm con mang về nhà một ngàn tệ, không có hai trăm thì ít nhất cũng phải có một trăm tệ chi cho vợ con và các con chứ hả?”
Anh nhìn chằm chằm bà cụ Lý đang có ánh mắt né tránh: “Mẹ, chẳng phải chúng ta đã nói rõ với nhau rồi sao?”
【Mẹ, mẹ làm con thất vọng quá, bao nhiêu tiền như vậy, mẹ dù có nhỏ giọt một ít cho vợ con thì...】
“Thằng Hai...”
Bà cụ Lý nuốt nước miếng, nặn ra một nụ cười: “Mẹ là xót tiền thôi, chứ có nói không cho nó ăn đâu...”
【Tao là muốn nó tự biết điều mà nói không ăn! Cho nó ăn phí của.】
“Lúc nãy mẹ lườm em, là muốn em tự chủ động nói không ăn.” Phàn Thanh Nhất cúi đầu nói thật lòng.
Tim bà cụ Lý đập thót một cái: “Cái đồ tiện tì, mày nói bậy bạ gì đó!”
Lời vừa ra khỏi miệng, bà ta đã biết mình nói hớ rồi.
Lý Văn Phong nhìn bà ta cười như không cười: “Mẹ, mẹ gọi vợ con là gì cơ?”
“Mẹ... mẹ lỡ mồm.”
Bà cụ Lý hậm hực trừng Phàn Thanh Nhất một cái, lát nữa sẽ tính sổ với con nhỏ này sau.
“Mẹ, mẹ giận thế này là vì vợ con nói đúng rồi phải không?”
Lý Văn Phong nhìn bà ta: “Mẹ bảo với con là bữa nào cũng cho vợ con ăn bốn quả trứng gà cũng là giả đúng không?”
Lồng n.g.ự.c bà cụ Lý càng thêm nghẹn uất.
Đương nhiên bà ta không cảm thấy con trai mình có gì sai, bà ta cảm thấy tất cả đều là lỗi của Phàn Thanh Nhất!
Phàn Thanh Nhất không nên ăn trứng gà bà ta nấu cho con trai, nếu Phàn Thanh Nhất chủ động từ chối thì con trai đã không giận bà ta.
Cũng sẽ không nghi ngờ những lời bà ta nói trong bếp.
Bà cụ Lý vừa giận vừa nghẹn, lườm Phàn Thanh Nhất định phát hỏa.
Đột nhiên, Lý Văn Phong bồi thêm một câu: “Mẹ, mẹ đây là ngầm thừa nhận rồi à?”
Bà cụ Lý: “...”
Thằng Hai đúng là bị con hồ ly tinh này bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú rồi!
Bà ta cứ thấy những lời thằng Hai nói trong bếp có gì đó là lạ, hóa ra là đợi bà ta ở chỗ này đây!
Bà ta tức đến đau nhức l.ồ.ng n.g.ự.c, trong lúc nóng đầu liền vọt miệng nói: “Ai bảo cái bụng nó không ra hồn, đẻ lứa đầu được hai con vịt giời, đẻ thêm lứa nữa lại là vịt giời, vịt giời chính là cái đồ nợ đời, sau này đều là người nhà khác hết, trong nhà bao nhiêu thằng cu phải nuôi, mẹ cũng đâu có để cho mẹ con nó c.h.ế.t đói...”
Chương 008 Bố mẹ chúng nó c.h.ế.t hết rồi sao?
Vẻ mặt bà cụ Lý đầy vẻ hào hùng theo kiểu “Tao là mẹ mày, tao cứ nói đấy, mày còn dám đ.á.n.h tao chắc”.
“Bố mẹ chúng nó c.h.ế.t hết rồi sao? Mà bắt một người làm chú làm bác như con phải nuôi?”
Lý Văn Phong cười khẩy: “Mẹ, bất kể là trai hay gái, đều là con của con, là cháu của mẹ, hơn nữa, quyết định sinh con trai hay con gái là do con, không liên quan gì đến vợ con hết!”
“Chẳng phải tại cái bụng nó không biết đẻ con trai sao...”
Lý Văn Phong nhìn chằm chằm mẹ đẻ của mình.
Một lát sau, anh l.i.ế.m răng hàm rồi cười: “Mẹ, vợ con dễ bắt nạt lắm phải không? Nhưng con thì không dễ bắt nạt đâu nhé.”
Bà cụ Lý trừng mắt nhìn anh.
Lý Văn Phong cúi đầu gắp trứng gà, thổi nguội rồi bón cho Phàn Thanh Nhất.
