Nghịch Đảo Thời Không: Bản Lĩnh Của Kẻ “vô Đạo Đức" - Chương 221
Cập nhật lúc: 15/04/2026 13:19
“Lũ ch.ó ch-ết, sớm muộn gì tao cũng g-iết sạch chúng mày.”
Nghĩ đến nhiệm vụ của chuyến đi này, tên đầu trọc lại nghiến răng nghiến lợi, nhìn tên đàn em mặt ngựa nói:
“Mày đi bắt chuyện với Tô Lượng đi, nghe ngóng tin tức của Tần Phương xem sao."
“Rõ, em đi ngay đây."
Tên đàn em mặt ngựa lập tức nhận lệnh, lon ton chạy đi gõ cửa phòng Tô Lượng.
Nhìn cái gã mặt ngựa này, lại còn đặt một cái tên quê mùa hết sức, Tô Lượng bực bội hỏi:
“Anh có việc gì?"
“Chuyện là thế này, tụi em đều là người mới đến, muốn hỏi thăm anh xem chúng ta có thể góp gạo thổi cơm chung không."
Tên đàn em mặt ngựa bày ra vẻ mặt khó xử, “Em nấu ăn giỏi lắm, nhưng phiếu công nghiệp trên người không có nhiều,
nghĩ bụng nếu có thể dùng chung nồi của các anh thì tốt quá, đương nhiên em không ăn không của ai đâu, em có thể đảm nhận việc nấu nướng."
Nghe thấy tên mặt ngựa này biết nấu ăn, Tô Lượng đã lung lay rồi, vả lại trong tay anh ta đúng là có sẵn một bộ nồi nấu ăn.
Anh ta và Tần Phương đều không biết nấu nướng, lúc đầu định góp ăn chung với người khác nhưng bị sỉ nhục một phen.
Sau đó định tự học nấu ăn, vốn định dùng nhà bếp lớn nhưng lại không chịu nổi sắc mặt của nhóm Lưu Phán Đệ,
thế là Tần Phương chủ trương mua một bộ đồ dùng nhà bếp, bọn họ tự học, hiềm nỗi cả hai đều không có thiên phú nấu nướng,
mua về xong cứ thế xếp xó trong phòng anh ta cho bụi bặm bám đầy.
Cũng không hẳn là bám bụi hoàn toàn, bình thường đun nước nóng tắm rửa vẫn dùng đến được.
Tô Lượng xoa xoa cái bụng, lại thầm may mắn, may mà anh ta chưa bán cái nồi đó đi, nếu không lúc cần dùng mới thấy hối hận vì bán sớm quá.
Có cái cớ góp ăn chung khởi đầu, tên đàn em mặt ngựa và Tô Lượng nhanh ch.óng bắt chuyện rôm rả với nhau.
Vì là ăn chung nên Tô Lượng rất tự nhiên nhắc đến Tần Phương, nói đến Tần Phương là Tô Lượng lại bực mình.
Người phụ nữ này đi một mạch hai ngày trời, đến một viên kẹo cũng chẳng để lại cho anh ta, đây đúng là muốn bỏ đói anh ta mà.
Tô Lượng thầm hạ quyết tâm, đợi Tần Phương về, anh ta sẽ chuyển lương thực sang phòng mình, nắm giữ đồ ăn trong tay mình mới chắc ăn.
Không thể để bản thân rơi vào tình cảnh trớ trêu như thế này nữa.
Nghe nói Tần Phương xin nghỉ đi thăm người thân, tên đàn em mặt ngựa cũng chẳng để ý, tán gẫu với Tô Lượng thêm một lát rồi mới rời đi.
Khu nhà thanh niên tri thức không vì sự xuất hiện của mấy người mới mà dậy sóng, nhanh ch.óng khôi phục sự yên tĩnh, ai nấy đều chìm vào giấc nồng.
Sáng sớm hôm sau khi trời còn chưa sáng hẳn Vương Văn đã tỉnh dậy, anh lén xem đồng hồ, mới có 4 giờ rưỡi, còn sớm chán so với lúc 5 giờ, thế là anh nhắm mắt ngủ tiếp.
Chỉ là lúc này Vương Văn đã chẳng thể ngủ lại được nữa, nếu không phải sợ làm phiền người bên cạnh, anh đã dậy từ lâu rồi.
Tuy nhiên, trong lúc đang vờ ngủ, Vương Văn phát hiện người bên cạnh đang sột soạt thức dậy, lại còn soi gương bôi trét đủ thứ lên mặt.
Nhìn mà Vương Văn nhíu c.h.ặ.t mày, cảm thấy Ngụy Đại Hoa đúng là có bệnh, trời chưa sáng đã trang điểm, cái thói gì vậy không biết.
Anh cũng chẳng phải hạng người coi trọng nhan sắc, có cần thiết phải làm thế không?
Ngụy Đại Hoa trước khi ra khỏi cửa còn đặc biệt quan sát Vương Văn mấy lần, thấy Vương Văn đang ngủ rất say, bà ta mới nhẹ chân nhẹ tay mở cửa đi ra ngoài.
Vương Văn vốn tưởng Ngụy Đại Hoa dậy đi vệ sinh, sau đó chuẩn bị làm bữa sáng để thể hiện sự hiền thục của mình, trong lòng thoáng chút kỳ vọng.
Cho đến khi cổng sân truyền đến tiếng động, Vương Văn mới cảm thấy không đúng, dậy sớm thế này đã ra ngoài rồi?
Vương Văn lại xem đồng hồ, lúc này trời vẫn còn tối đen, cũng chẳng làm việc đồng áng được, ra ngoài làm cái gì?
Với đầy nghi hoặc, Vương Văn dậy quyết định đi xem sao, đồng thời trong đầu anh không ngừng hiện lên con số 5 giờ, khu rừng nhỏ có bất ngờ.
Rốt cuộc là bất ngờ gì mà cần một cô nàng thanh niên tri thức nhắc nhở anh.
Ra khỏi cổng sân, Vương Văn nhanh ch.óng đuổi kịp Ngụy Đại Hoa, nhìn bóng dáng vừa lạ vừa quen kia, lòng Vương Văn chùng xuống tận đáy.
Anh và Ngụy Đại Hoa vốn không hề có tình cảm, anh bị bà ta tính kế nên mới bất đắc dĩ phải cưới bà ta.
Trước đây Vương Văn vẫn không thể chấp nhận sự thật mình bị một người đàn bà tính kế, nên không hề thân mật với Ngụy Đại Hoa.
Mấy năm qua Vương Văn luôn tự thuyết phục bản thân, để mình chấp nhận Ngụy Đại Hoa.
Dù sao thì hôn cũng đã kết rồi, dù thế nào cũng phải có trách nhiệm với bà ta chứ.
Lần này Vương Văn cũng mang tâm thế muốn sống t.ử tế mà trở về, nhưng hiện giờ tình cảnh này, Vương Văn có chậm chạp đến đâu cũng nhận ra điều bất thường.
Vả lại anh chẳng hề chậm chạp, thậm chí còn rất thông minh.
Vương Văn lặng lẽ đi theo sau Ngụy Đại Hoa, trong lòng đưa ra đủ loại suy đoán, thậm chí còn nghĩ đến việc Ngụy Đại Hoa là gián điệp do kẻ địch cài vào bên cạnh mình.
Nhưng thực tế khiến mặt Vương Văn xanh mét, cảm giác trên đầu đang đội một thảo nguyên xanh ngắt.
Người đàn bà ch-ết tiệt này thèm khát đến thế sao?
Sáng sớm tinh mơ đi hẹn hò với gã đàn ông hoang dã, còn quấn quýt lấy nhau mà gặm nhấm mãnh liệt.
Giây phút đó Vương Văn thừa nhận mình bị ghê tởm đến tột độ.
Sớm biết người đàn bà này không biết giữ gìn danh tiết như vậy, thì dù có phải mang kỷ luật trên lưng anh cũng sẽ không cưới bà ta.
Vương Cường giống như một con ch.ó hoang đói khát bò lên người Ngụy Đại Hoa mà hì hục, thỉnh thoảng lại phát ra vài tiếng cười d-âm đ-ãng.
Nhìn mà Vương Văn muốn đ-âm mù đôi mắt mình, nhưng anh không thể, thậm chí anh còn không thể lao ra ngay.
Việc anh cần làm lúc này là tìm nhân chứng, anh phải tìm được vài người chứng kiến.
Không để đôi gian phu dâm phụ này có cơ hội lật ngược thế cờ.
Càng không để cho bọn chúng có cơ hội hất nước bẩn lên người anh.
Vương Văn nhanh ch.óng biến mất không tiếng động, chỉ một lát sau, đám anh em họ, chú bác ông bà trong họ hàng Vương Văn đã theo anh quay lại khu rừng nhỏ.
Lúc này trong rừng chiến sự đang vô cùng ác liệt, Vương Cường trơ trẽn hỏi Ngụy Đại Hoa xem gã và Vương Văn ai lợi hại hơn.
Ngụy Đại Hoa - cái loại đàn bà không biết xấu hổ - phát ra tiếng cười lẳng lơ, nũng nịu khen Vương Cường lợi hại, làm Vương Cường sướng rơn cả người.
Thật đúng là đắc ý vô cùng tận.
Cái hình ảnh đó thật đúng là chẳng dám nhìn!
Đám anh em họ của Vương Văn không chịu nổi nữa, lập tức xông vào rừng nhỏ, giữa tiếng hét ch.ói tai của Ngụy Đại Hoa, đè nghiến hai đứa ra mà tẩn cho một trận tơi bời.
Chương 185 Kẻ đổ vỏ
Trận đòn này đ-ánh cho Vương Cường mặt mũi sưng vù, răng rụng lả tả, đ-ánh cho Ngụy Đại Hoa mặt như cái đầu heo, không còn chút khí thế hống hách nào mới dừng lại.
Cái khí thế đó giống như muốn đ-ánh ch-ết tươi đôi gian phu dâm phụ tại chỗ, làm Vương Cường và Ngụy Đại Hoa sợ khiếp vía, không ngừng van xin tha mạng.
