Nghe Tiếng Lòng Đứa Con Trong Bụng, Tôi Vùng Lên Trả Thù Cực Gắt - Chương 6:
Cập nhật lúc: 18/06/2026 08:33
Tôi mệt mỏi ngồi lại vào ghế.
[Mẹ ơi, làm tốt lắm! Giải quyết xong một đứa!] Đậu Đậu reo hò vui sướng.
[Tiếp theo, chính là kẻ chướng mắt nhất – Giang Yến Chu.]
Xử lý xong Thẩm Thanh Uyển, tôi dồn toàn bộ tâm trí vào công ty.
Tôi tiến hành cải tổ mạnh mẽ, cắt bỏ những dự án thua lỗ triền miên, tập trung vốn và nguồn lực vào mảng kinh doanh cốt lõi của công ty.
Đồng thời, tôi đích thân đi thăm hỏi tất cả các đối tác từng bị Giang Yến Chu đắc tội trước đây, dùng thành ý lớn nhất và những điều kiện ưu đãi nhất để tái ký kết hợp tác.
Dưới sự nỗ lực của tôi, tập đoàn Giang thị đã hồi sinh một cách thần kỳ, giá cổ phiếu tăng trưởng ổn định, thậm chí còn vượt qua mức đỉnh cao nhất trước khi xảy ra sự cố.
Tôi cũng từ một "người nội trợ dựa hơi chồng" trở thành "người đàn bà thép" lừng lẫy giới kinh doanh.
Tất cả những điều này dĩ nhiên cũng lọt đến tai Giang Yến Chu.
Anh ta có lẽ không thể tin nổi người đàn bà từng phục tùng anh ta vô điều kiện, người đàn bà mà anh ta nghĩ nếu rời xa anh ta sẽ không sống nổi, lại có thể điều hành công ty phát đạt đến thế.
Một buổi chiều nọ, vừa họp xong, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
Là Giang Yến Chu. Giọng anh ta nghe đầy vẻ suy sụp và tiều tụy, còn vương chút hơi men.
"Tô Niệm... Niệm Niệm... chúng ta gặp nhau một lát được không?"
Tôi vốn không muốn để tâm đến anh ta, nhưng Đậu Đậu lại nói:
[Mẹ ơi, đi gặp lão ta đi. Đã đến lúc cho lão biết toàn bộ sự thật, tung đòn quyết định cuối cùng rồi.]
Tôi hẹn anh ta tại quán cà phê nơi chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên.
Giang Yến Chu đến sớm hơn tôi. Anh ta ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, râu ria lởm chởm, hốc mắt trũng sâu, bộ vest đắt tiền trên người nhăn nhúm, không còn chút dáng vẻ phong độ, tự tin của ngày xưa.
Thấy tôi, ánh mắt anh ta rất phức tạp, có hối hận, có không cam lòng, và còn có cả một chút... cầu xin?
"Niệm Niệm, em đến rồi." Giọng anh ta khàn đặc.
Tôi không ngồi xuống, chỉ đứng đối diện lạnh lùng nhìn anh ta.
"Có gì thì nói mau, tôi chỉ có mười phút."
Anh ta cười khổ một tiếng: "Em thay đổi rồi, thay đổi đến mức... anh không còn nhận ra nữa."
"Nhờ phúc của anh cả đấy."
Anh ta bị nghẹn lời, bưng ly cà phê lên uống một ngụm lớn.
"Niệm Niệm, anh biết mình sai rồi. Anh không nên bị con tiện nhân Thẩm Thanh Uyển kia làm mờ mắt, không nên... không nên đối xử với em như vậy."
"Anh hối hận rồi, anh thật sự hối hận rồi. Chúng ta tái hôn nhé? Chúng ta hãy quay lại như xưa, em trả lại công ty cho anh, anh hứa sau này sẽ đối xử thật tốt với em và con..."
Nhìn khuôn mặt giả tạo này của anh ta, tôi chỉ thấy buồn nôn.
"Giang Yến Chu, anh nghĩ cả thế giới này đều phải xoay quanh anh chắc?"
"Anh tưởng tôi cứu Giang thị về là để cho anh quay lại ngồi mát ăn bát vàng sao?"
"Anh tưởng anh nói một câu hối hận là tôi phải mang ơn đội nghĩa quay về bên anh, tiếp tục làm một Tô Niệm để anh muốn gọi thì đến muốn đuổi thì đi à?"
Tôi từng bước tiến lại gần anh ta, giọng không lớn nhưng từng chữ như đ.â.m vào tim gan.
"Tôi nói cho anh biết, kể từ khoảnh khắc anh đạp tôi xuống thuyền, giữa chúng ta chỉ còn lại hận thù."
"Tôi đến đây hôm nay không phải để nghe anh sám hối, mà là để nói cho anh biết một bí mật."
Giang Yến Chu ngơ ngác nhìn tôi.
Tôi chậm rãi, dõng dạc nói: "Vấn đề thuế vụ của công ty anh là do tôi tố cáo. Đám cổ đông đó là do tôi liên kết. Cổ phiếu công ty anh là do tôi thâu tóm lúc giá đáy. Việc đuổi anh ra khỏi công ty, khiến anh trắng tay, tất cả đều là một tay tôi dàn dựng."
"Bởi vì, tôi muốn anh cũng phải nếm trải cảm giác từ đỉnh cao rơi xuống địa ngục là như thế nào."
Đôi mắt Giang Yến Chu càng lúc càng trợn to, huyết sắc trên mặt dần tan biến, cuối cùng chỉ còn lại một màu xám xịt như c.h.ế.t trôi.
Anh ta nhìn tôi đầy vẻ không thể tin nổi, như thể đang nhìn một con quái vật.
"Không... không thể nào... em... sao em có thể..."
"Sao tôi có thể ư?" Tôi cười, cười đến mức nước mắt chực trào, "Giang Yến Chu, anh quá tự phụ rồi. Anh nghĩ Tô Niệm tôi rời xa anh là đồ bỏ đi, mà quên mất bố tôi là Tô Chấn Hoa. Tôi từ nhỏ đã được tai nghe mắt thấy, những thứ tôi học được cao minh hơn cái thứ thủ đoạn mèo cào của anh nhiều."
"Chỉ vì tôi yêu anh nên mới cam tâm tình nguyện lui về làm người phụ nữ của gia đình, thu hết mọi sắc sảo của mình lại."
"Tiếc là, anh không biết trân trọng."
Nói xong, tôi không thèm nhìn anh ta lấy một cái, quay người bỏ đi.
Phía sau truyền đến tiếng ly vỡ và tiếng gầm rú sụp đổ của Giang Yến Chu. Tiếng gào đó chứa đầy sự tuyệt vọng và không cam lòng.
Nhưng tôi biết, đây vẫn chưa phải là kết thúc.
Giang Yến Chu hoàn toàn phát điên. Anh ta mất công ty, mất tiền tài, và mất cả Thẩm Thanh Uyển.
Anh ta bắt đầu sa đà vào rượu chè, c.ờ b.ạ.c, chẳng mấy chốc đã nướng sạch số tiền ít ỏi cuối cùng và mang nợ tín dụng đen chồng chất. Kẻ đòi nợ tìm đến tận cửa đ.á.n.h anh ta thừa sống thiếu c.h.ế.t.
Lâm vào đường cùng, anh ta mò đến tìm mẹ và anh trai tôi.
Anh ta quỳ gối trước mặt mẹ tôi, khóc lóc cầu xin bà nể tình xưa nghĩa cũ mà giúp anh ta, để anh ta được đến cầu xin tôi.
