Nghịch Đảo Thời Không: Bản Lĩnh Của Kẻ “vô Đạo Đức" - Chương 33
Cập nhật lúc: 15/04/2026 10:04
“Lão già kia muốn bình xịt làm gì?”
Đào ca hỏi, sắc mặt có chút khó coi, gõ gõ bàn nhắc nhở:
“Dạo này các người hành sự càng lúc càng to gan rồi đấy, ai cho phép các người bắt liên lạc chéo thế này?”
Gã đại ca mặt đen xụ mặt xuống, hai tay buông thõng, ra vẻ rất khó xử nói:
“Đây cũng là chuyện bất đắc dĩ thôi, ngài cũng biết thời gian trước bị bắt vào không ít, chúng tôi thiếu nhân thủ, không bắt chéo thì không xong việc mà.”
Nhắc đến chuyện thiếu nhân thủ, sắc mặt Đào ca cũng chẳng khá khẩm gì, đúng là đợt trước tổn thất t.h.ả.m trọng, không ít đầu mối bị đứt đoạn.
Muốn không bắt liên lạc chéo thì chỉ có thể đợi đến khi bổ sung đủ người mới tiến hành được, Đào ca thầm quyết định phải đẩy nhanh việc phát triển nhân thủ, hắn nhíu mày hỏi:
“Lão già kia bảo các người lấy bình xịt để làm gì?”
“Để g-iết một con nhóc ranh.”
Gã đại ca mặt đen giơ tay gãi đầu, không tự nhiên nói:
“Mục tiêu là con gái nuôi của Lang Nha, cũng chính là con gái ruột của nhà họ Tần bên cục Tài chính.
Nghe ý của lão già kia thì con nhóc đó đã biết thân phận của mình nên quậy phá rất dữ dội.
Nghe nói võ công của nó rất cao, còn vì sao cao thì lão già không nói, ước chừng Lang Nha cũng chẳng rõ.
Lang Nha không thu phục được con nhóc đó nên mới cầu cứu lão già, thế là nhiệm vụ rơi xuống chỗ chúng tôi.”
Gã đại ca mặt đen cũng không giấu giếm, đem những gì mình biết kể hết cho Đào ca nghe, chỉ riêng thái độ của gã cũng đủ thấy địa vị của Đào ca không hề thấp.
Hứa Lâm cũng nhìn ra điểm này, thầm reo lên vì đã bắt được cá lớn.
Cô vừa giám sát cuộc trò chuyện của hai người, vừa nghĩ xem nên báo tin tức quan trọng này cho ai?
Kiếp trước đã quá xa vời, muốn tìm ra một người hữu dụng từ trong ký ức bám bụi thật sự không dễ dàng.
Hơn nữa kiếp trước cô cũng không tiếp xúc được với nhân vật lớn nào.
Hồi lâu sau, Hứa Lâm mới nhớ tới một người, người này cô biết được qua lời mê sảng của cha Hứa sau khi cô ch-ết.
Người đó tên là Vương Minh Lượng, là người mà cha Hứa hận nhất cũng như sợ nhất đời này, bởi vì Vương Minh Lượng còn được mệnh danh là “sát thủ gián điệp".
Chỉ cần ai bị Vương Minh Lượng nhắm trúng thì không mấy kẻ có thể thoát thân.
Cha Hứa suýt chút nữa đã ngã ngựa dưới tay Vương Minh Lượng.
Vậy hiện giờ Vương Minh Lượng đang công tác ở đâu?
Chương 26 Vậy ông định bồi thường bao nhiêu?
Hứa Lâm nghiêng đầu nghĩ ngợi một hồi, rồi vỗ đùi một cái nhớ ra ngay, Vương Minh Lượng hiện tại là Đại đội trưởng Đại đội Chấp pháp số 1.
Đã có mục tiêu, Hứa Lâm yên tâm hẳn, tiếp tục quan sát cuộc giao lưu giữa Đào ca và gã mặt đen.
Hai người cũng không nói chuyện bao lâu, lão già trông cửa đã xuất hiện cùng với bốn bình xịt.
Đào ca dặn dò sau khi sử dụng bình xịt nhất định phải nhớ hủy thi diệt tích, tuyệt đối không được để lộ tin tức, gã đại ca mặt đen vâng dạ đồng ý.
Đào ca tiễn gã mặt đen rời đi xong thì trong lòng cảm thấy bất an, hắn nói với lão già:
“Thông báo xuống dưới, sau này không cho phép bọn chúng trực tiếp tìm đến tận cửa nữa, khi cần liên lạc nhất định phải tìm địa điểm tiếp đầu an toàn khác.”
“Rõ.”
Lão già trông cửa đứng thẳng người đáp lời, sau một lát suy nghĩ liền hỏi:
“Chúng ta có cần di dời khỏi đây không?”
“Xem tình hình đã, nếu mấy ngày tới có người lạ đến gần, bất kể đối phương là ai thì lập tức di dời ngay.”
Lời của Đào ca khiến Hứa Lâm nhướn mày, không ngờ tên Đào ca này lại cảnh giác đến vậy, nhưng bọn chúng muốn di dời thì cũng phải được sự đồng ý của cô đã.
Hứa Lâm không vội vàng đi theo dõi gã mặt đen mà lén lút dạo quanh tứ hợp viện một vòng.
Cô mất hơn một tiếng đồng hồ để kiểm tra kỹ lưỡng mọi ngóc ngách trong viện, sau đó mới lặng lẽ rời đi.
Trong văn phòng Đại đội trưởng Đội Chấp pháp số 1, Vương Minh Lượng nhìn hai tờ giấy viết chi chít chữ trên tay, biểu cảm trên mặt rất đặc sắc.
Trên hai tờ giấy này viết rõ bốn địa điểm ẩn náu của gián điệp, ngoại trừ khu tập thể nhà máy cơ khí ra thì ba nơi khác đều được viết rất rõ ràng, ngay cả mật thất ở đâu, đài vô tuyến đặt chỗ nào cũng biết tuốt.
Nếu lá thư tố cáo này là thật thì mấy nơi này ẩn náu toàn là cá lớn đấy.
Ơ, không đúng, bình xịt độc, khí độc có thể gây tổn thương thần kinh, cái này...!
Vương Minh Lượng lập tức ngồi thẳng lưng, trực giác mách bảo ông rằng đây là một manh mối cực kỳ quan trọng.
Rất có thể liên quan đến vụ án viện nghiên cứu sinh hóa do quân địch để lại.
Khớp ngón tay cầm tờ giấy của Vương Minh Lượng trắng bệch đi vì dùng lực, sau một hồi trầm tư, ông vỗ bàn đứng bật dậy.
Mẹ kiếp, làm thôi!
Nếu tin tố cáo là thật thì đây là một đại công, trừ hại cho dân, còn nếu là giả thì cùng lắm ông chịu một án kỷ luật là cùng.
Hứa Lâm, người không hề biết Vương Minh Lượng đã suy nghĩ nhiều như vậy, sau khi giải quyết xong chuyện lớn thì vui vẻ đi đến tiệm cơm nhà nước.
Đầu tiên là ăn uống một bữa linh đình, sau đó đóng gói không ít cơm thức ăn thu vào không gian, lúc này mới vội vã trở về khu tập thể nhà máy cơ khí.
Đến khi cô về tới nhà họ Hứa, trời đã tối mịt, năm người nhà họ Hứa đã ăn cơm xong và tắt đèn đi ngủ.
Tất nhiên, cũng có khả năng bọn họ đang giả vờ ngủ để tránh bị ăn đòn.
Dù sao thì bất kể tình huống nào, Hứa Lâm về đến nhà thấy bếp núc lạnh tanh.
Muốn tránh đòn ư?
Không đời nào.
Hứa Lâm không nói hai lời, lấy lý do không chừa cơm cho cô mà bắt đầu ra tay đ-ánh.
Cô đ-ánh cho năm người nhà họ Hứa một trận tơi bời, sau đó mới ngồi xổm trước mặt cha Hứa, bóp cổ ông ta chất vấn:
“Lão già kia, ông đăng ký cho tôi đi xuống nông thôn làm cái gì?”
Hứa Lâm gằn giọng:
“Tôi đã cắt đứt quan hệ với các người rồi, ông lấy quyền gì mà làm chủ thay tôi?”
Cha Hứa bị bóp đến trợn trắng mắt, sùi bọt mép, suýt chút nữa là tắt thở.
Ông ta dốc hết sức bình sinh vỗ vỗ vào cánh tay Hứa Lâm, nhắc nhở cô nới lỏng tay ra, thật sự là sắp ch-ết người rồi.
Hứa mẫu nằm bên cạnh đang đau đến mức hồn lìa khỏi xác thì bị tiếng chất vấn của Hứa Lâm làm cho tỉnh táo lại, nhìn thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của cha Hứa thì vừa kinh vừa sợ.
Bà ta không những không dám lên tiếng ngăn cản hành động của Hứa Lâm mà còn lồm cồm bò toài trốn vào góc phòng, chỉ sợ bị Hứa Lâm để mắt tới.
“Buông... buông...”
Cha Hứa bị bóp đến chảy cả nước mắt nước mũi, mắt thấy sắp cưỡi hạc quy tiên, Hứa Lâm mới buông tay ra.
Cô lạnh lùng nhìn chằm chằm vào mắt cha Hứa, sát ý không hề giảm bớt, đe dọa:
“Ông tốt nhất là nên cho tôi một câu trả lời thỏa đáng, nếu không!”
Ngón tay Hứa Lâm bẻ kêu răng rắc, nếu không thì sao cha Hứa thừa hiểu, chính là g-iết ch-ết ông ta chứ sao, giống như cách ông ta muốn g-iết cô vậy.
Chỉ tiếc là định không phải hôm nay ra tay, cha Hứa hối hận vô cùng, lẽ ra ông ta nên bảo lão già kia phái người tới xử lý ngay lập tức mới đúng.
