Nghịch Đảo Thời Không: Bản Lĩnh Của Kẻ “vô Đạo Đức" - Chương 235
Cập nhật lúc: 15/04/2026 13:20
“Không sao không sao, chút phản phệ này cô vẫn còn chịu đựng được, nó còn nhẹ hơn mấy lần phản phệ trước nhiều.”
Hệ thống bắt đầu an ủi, dĩ nhiên nó nói cũng là sự thật, mấy lần phản phệ trước suýt chút nữa đã lấy đi cái mạng nhỏ của Tần Phương.
Chương 196 Theo dõi
Lần này Tần Phương chạy sang huyện bên cạnh gây chuyện, mượn không ít tuổi thọ và khí vận, hơn nữa cô ta còn chưa làm đến mức tuyệt đường.
Những người bị mượn đi khí vận và tuổi thọ chỉ xui xẻo một thời gian hoặc trông già đi vài tuổi, chứ không đến mức gãy tay gãy chân.
Như vậy đối phương cùng lắm chỉ cho rằng mình gặp vận rủi, xui xẻo một chút thôi, sẽ không nghĩ sang phương diện khác.
Và vì mượn của nhiều người nên cho dù có bị lộ một hai người thì cũng không gây ra ảnh hưởng chí mạng.
Đây là điều mà hệ thống và Tần Phương đã bàn bạc hồi lâu mới nghĩ ra được phương pháp ổn thỏa nhất.
Lần phản phệ do giải trừ thuật pháp trên người Đỗ Dũng này sẽ không ảnh hưởng nhiều đến tuổi thọ của Tần Phương, nhưng lại mất đi gần một phần hai mươi khí vận.
Đúng là có thể khiến Tần Phương xui xẻo một thời gian, đồng thời cũng có thể thấy được khí vận cả đời này của Đỗ Dũng thật sự chẳng ra làm sao.
Hứa Lâm nghe hệ thống an ủi Tần Phương, sờ cằm suy nghĩ đối sách.
Tưởng rằng tìm nhiều người, làm việc không lộ liễu thì sẽ không bị chú ý sao?
Hừ, thế thì chỉ có thể nói bọn họ quá ngây thơ rồi.
Hứa Lâm đang nghĩ xem có nên tìm cách báo tin cho Hàn Hồng để anh ta tìm người nhắc nhở mấy kẻ đen đủi kia, bảo bọn họ chủ động tìm đến ngôi miếu đổ nát ở phía tây thành phố hay không.
Ừm, giờ xem ra việc lập ra cái địa điểm miếu đổ nát phía tây thành phố này là rất cần thiết.
Trong tình huống cô không lộ mặt, vẫn có thể phá hỏng chuyện tốt của Tần Phương.
Cứ để Tần Phương tức đến nôn m-áu đi, cô ta có nằm mơ cũng không ngờ được người phá thuật pháp của cô ta lại ở ngay sát vách, còn đang ngồi nhìn cô ta nôn m-áu.
Ha ha, nghĩ thôi cũng thấy sướng rơn rồi.
Tần Phương tốn không ít công sức mới bò được lên đầu giường, soi gương mãi không thôi, dù cô ta chẳng hiểu gì cũng có thể thấy sắc mặt mình u ám đi trông thấy.
Tần Phương không nhịn được hỏi:
“Vận xui này của tôi còn kéo dài bao lâu nữa?”
“Bản thân Đỗ Dũng cũng chẳng có bao nhiêu khí vận, cho dù trả hết lại cho hắn thì cô cùng lắm cũng chỉ xui xẻo một năm nửa năm thôi.”
Nghe thấy một năm nửa năm, Tần Phương suýt chút nữa xù lông, cô ta từ nhỏ đã tự coi mình là ngôi sao may mắn, sao có thể biến thành ngôi sao xui xẻo được.
Không được không được, chuyện này nhất định phải giải quyết.
“Muốn giải quyết cũng không phải là không thể, chỉ cần hai trăm điểm tích lũy là có thể dẹp yên giúp cô.”
Điều kiện của hệ thống vừa đưa ra, Tần Phương tức đến nghiến răng, cô ta hoàn toàn chinh phục được một lão già mới được thưởng một nghìn điểm tích lũy.
Giúp cô ta giải quyết vận xui mà đòi tận hai trăm, cái hệ thống đen tối này sao không đi ăn cướp luôn đi.
Thấy Tần Phương tức đến sắp nổ tung, hệ thống lại chẳng hề sợ hãi, dù sao ký chủ này cũng chẳng thông minh lắm, năng lực làm việc cũng kém.
Nó đã sớm muốn đổi người khác rồi.
Vì không sợ, vì có chỗ dựa vững chắc nên điều kiện hệ thống đưa ra rất cứng nhắc, không có chỗ cho việc mặc cả.
Tần Phương nhìn vào ấn đường của mình, cuối cùng nghiến răng dậm chân chấp nhận.
Hứa Lâm nằm trên giường, nghe một người một hệ thống đấu trí đấu dũng, thấy Tần Phương chẳng có chút sức chiến đấu nào, cũng thấy phục.
Nhưng mà chinh phục một lão già mà chỉ được thưởng có một nghìn điểm tích lũy, phần thưởng này ít quá nhỉ.
Sáng sớm hôm sau, Hứa Lâm dậy chạy bộ chậm, lại một lần nữa gặp Vương Văn.
Lần này Vương Văn không chạy đi một mình nữa mà đi theo Hứa Lâm lên đỉnh núi, thấy Hứa Lâm luyện võ anh ta cũng không làm phiền.
Mãi đến khi Hứa Lâm hấp thu xong tia t.ử khí đầu tiên, kết thúc việc tu luyện, Vương Văn mới bước tới nói:
“Cảm ơn cô đã nhắc nhở tôi, chỉ là làm sao cô biết bọn họ ở đó?”
Ánh mắt Vương Văn mang theo sự dò xét, lúc Hứa Lâm nhắc nhở anh ta thì chuyện vẫn chưa xảy ra, tổng không thể là phát hiện ra ám hiệu của hai người chứ.
“Đoán thôi.”
Hứa Lâm lại liếc nhìn Vương Văn một cái, “Anh còn có việc gì nữa không?”
Vương Văn cạn lời, cái kiểu “đoán" này sao mà tùy tiện thế, qua loa quá đi mất.
Nếu bảo có việc thì Vương Văn nhận thấy mình hình như chẳng có việc gì cả, nói thật là sau khi ly hôn với Ngụy Đại Hoa, anh ta cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Tôi không có việc gì, chỉ là muốn cảm ơn cô thôi.”
“Lời cảm ơn của anh tôi nhận rồi, cáo từ.”
Hứa Lâm ôm quyền, quay người đi xuống núi.
Vương Văn đầy hứng thú nhìn Hứa Lâm xuống núi, không ngờ lần thăm thân này lại có thể gặp được một thanh niên tri thức thú vị như vậy.
Vị thanh niên tri thức này so với những người khác đúng là khác biệt một trời một vực.
Hứa Lâm chẳng thèm quan tâm Vương Văn nghĩ gì hay quan sát mình thế nào, cô làm xong việc mình muốn làm là thôi.
Ngày tháng trôi qua thật nhanh, thấm thoắt vài ngày đã trôi qua, thời tiết ngày càng nóng bức, còn dân làng thì ngày càng bận rộn hơn.
Hứa Lâm đạp lên bóng đêm một lần nữa đi tới căn lều cỏ, mấy cụ già thấy Hứa Lâm đến thì vừa vui mừng lại vừa lo lắng.
Hoàng Hồng Lễ đặc biệt đi dạo một vòng mới vào nhà, nhìn Hứa Lâm đang trò chuyện vui vẻ với mấy cụ già, Hoàng Hồng Lễ nhỏ giọng hỏi:
“Không phải đã báo tin cho cô bảo cô thời gian này đừng tới đây sao?
Sao lại tới nữa rồi?”
“Cháu tới bắt mạch cho các cụ, thu-ốc của các cụ đến lúc phải đổi rồi.”
Hứa Lâm cười như không cười nhìn Hoàng Hồng Lễ, “Không ngờ tin tức của các cụ cũng nhạy bén gớm nhỉ.”
Hoàng Hồng Lễ lườm một cái, “Con bé này là đứa thông minh, ta không tin cháu không nhận ra.”
“Nhận ra rồi.”
Hứa Lâm thẳng thắn thừa nhận, khiến Hoàng Hồng Lễ nghẹn lời không nói được gì, những người khác cười ha hả.
Thật hiếm khi thấy Hoàng Hồng Lễ chịu lép vế như vậy nha.
Nhưng thời gian này đúng là không thích hợp để gặp mặt, Triệu Nam Giang cũng khuyên:
“Mặc dù chúng ta tiếp xúc với dân làng không nhiều, nhưng có thể cảm nhận được không khí đang căng thẳng, cháu vẫn nên ít ra ngoài thì hơn.”
Bà Hoàng và bà Triệu cũng khuyên theo, họ đều là những người đã trải qua phong ba bão táp nên mắt sắc lắm.
Hứa Lâm là người biết nghe lời khuyên, họ nói gì Hứa Lâm đều vâng dạ đồng ý hết, đúng là rất dễ nói chuyện.
Còn về việc có thực hiện hay không thì phải xem tình hình đã.
Hứa Lâm bắt mạch cho tất cả các cụ, sau khi hẹn xong thời gian đổi thu-ốc, Hứa Lâm lại đạp lên bóng đêm quay về.
Chỉ là cô còn chưa vào viện thanh niên tri thức thì đã thấy Tần Phương lén lút đi ra khỏi viện.
“Đây là?”
Hứa Lâm nghiêng đầu suy nghĩ một chút, quyết định đi theo sau Tần Phương để “nhặt nhạnh" gì đó.
