Nghịch Đảo Thời Không: Bản Lĩnh Của Kẻ “vô Đạo Đức" - Chương 49
Cập nhật lúc: 15/04/2026 12:01
Thay vào đó, ông ta nói với giọng ôn tồn:
“Cô để hành lý lên xe bò đi, rồi đứng sang một bên chờ."
“Vâng, thưa đại đội trưởng."
Hứa Lâm mỉm cười đi về phía chiếc xe bò phía sau Vương Phát Tài.
Nam thanh niên tri thức vừa được gọi tên lúc nãy thấy dáng người cô nhỏ nhắn, vội vàng tiến lên giúp đỡ.
Hứa Lâm cũng không khách sáo, sau khi lịch sự cảm ơn thì đứng cách nam thanh niên đó không xa, đợi Vương Phát Tài tiếp tục gọi tên.
Chỉ là cái tên tiếp theo khiến biểu cảm của Hứa Lâm trở nên rất đặc sắc, nói sao nhỉ, chỉ có thể nói là duyên phận, thật kỳ diệu khôn lường.
Ai mà ngờ được 33 thanh niên tri thức chia cho bảy đại đội, cuối cùng Hứa Lâm lại được phân cùng một chỗ với Tần Phương.
Lần này đại đội Vương Trang được phân năm thanh niên tri thức gồm ba nam hai nữ, lần lượt là Hứa Lâm, Trương Cường, Hàn Hồng, Tần Phương và Đan Phi.
Tô Lượng bị phân đến đại đội Hàn Doanh bên cạnh.
Tên còn chưa gọi xong, Tô Lượng đã hét lên trước, quyết liệt yêu cầu đổi đại đội, anh ta muốn được phân cùng một đại đội với Tần Phương.
Anh ta còn phải chăm sóc Tần Phương nữa, không phân cùng một chỗ thì chăm sóc kiểu gì.
Đại đội trưởng đại đội Hàn Doanh là Hàn Lương bị ngắt lời điểm danh, sắc mặt vốn đã đen giờ lại càng đen hơn, ánh mắt nhìn Tô Lượng đầy vẻ bất mãn.
“Thanh niên tri thức Tô Lượng, cậu có việc gì thì đợi tôi điểm danh xong rồi nói được không?"
Giọng điệu trách móc gần như chỉ thẳng vào mặt khiến Tô Lượng sa sầm mặt mày, anh ta là đại thiếu gia nhà họ Tô mà.
Từ nhỏ đến lớn ai nấy đều thuận theo lời anh ta nói, đây là lần đầu tiên bị người khác dùng giọng điệu này, ánh mắt này để nói chuyện.
Tô Lượng nổi m-áu thiếu gia cũng sầm mặt xuống, lạnh lùng nói:
“Không được, tôi muốn đến đại đội Vương Trang, ông lo sắp xếp việc chuyển đội cho tôi trước đi."
Đại đội trưởng Hàn trong lòng nổi trận lôi đình, đám thanh niên tri thức này bản lĩnh lớn thì không thấy đâu, mà giọng điệu thì đứa sau to hơn đứa trước.
Đứa nào cũng giỏi làm loạn, nhìn cái dáng vẻ kiêu ngạo đó là thấy không ưa rồi.
Cậu ta không muốn đến đại đội Hàn Doanh, bộ ông ham nhận chắc.
“Được được được, cậu muốn đi đại đội Vương Trang thì đi mà thương lượng với đại đội trưởng Vương, ông ấy chịu nhận thì cậu đi."
Đại đội trưởng Hàn xua tay như đuổi ruồi, vẻ mặt không muốn nói thêm lời nào, lại khiến Tô Lượng tức đến nghẹn họng.
“Đi thì đi."
Tô Lượng hừ lạnh một tiếng, bước vài bước lao đến trước mặt Vương Phát Tài, thẳng thừng nói:
“Đại đội trưởng Vương, tôi muốn đến đại đội của các ông."
“Không được, mỗi đại đội phân bao nhiêu người đều đã thương lượng xong cả rồi, tôi không thể dắt thêm một người về được.
Hơn nữa, cậu nên phục tùng sự sắp xếp."
Vương Phát Tài lắc đầu không đồng ý, chàng trai này vừa nhìn đã biết là được gia đình nuông chiều quá mức, ông không muốn nhận đâu.
“Người không thể tăng thêm, vậy tôi đổi với người khác thì được chứ gì."
Tô Lượng hỏi, ánh mắt sắc lẹm chằm chằm nhìn Vương Phát Tài, mang theo chút ý đồ xấu.
Ánh mắt đó khiến Vương Phát Tài thấy lạnh sống lưng, trong đầu vang lên lời dặn dò của Lục Trường Thanh với đại đội trưởng Hàn.
Lúc đó Lục Trường Thanh nói bối cảnh phía sau Tô Lượng rất mạnh, bảo lão Hàn lo mà chăm sóc, đừng có đắc tội người ta.
Nhưng nhìn cách làm của lão Hàn mà xem, chăm sóc cái khỉ gì, lão già đó căn bản là không muốn mang Tô Lượng về.
Đúng là người già thì gian, ngựa già thì trơn, thỏ già thì ưng khó bắt, lão ch.ó Hàn Lương này định vứt bỏ gánh nặng đây mà.
Đại đội trưởng Hàn sau khi điểm danh xong, nhận được cái nhìn trừng trừng thì quay đầu trao cho Vương Phát Tài một cái nháy mắt đắc ý, khiến Vương Phát Tài tức suýt nhảy dựng lên.
Nói lại về Tô Lượng, quyết tâm chăm sóc Tần Phương của anh ta vẫn rất mạnh mẽ, không đợi Vương Phát Tài bày tỏ thái độ, anh ta đã hành động trước.
Tô Lượng đi đến trước mặt bốn người Hứa Lâm, đầu tiên là lườm Hứa Lâm một cái cháy mặt, sau đó mới nhìn về phía ba người Trương Cường, Hàn Hồng và Đan Phi.
Quần áo Trương Cường mặc tuy không phải mới tinh nhưng có thể thấy là chưa mặc qua mấy lần, hơn nữa trên cổ tay còn đeo đồng hồ.
Chỉ nhìn cách ăn mặc thôi cũng biết Trương Cường là người không thiếu tiền.
Tô Lượng dám khẳng định, bối cảnh gia đình Hàn Hồng này không đơn giản, muốn dùng tiền giải quyết người này là rất khó.
Để không bị bẽ mặt, Tô Lượng dời mắt sang Đan Phi.
Ừm, người này vừa nhìn đã thấy nghèo rớt mồng tơi, quần áo vá chằng vá đụp, chẳng khác gì kẻ ăn mày.
Chỉ cần gia đình có chút tiền thì đã không đi đường với bộ dạng t.h.ả.m hại thế này.
Sau khi xác định mục tiêu, Tô Lượng rút từ trong túi ra năm đồng tiền, đi đến trước mặt Đan Phi, lạnh lùng nói:
“Anh đổi đại đội với tôi, cái này sẽ là của anh."
Đan Phi đang lo lắng vì túi tiền rỗng tuếch, ánh mắt lóe lên tia sáng, nhưng anh ta không vội vàng đồng ý mà nhíu mày nói:
“Không đổi."
“Tại sao?"
Tô Lượng chất vấn, trong mắt bập bùng ngọn lửa nhỏ.
“Không muốn làm kẻ ăn mày."
Đan Phi đảo mắt trả lời, Hàn Hồng đứng bên cạnh bật cười thành tiếng “phụt" một cái.
Hứa Lâm và Trương Cường cũng lộ vẻ mặt xem kịch, đặc biệt là Hứa Lâm, ánh mắt lộ rõ vẻ 'Chỉ có thế thôi à?
Chỉ có thế thôi à?'.
Tô Lượng không muốn bị xem như trò cười, nghiến răng kèn kẹt, anh ta không ngờ Đan Phi nghèo khổ này lại tham lam như vậy.
Năm đồng là ít sao?
Anh ta lại lườm Hứa Lâm, Tô Lượng cảm thấy anh ta và Tần Phương có ngày hôm nay đều là do Hứa Lâm hại.
Nếu không phải Hứa Lâm gây chuyện, nhà họ Hứa cũng không xảy ra chuyện, nhà họ Hứa không xảy ra chuyện thì thân thế của Tần Phương đã không bị bại lộ.
Chỉ là sự khiêu khích của anh ta nhanh ch.óng bị tát thẳng vào mặt.
Hứa Lâm lôi từ trong túi ra một xấp tiền 'Đại Đoàn Kết' dày cộm, vẫy vẫy trên tay, tuy không nói một lời nào nhưng cái tát đó kêu rất giòn giã.
Tô Lượng cảm thấy mặt mình vừa đỏ vừa sưng.
Chương 40 Đến điểm thanh niên tri thức
Các thanh niên tri thức khác bao gồm cả mấy đại đội trưởng nhìn Hứa Lâm với ánh mắt sáng rực.
Tiền Đại Đoàn Kết họ đã thấy qua, nhưng cầm một xấp dày thế kia vẫy vẫy trên tay thì đúng là hiếm thấy.
Cô gái đen nhẻm này lai lịch thế nào vậy, sao cô ta lại mang theo nhiều tiền bên mình như thế.
Xấp này chắc phải mấy ngàn tệ ấy chứ.
Vương Phát Tài nghĩ đến việc Hứa Lâm nói cô có thể cắt cỏ heo, bây giờ Vương Phát Tài tin rồi, cô gái nhỏ này cắt cỏ heo rất tốt.
Nhiều tiền như vậy đủ cho cô bé ăn trong bao nhiêu năm rồi.
Tô Lượng nén giận đến xanh mặt, lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
Thấy sắp bùng phát, Tần Phương lập tức tiến lên kéo tay áo Tô Lượng nói:
“Anh Lượng, anh không cần vì em mà làm nhiều như vậy đâu.
