Nghịch Đảo Thời Không: Bản Lĩnh Của Kẻ “vô Đạo Đức" - Chương 175

Cập nhật lúc: 15/04/2026 13:13

“Tôi có giàu đến mấy thì cũng là tiền ch-ết, không giống như ai đó được sủng ái vô cùng, kẽ tay rỉ ra một chút cũng đủ cho đồng chí Đỗ chữa bệnh rồi,

Cũng chẳng biết kẽ tay của ai đó có cam tâm tình nguyện rỉ ra không đây.”

Hứa Lâm đầy ẩn ý liếc nhìn Tần Phương, rồi đổi giọng đột ngột.

“Vả lại, Đỗ Dũng biến thành như thế kia, là do cái quân khốn nạn mất hết lương tâm, không có nhân tính nào đó làm đấy.”

Hứa Lâm khi mắng đến chữ “quân khốn nạn” thì càng cười híp mắt nhìn Tần Phương đổi sắc mặt, ánh mắt đó cứ như đang nói, đúng vậy, chính là mắng cô đấy.

Cô chính là cái quân khốn nạn!

“Đại tiểu thư Tần này, cô và Đỗ Dũng là cùng chung mâm cơm, không biết cô định quyên góp bao nhiêu tiền để giúp đỡ người cùng mâm với mình đây?”

Câu hỏi của Hứa Lâm đã hỏi trúng tim đen của mọi người.

Đúng rồi, Tần Phương và Tô Lượng là người cùng ăn cơm với Đỗ Dũng, hai người họ lại không thiếu tiền, chắc là sẽ quyên góp không ít đâu nhỉ?

Đối mặt với ánh mắt tò mò của các thanh niên tri thức, sắc mặt Tần Phương trầm xuống, cô ta mím môi, nhìn sang Tô Lượng hỏi:

“Anh Lượng, anh thấy chúng ta quyên góp bao nhiêu thì hợp lý?”

Tô Lượng im lặng, trong túi anh ta chỉ còn lại hai đồng bạc thôi, hôm nay anh ta lại gọi điện về nhà, hy vọng mẹ sẽ gửi thêm cho anh ta ít tiền.

Không ngờ mẹ anh ta kịch liệt từ chối, còn tuyên bố chỉ cần anh ta không chia tay với Tần Phương thì một xu cũng đừng hòng có được.

Hai đồng bạc, tính toán kỹ lưỡng thì cũng chỉ có thể quyên góp chừng đó thôi sao?

Nhưng quyên góp đi rồi thì anh ta biết làm thế nào?

Trong lòng Tô Lượng không khỏi dâng lên sự bất mãn, tại sao lại phải hỏi anh ta câu hỏi này trước mặt mọi người chứ?

Đây là câu hỏi anh ta có thể trả lời được sao?

Nghe thấy hảo cảm tụt dốc, Tần Phương đen mặt lại, cũng cạn lời vô cùng, chỉ thấy Tô Lượng cũng quá nhỏ mọn rồi.

Cô ta chỉ hỏi một chút thôi, chứ đâu có bảo Tô Lượng phải bỏ số tiền đó ra đâu, thế này cũng làm tụt hảo cảm sao?

Không được, không thể cứ mãi như thế này được, xem ra lần tới phải dẫn Tô Lượng đi chợ đen một chuyến, để Tô Lượng đi chợ đen kiếm tiền.

Đàn ông ấy mà, phải cho anh ta cơ hội kiếm tiền mới được.

Còn về số tiền mình kiếm được, Tần Phương hận thù lườm về phía chỗ ngồi của Hứa Lâm, số tiền nhỏ cô ta kiếm được phần lớn đều dùng để đào bẫy hết rồi.

Hứa Lâm đối mặt với ánh mắt không thiện cảm đó, liền gửi lại một nụ cười rạng rỡ, nhìn thấy kẻ thù không vui, cô thấy vô cùng hạnh phúc.

“Quyên góp một đồng đi.”

Cuối cùng Tô Lượng cũng rặn ra được một câu, lời vừa dứt, Hứa Lâm liền “phụt” một tiếng cười thành tiếng, cười làm mặt Tô Lượng càng đen hơn.

“Cô cười cái gì?”

Tô Lượng dữ dằn hỏi, nhìn Hứa Lâm thấy ngứa mắt vô cùng, cảm thấy gặp người phụ nữ này chẳng có chuyện gì tốt đẹp cả.

“Không có gì, chỉ là cảm thấy Tô đại thiếu gia lừng lẫy của thủ đô thật là gần gũi với nhân dân.”

Hứa Lâm giơ ngón tay cái lên, vẻ mặt đầy sự tán thưởng.

Nhưng lời khen này càng giống như một cái tát vô hình, vả cho mặt Tô Lượng nóng bừng bừng.

Khoảnh khắc này Tô Lượng đã nếm trải được cảm giác một đồng tiền làm khó được anh hùng, anh ta mà có tiền, anh ta có đến mức phải keo kiệt thế này không?

Trong lòng Tô Lượng thấy tủi thân lắm, anh ta đã bỏ ra một nửa gia sản của mình để quyên góp rồi còn gì, còn muốn anh ta phải làm sao nữa?

“Hứa Lâm, đừng có nói lời hay thế, bản thân cô định quyên góp bao nhiêu?”

Anh ta lớn tiếng chất vấn.

“Tôi đương nhiên là quyên góp một đồng rồi, tôi là một thanh niên tri thức nhỏ nhoi không nơi nương tựa, sao dám vượt mặt anh được chứ.”

Hứa Lâm cười hì hì nói xong, sau đó lấy ra một đồng đặt lên bàn giữa sân, làm Tô Lượng tức đến xanh cả mặt.

Chuyện này nếu ai ai cũng bỏ ra một đồng, ngoảnh lại Đỗ Dũng chẳng hận ch-ết anh ta sao.

Tô Lượng hối hận vì đã là người đầu tiên lên tiếng, anh ta không nhịn được lại lườm Tần Phương một cái, rõ ràng lúc trước Hứa Lâm hỏi là Tần Phương, tại sao người trả lời lại là anh ta?

Chương 146 Chậc chậc, đây chính là tiền mua mạng sao?

Tần Phương bị Tô Lượng lườm mà trong lòng thấy tủi thân vô cùng, cô ta cảm thấy tình yêu của Tô Lượng dành cho mình đã biến chất rồi, giờ đây anh ta càng ngày càng thích lườm cô ta.

Cho dù mị lực của cô ta đã tăng lên cũng vô dụng, Tô Lượng đối với cô ta không còn yêu tha thiết như lúc ở thủ đô nữa.

Nếu Hứa Lâm biết suy nghĩ của Tần Phương, chắc chắn sẽ tặng cho một câu:

“Vợ chồng nghèo thì trăm việc đều t.h.ả.m!”

Có Tô Lượng và Hứa Lâm làm gương, Lưu Phán Đệ lập tức theo sau, số tiền ít ỏi trong tay cô ấy còn phải để dành để chữa bệnh cơ, chẳng nỡ bỏ ra quá nhiều.

Nhưng cô ấy là đội trưởng, cũng không thể bỏ ra quá ít, một đồng bạc này đã là giới hạn của Lưu Phán Đệ rồi.

Vì Lưu Phán Đệ bỏ tiền ra quá nhanh, Tần Phương muốn cứu vãn cũng chẳng còn cơ hội, chỉ có thể giương mắt nhìn các thanh niên tri thức khác quyên góp, cơ bản đều là một đồng.

Đương nhiên cũng có người thật sự chẳng nỡ bỏ ra hoặc trong tay không có tiền, như Trần Chiêu Đệ chỉ quyên góp năm hào.

Quá trình quyên góp diễn ra rất nhanh, chẳng mấy chốc các thanh niên tri thức đã quyên góp được hơn một nửa, cuối cùng mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Tần Phương.

Ai cũng muốn xem xem cái cô tiểu thư giả mạo chiếm tổ phượng hoàng này định quyên góp bao nhiêu.

Dưới ánh mắt của mọi người, Tần Phương đen mặt quyên góp một đồng, lập tức gây ra một tràng tiếng “ồ”.

“Ồ, cứ tưởng cô ta sẽ quyên góp bao nhiêu tiền, hóa ra cũng keo kiệt thế này, chậc chậc!”

“Người ta thường nói càng giàu càng keo, câu này đúng là chí lý, một đồng bạc, có đủ cho cái gót giày da nhỏ của cô ta không nhỉ?”

“Chậc, chỉ thế này thôi sao, chỉ thế này thôi sao, thế này mà còn nói gì mà thu xếp chỉ tiêu về thành phố cho đồng chí Đỗ, chỉ thế này thôi sao?”

“Hừ, lời khoác lác thì ai chẳng nói được, chắc chắn là lừa đồng chí Đỗ rồi, đúng là một cặp l.ừ.a đ.ả.o.”

“Xì, quân không biết xấu hổ, chắc chắn là thấy đồng chí Đỗ hiền lành nên ra sức bắt nạt người hiền lành đây mà.”

“Ai bảo không phải chứ, đồng chí Đỗ lần này coi như là xôi hỏng bỏng không, phục dịch bọn họ trắng tay một phen rồi.”.......

Các thanh niên tri thức bàn tán xôn xao, nói làm Tần Phương và Tô Lượng không còn mặt mũi nào nhìn ai nữa.

Họ cũng biết một đồng là quá ít, nhưng ai bảo Tô Lượng đã lỡ lời nói ra trước rồi chứ.

Và lời hứa giúp Đỗ Dũng về thành phố sau này cũng là do họ hứa ra, còn việc cuối cùng có thực hiện được không thì lúc đó thấy không vấn đề gì.

Bây giờ ấy à, thật khó nói.

Tô Lượng thật sự không còn mặt mũi nào ngồi tiếp được nữa, tức đến mức mặt tái mét đứng dậy chạy về phòng.

Tần Phương mất đi người bảo vệ, cũng chẳng ngồi lại được, đành phải đen mặt đi về.

Có người dẫn đầu bỏ đi, những người khác cũng chẳng còn gì để nói, lần lượt đứng dậy rời đi, Ngô Khải thấy thế thì không ổn, chuyện vẫn chưa nói xong mà,

Vội vàng gào lên:

“Ơ, mọi người đừng đi chứ, chúng ta vẫn chưa bàn bạc xong chuyện chăm sóc đồng chí Đỗ mà.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nghịch Đảo Thời Không: Bản Lĩnh Của Kẻ “vô Đạo Đức" - Chương 175: Chương 175 | MonkeyD