Nghịch Cảnh Trùng Sinh: Ước Hẹn Năm 70 - Chương 121
Cập nhật lúc: 05/04/2026 07:34
“Thấy Kiều Niệm Dao quay lại liền gọi cô qua cùng trò chuyện.”
Kiều Niệm Dao thì thôi vậy, để cho đôi trẻ ở bên nhau đi, cô không thèm đi làm bóng đèn đâu.
Vì hôm nay nắng cũng rất tốt nên qua bên sư phụ giúp đỡ giặt giũ chăn màn một chút.
Ông cụ không có nhà, sáng sớm đã đi tới Đội sản xuất số 1 trực thuộc công xã rồi.
Đội sản xuất đó rất giàu có, còn có một trại gà thuộc sở hữu tập thể nữa, cơ mà mùa xuân là cao điểm phát sinh dịch cúm gà.
Phải làm đủ loại phòng ngừa.
Người ta cũng có kinh nghiệm rồi nhưng Đại đội trưởng của họ vẫn đặc biệt qua mời ông cụ tới trấn giữ.
Bởi vì trước đây từng xảy ra dịch cúm gà, chính Mã lão đã dạy phương pháp phòng ngừa.
Không chỉ phải đảm bảo vấn đề vệ sinh trại gà, rắc bột vôi khử trùng này nọ mà ngay cả trong thức ăn cho gà cũng phải thêm vào một số loại thảo mộc có lợi cho gà.
Có thể đem lại hiệu quả tăng cường sức đề kháng cho gà.
Chẳng trách ông cụ lại là nhân vật số một của công xã, cái gì cũng am hiểu, cái gì cũng biết một ít.
Mã lão ăn một bữa trưa ở bên đó mới quay về, còn xách theo mấy cân trứng gà, đây là người ta tặng cho ông.
Ông không lấy nhưng họ cứ nhất quyết đưa, ông cũng chẳng còn cách nào đành phải nhận lấy.
Tặng cho Tiểu Trân bảy tám quả trứng gà để cô ấy mang về bồi bổ c-ơ th-ể, số còn lại định đưa hết cho Kiều Niệm Dao.
“Nhà con có rồi ạ, số trứng gà này để lại ăn một ít, chỗ còn lại con đem muối lên, tới lúc đó sư phụ trực tiếp lấy ra ăn là được.”
Kiều Niệm Dao liền nói.
Cũng bắt đầu đun nước muối để muối trứng cho ông cụ.
Vì hôm nay Tống Thanh Phong lên núi hái nấm rồi nên buổi trưa cô đều nấu ăn ở bên sư phụ.
Bây giờ bác sĩ Hoàng và bác sĩ Tiểu Trân cũng đều biết chuyện cô bái sư rồi, còn rất hâm mộ, nhưng họ biết sau này Kiều Niệm Dao phải dưỡng lão cho Mã lão.
Cũng có chút khâm phục bản lĩnh của Kiều Niệm Dao.
Dưỡng lão đây không phải là chuyện nhỏ đâu nha.
Tuy nhiên Mã lão mặc dù không nhận bác sĩ Hoàng làm đồ đệ nhưng những bản lĩnh cần dạy ông cũng sẽ dạy cho bác sĩ Hoàng.
Đương nhiên bản lĩnh của sư môn là ngoại lệ.
Đồ của sư môn thì không dạy cho người ngoài.
Kiều Niệm Dao muối trứng gà, bác sĩ Tiểu Trân cũng tới học hỏi, trước đây khi ở lại đây ăn cơm đã từng ăn qua, thực sự quá thơm quá ngon luôn.
Muối trứng gà cũng không phải là phương thu-ốc gì ghê gớm nên Kiều Niệm Dao tự nhiên không keo kiệt.
Đợi bác sĩ Tiểu Trân học xong mình cũng về làm theo.
Hôm nay mặt trời rất tốt, chăn màn Kiều Niệm Dao tháo ra giặt trước khi tan làm cũng đã phơi khô, l.ồ.ng lại cho sư phụ xong cô mới trở về nhà.
Vừa về đến nhà đã nhìn thấy rất nhiều nấm được trải ra mẹt tre phơi.
“Nhiều thế cơ à anh?”
Kiều Niệm Dao cười nói.
Bốn cái mẹt tre đều phơi đầy nhóc.
Có thể thấy thu hoạch hôm nay của Tống Thanh Phong lớn đến mức nào.
Tống Thanh Phong cười nói:
“Đói rồi phải không?
Rửa tay đi rồi ăn cơm.”
Thứ anh mang về nhà không chỉ có mớ nấm này mà còn có cả gà rừng nữa, đi vào bếp bưng ra một chậu lớn thịt gà hầm mộc nhĩ.
Cùng với đó là bánh hoa cuộn hành tây.
Bánh hoa cuộn thấm đẫm nước canh gà tuyệt đối cũng là một món cực phẩm.
Kiều Niệm Dao rửa tay xong qua ăn cơm, nhìn thấy chậu thịt gà rừng này liền ngạc nhiên hỏi:
“Anh đ-ánh được bao nhiêu con gà rừng thế?”
Cái này rõ ràng không chỉ là lượng của một con.
“Hôm nay anh đ-ánh được bốn con, anh gửi cho cô một con, chỗ chúng ta đây là hai con, còn một con hầm riêng lát nữa anh mang qua cho sư phụ.”
Tống Thanh Phong liền nói.
Kiều Niệm Dao vẻ mặt đầy sùng bái:
“Sao anh lại giỏi thế?
Em với sư phụ vào rừng, gà rừng vừa thấy người là chạy mất tăm mất tích rồi, đuổi không kịp luôn ấy, nhặt được mấy quả trứng gà rừng đã là tốt lắm rồi, anh còn đ-ánh được tận bấy nhiêu con.”
Tống Thanh Phong lúc này mà có đuôi thì chắc chắn là vẫy tít mù rồi.
Trên mặt anh lộ ra vẻ không coi là chuyện gì to tát nhưng thực chất tâm trạng lại tốt vô cùng:
“Bọn anh có huấn luyện dã ngoại mà, bắt mấy thứ này đối với bọn anh chỉ là chuyện nhỏ thôi.”
“Vẫn là anh giỏi nhất.”
Kiều Niệm Dao liếc nhìn anh một cái.
Tống Thanh Phong không kìm được nữa, ghé lại hôn một cái:
“Khai cơm thôi vợ ơi.”
Cái miệng này của vợ ngọt quá, không ăn cơm ngay là anh lại muốn “ăn” cô mất.
Kiều Niệm Dao chỉ dùng một cái miệng mà đã dỗ dành người ta đến mức không biết trời trăng mây đất gì nữa.
Ăn xong bánh hoa cuộn và thịt gà, Tống Thanh Phong nhanh nhẹn dọn dẹp, sau đó đem con gà hầm sẵn bỏ vào hộp đựng cơm rồi đi dắt xe đạp.
Kiều Niệm Dao còn giả bộ lo lắng:
“Có đi được xe đạp không anh?”
“Đi được mà, vợ cứ yên tâm đi.”
Tống Thanh Phong xách hộp cơm đạp xe đi vèo cái mất hút.
Kiều Niệm Dao biết chân anh thực sự đã hồi phục chín mươi chín phần trăm rồi, còn lại một chút xíu tì vết thôi nhưng vấn đề không lớn.
Vốn dĩ định đọc sách nhưng Triệu Ngọc Lan - thanh niên tri thức Triệu đã tới tìm cô.
“Tri thức Triệu cô tới rồi, vào trong ngồi đi.”
Kiều Niệm Dao mỉm cười chào đón cô ấy.
Trước khi Tống Thanh Phong chưa về, cô thường xuyên qua tìm tri thức Triệu để thỉnh giáo kiến thức, quan hệ đôi bên cũng khá tốt.
Nhưng sau này Tống Thanh Phong về cô phải chăm sóc anh, vả lại Tống Thanh Phong cũng có thể giải đáp thắc mắc cho cô nên cô không qua tìm tri thức Triệu nữa.
Tri thức Triệu cũng không tới.
“Có làm phiền cô không?”
Triệu Ngọc Lan mỉm cười.
“Không đâu, tôi cũng vừa hay không có việc gì, vào trong ngồi đi.”
Kiều Niệm Dao cười nói.
Triệu Ngọc Lan liền vào trong, đầu tiên là hàn huyên với Kiều Niệm Dao một lát, sau đó mới ngại ngùng hỏi Kiều Niệm Dao xem có mối lái nào không?
Vì từng cùng vào thành phố nên cô ấy biết nhà họ Tống bên này có cô Tống là một người thân ở thành phố.
Cho nên hôm nay Triệu Ngọc Lan tới chủ yếu là để cầu xin giúp đỡ.
Hôm nay cô ấy không đi làm công, cũng vào rừng hái nấm nhưng vận may của cô ấy bùng nổ, gặp được một cây nhân sâm nên cô ấy đã đào lên.
Nói đoạn, lúc này liền đem cây nhân sâm ra cho Kiều Niệm Dao xem.
Kiều Niệm Dao nhìn qua là biết Triệu Ngọc Lan đã nhặt được cây nhân sâm mà cô trồng xuống rồi, nhân sâm mà cô thúc hóa vẫn sẽ còn tồn tại một chút khí tức dư thừa, vừa cảm ứng là có thể cảm ứng ra ngay.
Nhưng vẫn là câu nói đó, ai đào được thì là của người đó, đây là vận may của chính Triệu Ngọc Lan.
Triệu Ngọc Lan tìm tới Kiều Niệm Dao chính là muốn hỏi xem có thể giúp bán đi không?
“Cây nhân sâm này của cô đào hơi thô thiển, sợ là không bán được giá tốt đâu.”
Kiều Niệm Dao nói thật lòng.
“Tôi biết mà, yêu cầu của tôi là bán được năm mươi tệ là được rồi.”
Mục tiêu của Triệu Ngọc Lan rất rõ ràng.
Cây nhân sâm này vốn dĩ là do vận may tốt gặp được, cô ấy cũng không có dụng cụ, thực sự là đào không tốt lắm, làm đứt không ít rễ sâm.
Nhưng cô ấy không tham lam, năm mươi tệ là đủ rồi.
Đương nhiên cô ấy cũng biết mặc dù đứt không ít rễ sâm nhưng cũng không chỉ giá năm mươi tệ đâu, cơ mà để giúp cô ấy bán đi thì người ta cũng phải có lợi lộc gì đó mới được.
Bản thân cô ấy không có mối lái, ngay cả việc biết chợ đen ở đâu cũng không biết tìm ai để bán, chẳng lẽ gặp ai cũng hỏi xem có muốn mua nhân sâm không sao?
Cô ấy không muốn mạo hiểm.
Cái này cần người khác giúp đỡ rồi, phí vất vả là chắc chắn phải có.
Kiều Niệm Dao nhìn cô ấy:
“Chắc chắn là năm mươi tệ chứ?”
“Đúng vậy.”
Triệu Ngọc Lan gật đầu.
“Vậy cô đổi cho tôi đi, tôi lấy về ngâm r-ượu bồi bổ c-ơ th-ể cho Thanh Phong, tiền tôi đưa trực tiếp cho cô luôn.”
Kiều Niệm Dao liền nói.
Chương 169 Để dành bồi bổ cho anh
“Hả?”
Lời nói của Kiều Niệm Dao khiến Triệu Ngọc Lan sững sờ một lát.
“Không bán sao?”
“Không phải không phải, tôi chỉ là không ngờ cô lại muốn mua.”
Triệu Ngọc Lan vốn định tới tìm cô giúp đỡ thôi nhưng không ngờ Kiều Niệm Dao lại muốn mua lại cây nhân sâm này cho cô.
Cô ấy phản ứng lại liền mỉm cười:
“Nếu cô muốn mua thì tôi bán trực tiếp cho cô luôn.”
Kiều Niệm Dao liền vào trong lấy cho cô ấy năm mươi tệ, bốn tờ đại đoàn kết và mười tờ mệnh giá một tệ đưa cho cô ấy:
“Cô đếm lại xem.”
Triệu Ngọc Lan nhận lấy, trên mặt cũng lộ ra một nét vui mừng:
“Cảm ơn!”
“Cảm ơn gì chứ, cô đưa tôi nhân sâm, tôi đưa tiền cho cô, là lẽ đương nhiên thôi.”
Kiều Niệm Dao cười nói.
Triệu Ngọc Lan không cảm thấy bán cho Kiều Niệm Dao giá năm mươi tệ là chịu thiệt, ngược lại cô ấy rất vui.
Bởi vì càng đỡ tốn công tốn sức hơn.
Tiền này đã cầm chắc trong tay rồi.
Vả lại vốn dĩ là nhân sâm rừng nhặt được, tương đương với việc năm mươi tệ này cũng là nhặt được, đây là một khoản tiền không nhỏ đâu nha.
Khoản tiền này cũng đủ để cho cô ấy thêm một chút tự tin.
Khiến cô ấy không đến mức quá hụt hẫng.
Cô ấy cũng không vội đi ngay, đã lâu không trò chuyện với Kiều Niệm Dao rồi, trước đây qua thỉnh giáo kiến thức cũng sẽ cùng nhau nói dăm ba câu.
“Tôi nghe nói tri thức Trần sắp gả cho Lý Lão Tứ rồi sao?”
Kiều Niệm Dao pha cho cô ấy một ly nước đường đỏ, nói.
Tri thức Trần chính là Trần Tuyết Mai, trước đây chẳng phải đã từng cùng ngồi xe la vào thành phố đó sao.
Còn Lý Lão Tứ chính là anh trai thứ tư của Lý Tô Tô, Lý Tô Tô là người gả cho thanh niên tri thức Mạnh T.ử Huân - người mua vải polyester lần trước đó.
Kiều Niệm Dao đã gặp cô ấy, bụng đã bắt đầu nhô lên rồi.
Chính là các chị dâu trong nhà có ý kiến rất lớn, vì không chỉ cô ấy không làm việc mà ngay cả thanh niên tri thức Mạnh T.ử Huân cũng là một kẻ tay chân lóng ngóng.
Tương đương với việc phải nuôi báo cô bọn họ, hỏi sao mà vui cho nổi?
Những chuyện này đều là nghe Mã Quế Liên bọn họ qua tán gẫu mới biết được.
Bao gồm cả việc Trần Tuyết Mai cuối cùng cũng bị sự si tình của Lý Lão Tứ làm cho cảm động, đã chuẩn bị gả qua đó rồi.
Triệu Ngọc Lan gật đầu:
“Tuyết Mai ngày kia là xuất giá rồi.”
Khi nói chuyện này, Triệu Ngọc Lan không có biểu cảm gì, mặc dù Trần Tuyết Mai là bạn cùng phòng, cũng có thể coi là bạn bè.
Nhưng bạn bè thì không thể can thiệp quá nhiều vào chuyện của đối phương được.
Cô ấy đã khuyên rồi, bảo hãy cân nhắc cho kỹ.
Nhưng Trần Tuyết Mai không làm nổi việc đồng áng, không chịu nổi cái khổ này, cũng không kiên trì thêm được nữa, muốn tìm một gia đình có điều kiện khá giả để gả đi, chuyện này cũng là lẽ thường tình.
Cơ mà bản thân Triệu Ngọc Lan không có dự định này.
Cũng không phải không có thanh niên nào muốn lấy lòng cô ấy nhưng Triệu Ngọc Lan đều khéo léo từ chối, thái độ của cô ấy rất rõ ràng.
Cô ấy không muốn cắm rễ ở nông thôn, bất kể bao lâu, bất kể khó khăn thế nào cô ấy cũng sẽ kiên trì đến cùng.
Ngày tháng thực sự là đặc biệt khó khăn nhưng lần này tình cờ nhặt được cây nhân sâm này, đổi lấy năm mươi tệ.
