Nghịch Đảo Thời Không: Bản Lĩnh Của Kẻ “vô Đạo Đức" - Chương 521
Cập nhật lúc: 15/04/2026 14:08
“Nhưng hiện tại các người nhất định phải thu những động tác nhỏ của mình lại, không được gây ra sự chú ý của Long Quốc, hiểu chưa?"
Ánh mắt sắc bén của Phác Cảnh Huấn quét qua một vòng, khiến không ít thành viên phải cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào ông ta.
Thế nhưng nội tâm của những thành viên này lại chẳng hề bình lặng, thậm chí còn c.h.ử.i rủa rất khó nghe.
Dựa vào cái gì yêu cầu bọn họ thu lại những động tác nhỏ?
Người nên thu lại những hành động mờ ám nhất chẳng phải chính là Phác Cảnh Huấn sao?
Vốn dĩ trong lòng bọn họ không phục, ngoài miệng sẽ không nói ra, nhưng thật khéo làm sao, đúng lúc này Hứa Lâm lại xuất hiện.
Hứa Lâm vừa nghe thấy Phác Cảnh Huấn đang huấn thị cấp dưới, chà chà, cái thứ ch.ó má này mà cũng có mặt mũi đi dạy bảo người khác sao?
Một con lợn đầu đàn huấn luyện một đàn lợn con, vậy thì cứ để đám lợn này đ-ánh nh-au một trận nữa đi.
Cho dù đ-ánh không thành, thì cũng phải để bọn chúng c.h.ử.i bới lẫn nhau mới được.
Thế là Hứa Lâm cực kỳ “tốt bụng" lấy ra bùa nói thật, tặng cho mỗi người một lá, khiến bọn họ không quản nổi cái miệng, muốn nói gì thì nói đó.
Đến đây đi, đừng khách sáo, đừng kìm nén, chúng ta chủ đạo là cứ việc phóng thích hết mình.
Sau khi rải xong bùa nói thật, Hứa Lâm lại lấy máy quay phim ra, cảnh tượng đặc sắc thế này nhất định phải quay lại.
Sau này lúc nào rảnh rỗi thì mang ra xem như một trò giải trí.
Biết đâu chừng trăm năm sau còn có thể mang tới buổi đấu giá, để hậu duệ của đám tiểu t.ử nước Kim Chi nhìn cho kỹ bộ mặt vô liêm sỉ của tổ tiên bọn họ.
Ôi chao, chỉ sợ từng kẻ một mặt mũi sưng như đầu lợn thế kia, con cháu bọn họ sẽ chẳng nhận tổ quy tông đâu.
Dựa vào sự vô liêm sỉ di truyền cùng một dòng m-áu kia, khả năng này thật sự rất lớn đấy.
Mặc kệ đi, cứ quay trước đã.
“Phác Cảnh Huấn, ông đủ rồi đấy, ông có tư cách gì mà ở đây giáo huấn chúng tôi, theo tôi thấy người có nhiều động tác nhỏ nhất ở đây chính là ông.
Ông đừng tưởng mọi người không biết chuyện ông cấu kết với nhà họ Hoàng, tại sao nhà họ Hoàng lại ngăn cản chúng ta rời đi?
Trong lòng ông là người rõ nhất."
“Đúng thế, Phác Cảnh Huấn, lần này ông nhận được đủ lợi lộc rồi, dù sao cũng phải để chúng tôi húp chút cháo chứ."
“Chẳng phải sao, Phác Cảnh Huấn làm người phải biết điều một chút, ông không hiểu lễ nghĩa, không có chừng mực như vậy, thật sự rất đáng ghét."
“Các người nói những lời này thì có ích gì, Phác Cảnh Huấn chính là người kế thừa chính tông của nhà họ Phác, các người nói thế này cẩn thận sau khi về nước Phác Cảnh Huấn sẽ trả thù các người."
“Trả thù, nực cười, coi ai sợ ông ta chắc, người khác sợ nhà họ Phác, tôi đây thì không, sau lưng tôi là nhà họ Hàn đấy."
Chương 437 Đây là sự trả thù có mục đích mà
Các thành viên trong đoàn giao lưu người một câu tôi một câu hướng về phía Phác Cảnh Huấn mà mỉa mai một trận, có người là không quản được miệng, có người là thật sự muốn mỉa mai.
Dĩ nhiên, cũng thật sự là không quản nổi cái miệng mình nữa rồi.
Nhìn thấy bọn họ xả hết hỏa lực chế giễu mình, Phác Cảnh Huấn ngẩn người, đám người này bị bệnh nặng cả rồi sao.
Bình thường nhìn thấy ông ta thì cúi đầu khom lưng, bộ dạng như cháu chắt, giờ lại chơi kiểu gì thế này.
Hơn nữa, ông ta đã nói gì sai?
Những gì ông ta nói chẳng phải đều là vì tốt cho bọn họ sao.
Nghĩ đến đống y thư và bảo vật mà mình định tẩu tán, Phác Cảnh Huấn nghiêm trọng nghi ngờ bọn họ đang đỏ mắt ghen tị.
Nhưng bọn họ có ghen tị thì đã sao, đoàn giao lưu này là do nhà họ Phác nỗ lực thúc đẩy, trước khi hành động việc phân chia lợi ích cũng đã thương lượng xong xuôi rồi.
Không thể vì bọn họ ghen tị mà chia thêm lợi ích cho bọn họ được.
Nếu Phác Cảnh Huấn không trúng bùa nói thật, ông ta sẽ nói năng uyển chuyển một chút, sẽ dùng những lý lẽ quanh co của mình để giải thích cho mọi người.
Vấn đề là Phác Cảnh Huấn đã trúng bùa nói thật rồi, cho nên vừa mở miệng ra liền thành:
“Tôi biết các người đang hâm mộ ghen tị với tôi, nhưng biết làm sao được, tôi sinh ra đã ở vạch đích rồi.
Tôi sinh ra đã cao quý, đây là độ cao mà các người nỗ lực cả đời cũng không chạm tới được, các người ấy à, ngoài đỏ mắt ra thì cũng chỉ còn lại những tiếng sủa vô năng mà thôi.
Hơn nữa tôi còn nói rõ cho các người biết, cho dù các người có nhảy cao đến đâu, lợi ích lần này cũng không chia thêm cho các người một xu nào.
Chuyến đi này nhà họ Phác bỏ ra công sức lớn nhất, xứng đáng để chúng tôi ăn miếng to, các người có thể đi theo sau lưng nhà họ Phác húp chút cháo thì cứ việc lén lút mà vui mừng đi.
Tôi không bắt các người phải mang ơn đội nghĩa đã là ơn huệ đặc biệt rồi, các người nếu còn tơ tưởng chuyện khác, đó chính là không biết điều, đừng trách tôi không khách sáo với các người."
Phác Cảnh Huấn nói xong thật sảng khoái, nói xong còn hếch cằm lên để phối hợp với lời phát biểu của mình, chỉ là khuôn mặt sưng như đầu lợn kia quả thực làm ảnh hưởng đến mỹ quan đô thị.
Trịnh Doãn Trí nghe mà đầu óc ông ông, nghe xem đó có phải lời con người nói không?
Đó là sợ mâu thuẫn nội bộ của đoàn giao lưu không đủ lớn, sợ bọn họ không đ-ánh nh-au chắc.
Nhìn cánh tay đang treo băng gạc của mình, Trịnh Doãn Trí cảm thấy mình thật sự đ-ánh không nổi nữa rồi, đ-ánh nữa ông ta sẽ bị đ-ánh ch-ết mất.
Trịnh Doãn Trí mở miệng muốn khuyên ngăn, kết quả lời thốt ra lại là:
“Phác thiếu gia nói không sai, các người đều nên mang ơn đội nghĩa.
Không có nhà họ Phác thì không có hoạt động giao lưu lần này, càng không có cơ hội cho các người lập công và thể hiện."
Kim Xán Xán vừa nghe đã thấy bốc hỏa, há miệng mắng:
“Cái loại ch.ó con do nhà họ Phác nuôi như mày, mày im miệng cho tao, ở đây có việc gì của mày.
Cái gì mà không có nhà họ Phác thì không có hoạt động giao lưu, mày coi nhà họ Phác là thượng đế chắc, đây là Long Quốc, là Long Quốc đấy.
Tay nhà họ Phác có dài đến đâu cũng không vươn tới được ngoại giao của Long Quốc, chúng ta có thể xuất hiện, đó là vì chúng ta mang theo danh nghĩa hợp lý mới có thể xuất hiện.
Là nhà họ Phác được hưởng sái từ đoàn giao lưu của chúng ta, mày đừng có giả vờ làm thánh nhân để ghê tởm người khác nữa có được không."
Kim Xán Xán tức đến vò đầu bứt tai, ngứa tay quá, anh ta lại muốn đ-ánh người rồi.
Phác Cảnh Huấn không muốn nghe thấy những tiếng phản đối, đồng thời định kiến đối với Kim Xán Xán cũng rất lớn, ông ta nhớ rõ trong số những người đ-ánh mình có tên Kim Xán Xán.
Hứa Lâm giơ máy quay phim quay bên này một chút, quay bên kia một chút, đôi mắt đào hoa lấp lánh tỏa sáng, vở kịch này xem ra thật hay.
Toàn bộ đều là người thật, tình cảm thật, diễn xuất thật.
Chẳng còn gì để nói nữa, phải quay cho thật đặc sắc mới được.
Nếu lúc đầu những lời phát biểu của bọn họ còn có thể kiềm chế, nói ra lời trong lòng, thì đến sau này đã trở thành cuộc khẩu chiến.
Bởi vì Phác Cảnh Huấn thật sự rất biết cách kéo thù hận, Kim Xán Xán cũng thật sự rất nóng nảy.
Những người khác nghe thấy lợi lộc mình mưu cầu không được mang đi, càng là kịch liệt phản đối, kết quả là càng cãi càng hăng.
Lúc đầu Trịnh Doãn Trí còn nhớ mình là đoàn trưởng, phải khuyên hòa, phải giữ lấy sự đoàn kết bề ngoài của đoàn, sau đó cũng gia nhập vào đội ngũ c.h.ử.i bới ầm ĩ.
Đám tiểu t.ử nước Kim Chi này không nói gì khác, chứ cái giọng thì thật sự rất lớn, c.h.ử.i đến đoạn kịch liệt thì đứng cách nửa cây số cũng nghe thấy.
