Nghịch Cảnh Trùng Sinh: Ước Hẹn Năm 70 - Chương 339
Cập nhật lúc: 05/04/2026 08:36
“Tráng Tráng và Chu Tiểu Hổ đều mới lên lớp một tiểu học từ năm ngoái, chỉ là Tráng Tráng có nền tảng quá tốt, học lớp một quá lãng phí thời gian, nên sau khi vượt qua bài kiểm tra của trường, cậu bé đã tự mình lên lớp hai luôn.”
Chu Tiểu Hổ thì ngoan ngoãn học lớp một.
Năm nay cậu bé lên lớp hai, Tráng Tráng lên lớp ba, Nguyệt Nguyệt, Dương Dương và Tinh Tinh vào cùng lớp với cậu bé khiến Chu Tiểu Hổ vô cùng thắc mắc.
“Mấy em chưa học lớp một lớp hai mà sao đã nhảy lên lớp ba rồi?"
Cậu bé hỏi.
“Lớp một lớp hai dễ quá, tụi em biết hết từ lâu rồi, tụi em lên thẳng lớp ba luôn."
Tinh Tinh đáp lời.
Thực tế nếu không phải sợ quá gây chú ý thì cậu bé và chị gái đã muốn lên thẳng lớp năm luôn rồi, năm sau thi vào cấp hai luôn, vì đã học hết kiến thức rồi mà.
Anh trai cậu bé chắc là đã có thể tốt nghiệp đại học luôn rồi ấy chứ.
Chỉ là mẹ đã dặn rồi, nhảy một chút là được, đừng nhảy quá nhiều, hãy đến trường để tận hưởng cuộc sống tiểu học của mình.
Trẻ con lớp ba cũng đã hiểu chuyện hơn nhiều, không còn khóc nháo ồn ào như lớp một nữa.
Nên họ chỉ cần làm bài thi cuối kỳ lớp một và lớp hai, đều đạt điểm tuyệt đối để vượt qua.
Chính thức vào học lớp ba tiểu học rồi.
So với sự hụt hẫng của Chu Tiểu Hổ thì Tráng Tráng lại vô cùng vui mừng vì được học cùng lớp với họ.
Tinh Tinh cũng là một người anh em tốt, rất biết cách an ủi người khác, vỗ vai Chu Tiểu Hổ:
“Đừng nản lòng, tụi em ở lớp ba đợi anh, anh cố gắng lên, đến lúc đó nhảy lớp lên học cùng tụi em!"
Lời này thực sự đã an ủi được Chu Tiểu Hổ, cậu bé nắm c.h.ặ.t t.a.y:
“Được, anh sẽ cố gắng học để chuẩn bị nhảy lớp lên học cùng mấy em!"
Thế là cậu bé vùi đầu vào học hành, ngay cả đi chơi cũng ít hẳn, chỉ ở nhà nỗ lực đọc sách.
Khiến bà Chu cười không khép được miệng, nói với cô cả Tống:
“Đúng là gần mực thì đen gần đèn thì rạng, bà nhìn xem, được chơi cùng ba đứa nhỏ ưu tú nhà bà, Tiểu Hổ cũng biết điều hẳn lên!"
“Tiểu Hổ vốn dĩ đã biết điều rồi, mẹ nó còn là sinh viên đại học nữa, con trai giống mẹ, sau này nó cũng không tệ đâu."
Cô cả Tống nói.
Nhưng nhắc tới Lâm Tố Tố, mẹ của Chu Tiểu Hổ, bà Chu lại thở dài, phàn nàn với cô cả Tống về đứa con trai út của mình.
Bà Chu không trách cứ con dâu Lâm Tố Tố, vì quan hệ mẹ chồng nàng dâu của họ khá tốt, chủ yếu là Chu Vận, đứa con trai út này thực sự quá khốn nạn, ra ngoài “ăn vụng", tính tình Lâm Tố Tố lại chẳng dễ bắt nạt, nhịn được mới là lạ.
Một gia đình êm ấm cứ thế mà tan vỡ.
Tam quan của bà Chu vẫn rất chính trực, không hề thiên vị con trai mình, đây cũng là lý do cô cả Tống có thể trò chuyện được với bà.
Đương nhiên, điều đó không có nghĩa là cô cả Tống sẽ đi nói ra nói vào chuyện nhà người ta, chỉ là khuyên nhủ đôi câu, bảo thanh niên bây giờ cái tôi lớn thế thôi, dù sao hiện giờ Tiểu Hổ vẫn ổn là được.
Chu Hương Xảo cũng vui mừng, sau này con đi học có bạn rồi, bảo lũ trẻ cùng nhau đi học cùng nhau về, cô cả Tống đưa đi là được, cô có thể bớt được công đưa đón.
Trước khi khai giảng, Kiều Niệm Dao còn cùng Chu Hương Xảo và Tạ Vân Vân ra ngoài uống cà phê.
Sau đó Kiều Niệm Dao chuyển lời của mẹ Hà nhờ cô nhắn lại cho Tạ Vân Vân.
Chắc là mẹ Hà nghe được tin cô đã về từ chỗ chủ nhiệm Hà nên đặc biệt ghé qua một chuyến, phàn nàn một tràng về việc Hà Quang Vinh có vợ quên mẹ, rồi cũng trách cứ con dâu Tạ Vân Vân, bảo cô ra ngoài rồi là muốn quên luôn người chồng Hà Quang Vinh.
Nói chung là một bụng oán thán.
Kiều Niệm Dao nghe đến phát ngán, cô còn chịu không nổi huống hồ là Tạ Vân Vân, chẳng trách Tạ Vân Vân không muốn về, chỉ muốn ở thật xa.
Mà lời mẹ Hà nhờ Kiều Niệm Dao nhắn lại chính là muốn Tạ Vân Vân sau này quay về huyện lỵ, bên đó mới là căn cứ của nhà họ Hà, thế hệ trước đều có quan hệ rất rộng.
Ở huyện lỵ căn bản không ai dám bắt nạt.
Bảo Kiều Niệm Dao khuyên bảo hẳn hoi, không được ở lại tỉnh thành.
Tạ Vân Vân nghe mà bĩu môi không thôi, vì chỉ có mấy người họ với nhau nên cô cũng không ngại trút bầu tâm sự.
Thật ra cô muốn quay về, cô không muốn phải xa cách Hà Quang Vinh, Hà Quang Vinh không qua đây được thì sau này cô có thể tìm quan hệ để được điều động về.
Nhưng bà mẹ chồng này thực sự quá ghê tởm.
Tết năm nay, bà có qua đây một chuyến, đoán xem bà đã làm chuyện gì?
Bà ta lén lút đ-âm thủng b.a.o c.a.o s.u của cô và Hà Quang Vinh vì muốn cô mang thai!
Người phát hiện ra chuyện này là Hà Quang Vinh, lúc anh định dùng thì nhìn thấy, còn tưởng là bị hỏng, kết quả lấy cái khác ra xem thì thấy tất cả đều như vậy!
Tạ Vân Vân lập tức nghĩ ngay tới việc mẹ chồng vừa tới hôm trước, nhìn lại những lỗ thủng đó thì biết ngay là do người làm, không phải do hư hỏng tự nhiên!
Thực sự khiến Tạ Vân Vân tức đến nghẹt thở!
Hết chuyện này tới chuyện khác, bà mẹ chồng này quá ghê tởm, dù không ở chung một nhà mà chỉ ở chung một huyện lỵ thôi, Tạ Vân Vân cũng không chịu nổi.
Nên Tạ Vân Vân đã hạ quyết tâm không bao giờ quay về nữa.
Hà Quang Vinh có năng lực thì tìm cách qua đây, không có năng lực thì cứ thế này cả đời đi, cô tự mình cũng nuôi tốt con trai.
Còn về chuyện quay về huyện lỵ thì không cần nhắc tới nữa, không bao giờ quay về.
Kiều Niệm Dao và Chu Hương Xảo nghe mà há hốc mồm, vạn lần không ngờ còn có cái chiêu này?
Một người bề trên mà cũng làm ra được loại chuyện đó sao?
Tạ Vân Vân cười hừ một tiếng:
“Cái bà mẹ chồng này của mình, cực phẩm đến mức con trai ruột như Quang Vinh cũng chịu không thấu!"
Hà Quang Vinh kéo dài đến tuổi đó mới kết hôn với cô thực sự không phải không có lý do, mà là bà mẹ này của anh, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời!
Chu Hương Xảo nói:
“Vậy thì tốt quá, sau này chúng ta đều ở lại tỉnh thành!"
Tạ Vân Vân cười:
“Mẹ mình bảo rồi, bên bố mình đã có anh hai chị dâu chăm sóc, bà có về hay không cũng được, nếu bên mình cần bà thì bà sẽ giúp mình chăm Minh Minh mãi cho tới khi Minh Minh lớn mới thôi, bảo mình đừng lo lắng."
Chu Hương Xảo gật đầu:
“Mợ thật tốt!"
Kiều Niệm Dao cũng biết mẹ Tạ là người rất tốt, là một bà cụ rất cởi mở, rất hợp tính với cô cả Tống.
Mấy người phụ nữ rủ nhau ra ngoài uống cà phê, trút bầu tâm sự xong tâm trạng cũng khá lên nhiều.
Thỉnh thoảng cũng phải dành thời gian cho bản thân, không thể dành hết thời gian cho con cái được, nếu không sẽ rất mệt mỏi.
Nhưng rất nhanh sau đó không còn thời gian tụ tập nữa vì khai giảng rồi.
Không chỉ đại học khai giảng mà tiểu học cũng khai giảng.
Nguyệt Nguyệt, Dương Dương và Tinh Tinh cùng với Tráng Tráng và Tiểu Hổ, dưới sự hộ tống của cô cả Tống và bà Chu cùng nhau đến trường.
Tuy rằng nội dung lớp ba ba chị em đều đã biết hết rồi, nhưng môi trường mới cuộc sống mới cũng đem lại cảm giác khá mới mẻ.
Đặc biệt là ba chị em ngoại hình rất nổi bật, Nguyệt Nguyệt rất nhanh đã làm quen được với cô bạn cùng bàn.
Còn Dương Dương và Tinh Tinh lại giống nhau như đúc, các bạn trong lớp sao có thể không chú ý cho được?
Nhưng Dương Dương khá lạnh lùng, Tinh Tinh thì không, chẳng bao lâu sau đã hòa nhập tốt hơn cả Tráng Tráng là học sinh cũ nhảy lớp lên, cậu nhóc này bẩm sinh đã có tố chất ngoại giao cực đỉnh.
Gặp con kiến bên đường cậu nhóc cũng có thể tán dóc đôi câu, đúng là một kẻ nói nhiều, nhưng cái chính là không khiến người ta thấy phiền, mà chỉ khiến người ta cảm thán, cậu nhóc này thật có sức sống quá.
Chương 474 Ba năm
Sau khi khai giảng được nửa tháng, cũng sắp tới Tết Trung thu rồi.
Thời gian này, hoa cúc ở chợ hoa bán rất chạy.
Bảy chậu cúc mùa thu Nguyệt Nguyệt trồng cũng lớn rất tốt, có một gốc nở hoa trước, hoa nở ra thực sự vừa to vừa đẹp, màu sắc vô cùng bắt mắt.
Những chậu cúc này đều là Nguyệt Nguyệt vất vả cứu sống lại trong thời gian gần đây.
Lúc nghỉ hè đã nhờ Chu Hương Xảo qua tưới nước giúp, có điều Chu Hương Xảo thuộc kiểu người trồng xương rồng cũng có thể héo ch-ết, đi tới đâu cỏ không mọc nổi tới đó.
Mặc dù có nghe lời Nguyệt Nguyệt dặn dò tưới nước đầy đủ nhưng lũ hoa cúc có thể thoi thóp đợi đến lúc Nguyệt Nguyệt về đúng là chuyện không hề dễ dàng.
Lúc về Nguyệt Nguyệt nhìn lũ hoa cỏ ủ rũ như chịu uất ức lớn lắm, liền xót xa tưới nước bón phân xới đất, còn thủ thỉ trò chuyện dỗ dành chúng, mãi mới nuôi chúng tươi tốt trở lại được.
Giờ đây lại phát triển cực kỳ rực rỡ.
Chu Hương Xảo tự mình sang xem cũng thấy nể phục, còn hỏi xin bí quyết Nguyệt Nguyệt trồng kiểu gì, cùng là tưới nước như nhau sao kết quả lại khác biệt lớn thế?
Nguyệt Nguyệt cũng rất hào phóng, bảo dì Chu rằng trồng hoa phải có tình yêu thì hoa cỏ mới lớn tốt được.
Chu Hương Xảo nghe mà ngẩn người, trồng hoa cỏ còn cần tình yêu?
Tình yêu gì?
Cô thực sự không hiểu nổi.
Nhưng người không hiểu đâu chỉ có mình cô, ông cụ Vạn mua tivi cũng thích bày biện hoa cỏ, hoa ông nuôi cũng rất đẹp nhưng không bằng của Nguyệt Nguyệt, hoa Nguyệt Nguyệt nuôi cứ như có linh khí vậy, chẳng biết giải thích sao cho đúng.
Không phải thứ nhìn thấy được bằng mắt thường, mà là một loại cảm giác, kiểu người yêu hoa cỏ chỉ nhìn một cái là sẽ thích ngay, đó chính là linh khí!
Ông cũng đã thỉnh giáo Nguyệt Nguyệt, cô bé cũng dạy ông cần phải dùng tình yêu.
Vẻ mặt ông cụ Vạn lúc đó:
“..."
Chắc là do căn cơ ông không đủ nên không lĩnh hội được tuyệt học trồng hoa tối cao này.
Trong nhà đã có hoa sơn trà vừa đẹp vừa thơm rồi, hiện giờ hoa sơn trà vẫn đang nở, cành lá sum suê, hai gốc sơn trà là cây thường xuân của gia đình, không bán.
Nhưng những loại hoa cúc này Nguyệt Nguyệt đều nuôi để bán.
Bảy chậu hoa cúc còn bị ông cụ Vạn mua mất một chậu, vì ở gần nên không có giảm giá gì cả, Nguyệt Nguyệt là không bao giờ giảm giá đâu, nhưng cam kết bảo hành cho ông cụ Vạn, nếu nuôi không tốt có thể mang qua đây cô bé xem giúp cho.
Sáu chậu hoa cúc còn lại Nguyệt Nguyệt đều mang ra chợ hoa, cô cả Tống cùng đi giúp bán, lại được một phen mở mang tầm mắt.
Sáu chậu hoa cúc bán chẳng tốn chút sức lực nào, đều bán sạch với giá hai mươi lăm đồng một chậu, giống hệt chậu bán cho ông cụ Vạn.
Nói cách khác, bảy chậu hoa cúc Nguyệt Nguyệt tổng cộng kiếm được một trăm bảy mươi lăm đồng.
Tính cả số bán hồi tháng năm tháng sáu thì năm nay một mình Nguyệt Nguyệt đã kiếm được mấy trăm đồng rồi, toàn là tiền bán hoa!
Cô cả Tống nói với Kiều Niệm Dao rằng ở quê chẳng cần làm lụng gì nữa, lợn với gà cũng khỏi nuôi, cứ trồng hoa mà bán là xong.
Kiều Niệm Dao cười:
“Không phải nói như vậy đâu, cũng phải có loại tốt như thế mới được, cô nhìn ông cụ Vạn xem, còn làm cả một vườn hoa tư nhân nữa, cũng là nghệ nhân trồng hoa rồi, thế mà cũng phải qua mua của Nguyệt Nguyệt, không phải ai cũng trồng được hoa như Nguyệt Nguyệt đâu."
