Nghịch Đảo Thời Không: Bản Lĩnh Của Kẻ “vô Đạo Đức" - Chương 302
Cập nhật lúc: 15/04/2026 13:31
“Bay thì bay đi, ít nhất vẫn còn kho báu ở từ đường chưa bay, còn kho báu ở sườn núi chưa chạy, hai nơi này mới là phần lớn.”
Chỉ là Hứa Lâm yên tâm hơi sớm, rất nhanh một toán lính đã xông vào từ đường, Hứa Lâm ngớ người.
Không phải chứ, miệng lưỡi người nhà họ Đơn lỏng lẻo thế sao?
Ánh mắt Hứa Lâm rơi vào núi sau, kho báu ở đó không lẽ cũng bị khai ra chứ?
Lục Hải làm xong biên bản, thấy Hứa Lâm nhìn về phía núi sau thẫn thờ, không nhịn được hỏi:
“Hứa Lâm, cô đang nhìn cái gì vậy?”
“Không có gì, cháu đang ngắm cảnh, phong cảnh bên kia đẹp thật đấy.”
Hứa Lâm vẻ mặt chân thành khen ngợi, Lục Hải tin luôn.
Chỉ có điều Lục Hải nhìn rất kỹ một hồi, cũng không phát hiện phong cảnh đó đẹp ở chỗ nào, ở đó ngoài núi ra thì là cây, có gì hay mà nhìn chứ?
Sau khi Lục Hải lập án, lập tức tìm đến các nhân viên chấp pháp hỗ trợ các anh lính phá án, tập hợp mọi người lại bắt đầu làm việc.
Vừa hay nhà họ Đơn bắt được không ít người, đỡ mất bao nhiêu công sức cho họ.
Hứa Lâm sau khi Lục Hải rời đi nhìn chằm chằm Đệ Ngũ Tình Tuyết hỏi:
“Bây giờ đưa bà lên đường, không vấn đề gì chứ?”
“Tiên sư định đ-ánh tôi đến hồn phi phách tán sao?”
“Không phải, tôi định đưa bà xuống địa phủ, phải phán bà tội gì, chịu hình phạt gì, cuối cùng đưa vào tầng địa ngục nào,
đó là việc của Diêm Vương, không liên quan đến tôi, biết đâu Diêm Vương thấy bà đáng thương còn để lại cho bà một tia hy vọng đấy.”
Hứa Lâm vỗ vỗ thành giếng, cái giếng này không giữ được nữa rồi, đây là trận nhãn của cục diện đại hung, trận nhãn này không hủy, cục diện đại hung không phá được.
“Tiên sư, tôi có thể không đi địa phủ được không?
Tôi muốn đi theo ngài làm quỷ bộc của ngài.”
Ồ, Hứa Lâm có chút bất ngờ, lại thấy hợp lý.
Nếu là cô biết mình vào địa phủ sẽ phải chịu phạt, thậm chí có thể bị đày vào mười tám tầng địa ngục, thì cô cũng sẽ không xuống địa phủ chịu tội.
Thay vì sống mòn mỏi không có hy vọng, thà rằng trực tiếp hồn phi phách tán, hoặc không vào địa phủ.
“Tiên sư, tôi tự thấy mình cũng có chút đạo hạnh, tuy không phải là đối thủ của tiên sư, nhưng đối phó với những người khác thì vẫn có khả năng chiến đấu.
Hơn nữa từ nhỏ đã học quân t.ử tứ nghệ, cầm kỳ thi họa không dám nói là tinh thông, nhưng cũng không thua kém ai, hơn nữa tôi còn từng học trù nghệ từ ngự thiện,
nếu tiên sư muốn ăn món ngon, tôi có thể thay tiên sư rửa tay nấu canh, dọn dẹp nhà cửa.
Có tôi ở đây, tuy không thể giải quyết hết thảy mọi việc vụn vặt của tiên sư, nhưng cũng có thể giải quyết được quá nửa, tiên sư không lỗ đâu, đúng không?”
Lời chào mời của Đệ Ngũ Tình Tuyết khiến Hứa Lâm động lòng, quả thực nếu có một quỷ bộc, bên cạnh cô sẽ có thêm một người sai vặt.
Quan trọng nhất là những việc vụn vặt như giặt giũ nấu cơm cô không cần phải làm nữa.
Hơn nữa không nói gì khác, riêng cái tính có thù tất báo này đã rất hợp khẩu vị của Hứa Lâm rồi.
Còn về việc Đệ Ngũ Tình Tuyết làm ác đa đoan, hại ch-ết mấy mạng người, thì cũng phải xem tình hình thế nào.
Đơn Anh Phi ch-ết, đó là do ông ta lừa người trước, hại người sau, dù ông ta ch-ết rồi mới báo thù con cháu ông ta cũng là lẽ đương nhiên.
Dựa vào cái gì mà Đệ Ngũ Tình Tuyết bị hại đến tan cửa nát nhà, hương hỏa đứt đoạn, mà Đơn Anh Phi lại có thể truyền nối hương hỏa?
Phải để ông ta đứt đoạn hương hỏa mới là hợp lý.
Còn về việc hại cặp cháu nội cháu ngoại của Đơn Anh Hùng, cũng là báo ứng, Đơn Anh Hùng là hung thủ trực tiếp hại con cái Đệ Ngũ Tình Tuyết bị đem đi trấn yểm.
Gậy ông đ-ập lưng ông, rất hợp lý mà.
Hứa Lâm rất nhanh đã tự thuyết phục được mình, được rồi, Hứa Lâm thừa nhận, mình cũng chẳng phải đại thiện nhân mười đời gì.
Cô thích có thù báo thù, có oán báo oán, làm thật việc thật, cho nên cô cũng sẽ không đứng nói mà không biết đau lưng, khuyên người hướng thiện.
“Tiên sư, tôi Đệ Ngũ Tình Tuyết lấy linh hồn thề, tôi thành tâm thành ý muốn đi theo tiên sư, làm nô làm tì.
Tiên sư bảo tôi đi đông, tôi tuyệt đối không đi tây, tiên sư bảo tôi g-iết gà, tôi tuyệt đối không đ-ánh ch.ó.
Tiên sư nếu không có dặn dò, tôi cũng tuyệt đối không tự ý làm bừa ra tay loạn xạ, làm loạn quy tắc của nhân gian.......
Tôi thề nếu có lòng riêng nguyện chịu hết cực hình thế gian t.r.a t.ấ.n mà hồn phi phách tán, cầu tiên sư thu nhận.”
Đến bước đường cùng, Đệ Ngũ Tình Tuyết đột nhiên không muốn ch-ết nữa, bà muốn nắm lấy mọi tia hy vọng để sống sót.
Dù cho có sống như một cái vong cũng được mà.
Người thân đối xử với bà tốt như vậy, bà làm thế nào cũng phải đi nhìn họ một cái, tận mắt thấy họ sống tốt mới được chứ.
Đối mặt với lời van nài của Đệ Ngũ Tình Tuyết, Hứa Lâm chậm rãi gật đầu, thu một quỷ bộc thôi mà, không sao cả.
Đã có thể thu thì cô có thủ đoạn để khống chế, không để quỷ bộc lật kèo.
Thế là trong lúc Lục Hải bận rộn phá án, các anh lính bận rộn bắt kẻ xấu, Hứa Lâm trong căn nhà nát đã ký khế ước với Đệ Ngũ Tình Tuyết.
Đây không phải lần đầu Hứa Lâm thu quỷ bộc, nhưng lại là lần đầu tiên thu quỷ bộc ở thế giới này, trong lòng Hứa Lâm vẫn thấy khá vui.
Sau khi thu Đệ Ngũ Tình Tuyết, Hứa Lâm chỉ vào cái sân hỏi:
“Bà có thứ gì muốn mang theo không?”
“Chủ nhân, cái sân này trống rỗng, còn có thứ gì để mang theo nữa đâu, năm xưa sau khi tôi ch-ết, người nhà họ Đơn đã dọn sạch đồ đạc rồi.
Nói một câu không ngoa, họ đến một cọng củi cũng không để lại cho tôi.”
Đệ Ngũ Tình Tuyết nhìn cái sân, trong mắt hiện lên vẻ hoài niệm.
Trong căn sân này lưu giữ một đoạn thời gian tươi đẹp ngắn ngủi của bà, mà bà lại vì đoạn thời gian đó mà phải trả giá bằng cả cuộc đời.
Đột nhiên Đệ Ngũ Tình Tuyết quay đầu nhìn về phía mộ tổ nhà họ Đơn, bà hỏi:
“Chủ nhân, có thể đào hài cốt của tôi đi không?
Tôi không muốn ch-ết rồi mà vẫn phù hộ cho con cháu nhà họ Đơn, họ không xứng.”
“Được.”
Hứa Lâm thản nhiên đồng ý, “Tôi sẽ tìm cho bà một mảnh đất phong thủy bảo địa,
mượn mệnh cách quý giá của bà, phù hộ cho những đứa con của bà còn chưa vào địa phủ kiếp sau đầu t.h.a.i vào một gia đình tốt.”
Những đứa trẻ bị trấn yểm, sau khi ch-ết âm hồn không rời khỏi vị trí th-i th-ể, sẽ luôn quanh quẩn ở nơi t.ử vong.
Hứa Lâm nếu đã gặp rồi, chắc chắn sẽ phá giải thuật pháp của họ, đưa lũ trẻ đi luân hồi.
Có sự phù hộ của Đệ Ngũ Tình Tuyết, lũ trẻ đầu t.h.a.i cũng có thể thuận lợi hơn một chút.
“Cảm ơn chủ nhân.”
Đệ Ngũ Tình Tuyết phủ phục bái lạy, lòng đầy cảm kích, nếu không gặp được Hứa Lâm, bà thật sự thật sự sẽ phạm phải lỗi lầm lớn.
Sẽ làm lỡ dở cuộc đời sau này của lũ trẻ.
Hứa Lâm thu Đệ Ngũ Tình Tuyết vào trong lá bùa vàng, đưa tay vỗ vào cái giếng.
Cú vỗ đó nhìn thì nhẹ tênh, vậy mà sau khi lòng bàn tay cô rơi xuống, cái giếng ầm ầm sụp đổ, cuối cùng biến thành một cái hố nhỏ nông choèn.
