Nghịch Đảo Thời Không: Bản Lĩnh Của Kẻ “vô Đạo Đức" - Chương 603
Cập nhật lúc: 15/04/2026 14:16
“Nhanh ch.óng danh sách được phát xuống, các anh lính kiểm kê bốc xếp lên xe, vận chuyển đến nơi cần đến.”
“Bộ trưởng Hứa, lần này về cô còn đi nữa không?”
Lục lão hỏi.
Hứa Lâm lắc đầu:
“Lần này về tôi định nghỉ ngơi một thời gian.”
“Cũng tốt cũng tốt, cô phải giữ gìn sức khỏe đấy.”
Lục lão nhìn chằm chằm Hứa Lâm đ-ánh giá từ trên xuống dưới, “Cô g-ầy đi nhiều quá, phải bồi bổ cho tốt vào.”
G-ầy đi sao?
Hứa Lâm sờ sờ mặt mình, sao cô không thấy mình g-ầy đi nhỉ?
Nhưng Hứa Lâm cũng không ngốc đến mức đi tranh cãi vấn đề này với Lục lão, cứ coi như mình g-ầy đi vậy.
Hai người trò chuyện một lát, Lục lão lấy từ trong túi tài liệu ra một danh sách đưa cho Hứa Lâm:
“Đây là danh sách và số lượng vật phẩm chúng tôi thu thập được trong thời gian qua, cô xem lúc nào đi lấy?”
“Thế sao?
Để tôi xem nào.”
Chương 506 Đó đều là chiến tích cả đấy
Hứa Lâm nhận lấy danh sách xem qua, đôi mắt đào hoa cười thành hình vầng trăng khuyết, đây toàn là đồ tốt cả.
Lại nhìn mức giá ghi bên trên, Hứa Lâm càng vui mừng hơn.
Nhiều đồ tốt như vậy để ở nhà kho thì thật không an toàn, chi bằng cứ cho vào không gian của cô đi.
Hứa Lâm vô cùng hào sảng nói:
“Lát nữa chúng ta về kinh đô luôn.”
“Được thôi, cửa nhà kho luôn mở rộng chào đón cô.”
Lục lão vui vẻ nói, chỉ có điều, ông hơi ái ngại nói tiếp:
“So với những món đồ tốt cô mang về, dù có dọn sạch nhà kho thì cũng không bằng một phần năm của cô.
Chuyện này ông thấy sao?”
“Phần còn thiếu cứ ghi nợ đó, tôi không gấp.”
Hứa Lâm chỉ vào vài cái tên trên danh sách nói:
“Mấy loại này có thể khai thác số lượng lớn, tôi tiêu hao rất nhanh.”
“Được được, tôi ghi lại rồi.”
Lục lão nhìn qua cái tên, mấy vật phẩm đó là tìm thấy ở vùng biên giới.
Dù không dễ đào nhưng số lượng lớn, có thể cấn trừ không ít khoản nợ đấy.
Hứa Lâm tiếp tục nhìn xuống dưới, chỉ ra những thứ mình tiêu hao nhiều.
Chỉ cần gặp được mấy thứ đó cứ việc chở vào kho là được.
“Đúng rồi Bộ trưởng Hứa, trong tay cô còn ngoại tệ không?”
Lục lão hạ thấp giọng khẽ hỏi.
“Có chứ, có chuyện gì sao?”
Hứa Lâm hỏi ngược lại, mắt vẫn không rời khỏi bản danh sách.
“Là thế này, chúng ta...!”
Giọng Lục lão càng thấp hơn, chuyện này liên quan đến việc thực hiện chính sách trọng đại gần đây.
Lục lão cũng không muốn bị người ngoài nghe thấy.
Theo lời của Lục lão truyền đến, Hứa Lâm đã hiểu ra và cũng không nhịn được mà gật đầu.
Trong nhiều trường hợp, đóng cửa bảo quốc chỉ mang lại sự thụt lùi, nhưng muốn mở cửa quốc gia thì phải có thực lực để giữ vững cửa ngõ.
Lúc này, thứ cần tiêu tốn không chỉ là chi phí quân sự mà còn là tài nguyên trên mọi phương diện như nhân tài, nghiên cứu kỹ thuật.
Có những thứ tự thân Long Quốc có, có những thứ Long Quốc không có thì phải thu mua.
Gặp phải chỗ người ta không bán, chúng ta còn phải nghĩ cách mua cho bằng được.
Hiện tại Long Quốc đang chủ động tấn công, đã đạt được thỏa thuận với vài nước nhỏ, muốn thu mua tài nguyên quý hiếm từ họ.
Việc này cần một lượng lớn ngoại tệ.
Ý của Lục lão là nếu trong tay Hứa Lâm có dư thì hy vọng cô có thể hỗ trợ một phần.
Hứa Lâm không nói hai lời, từ trong túi lôi ra mấy chục tấm thẻ ngân hàng vô danh.
“Mỗi thẻ có mười triệu đô la Mỹ, chỉ cần cầm thẻ ngân hàng là có thể giao dịch.”
Sau đó, Hứa Lâm lại lấy từ trong túi ra mấy cuốn séc:
“Séc vô danh, tổng cộng có thể rút ra năm trăm triệu đô la Mỹ.”
“Tạm thời chỉ có chừng này tiền lưu động có thể chi trả ngay lập tức.
Nếu không đủ tôi sẽ nghĩ cách khác.”
“Bao... bao nhiêu cơ?”
Tay Lục lão khi đỡ lấy thẻ ngân hàng và cuốn séc đều run rẩy, không dám tin vào tai mình.
“Cộng lại chắc cũng tầm hơn một tỷ nhỉ.”
Hứa Lâm thản nhiên nói, cứ như đang nói mười mấy tệ vậy.
Cái giọng điệu đó, cái biểu cảm đó khiến Lục lão không biết phải hình dung tâm trạng lúc này thế nào.
Lục lão lại quay đầu nhìn tàu chở hàng đang đỗ bên bờ.
Bộ trưởng Hứa đã làm cách nào để vừa mang về lượng lớn vật tư mà vừa làm cho tài sản không ngừng tăng lên như vậy?
“Tôi... tôi thay mặt tổ chức cảm ơn cô.”
Lục lão cẩn thận cất thẻ ngân hàng và cuốn séc đi, trịnh trọng hành lễ với Hứa Lâm.
Hành động này khiến Hứa Lâm giật nảy mình.
Chưa nói đến chuyện gì khác, chỉ riêng tuổi tác của Lục lão thôi thì Hứa Lâm cũng không thể nhận cái lễ này.
Cô vội vàng nhảy ra sau lưng Lục lão đỡ lấy ông:
“Lục lão, ông đừng làm vậy mà.
Tôi không chịu nổi đâu, sẽ tổn thọ mất.”
“Cái cô này.”
Lục lão nhìn về phía trước, lại quay đầu nhìn Hứa Lâm đã nhảy ra sau lưng mình, tốc độ của con bé này cũng quá nhanh rồi.
“Lục lão, chúng ta đều là bạn cũ cả rồi, đừng làm mấy cái trò hình thức này nữa.”
Hứa Lâm cười xòa, chỉ sợ Lục lão quay người lại làm thêm một cái đại lễ nữa.
Cái lễ này ai thích nhận thì nhận, cô thì tuyệt đối không dám.
“Được được được, chúng ta không làm mấy trò hình thức nữa.
Tóm lại, sự cống hiến của cô bọn tôi đều ghi nhớ.”
Lục lão vỗ vỗ mu bàn tay Hứa Lâm, trong mắt đầy vẻ cảm kích và tán thưởng.
Còn về việc Hứa Lâm kiếm tiền bằng cách nào thì Lục lão không hỏi.
Bản lĩnh của người có tài không phải hạng phàm phu tục t.ử như ông có thể tưởng tượng nổi.
Dù đưa ra mười mấy tỷ nhưng Hứa Lâm cũng không thấy xót.
Tiền đối với cô chỉ là một dãy số mà thôi.
Chỉ khi dùng đúng chỗ thì nó mới phát huy được tác dụng lớn nhất.
Hơn nữa số tiền này cũng không phải của Hứa Lâm, là cô lấy được từ kẻ thù.
Nhiều tiền mặt như vậy chất trong không gian Hứa Lâm cũng thấy tốn diện tích, thế là cô liền đến ngân hàng Thụy Sĩ đổi thành thẻ ngân hàng vô danh và séc.
Thẻ ngân hàng vô danh sử dụng rất thuận tiện, chỉ có điều là tính bảo mật không có sự đảm bảo.
Ai có được thẻ ngân hàng và mật khẩu thì người đó có thể sử dụng tiền bên trong.
Chuyện này đối với người khác thì không phải là chuyện tốt, nhưng đối với Hứa Lâm thì chẳng có vấn đề gì.
Thẻ để trong không gian của cô, cực kỳ an toàn.
Ngay cả khi tặng cho Long Quốc sử dụng cũng rất tiện lợi, thuận tiện hơn nhiều so với việc mang theo một lượng lớn tiền mặt ra nước ngoài.
Hứa Lâm quyết định lần sau có thời gian sẽ đổi thêm một ít.
Có điều mệnh giá không được lớn như vậy nữa, bắt đầu từ mười vạn đi, đổi lấy vài trăm tấm.
Lục lão đang mang trong người một khoản tiền khổng lồ, cảm thấy ở đây không an toàn, nhưng ông cũng không thể rời đi ngay lúc này, thế là kéo Hứa Lâm ở lại cùng đợi với mình.
Một người phụ nữ có thể gây sóng gió ở nước ngoài, Lục lão tuyệt đối không nghi ngờ sức chiến đấu của Hứa Lâm.
Hai người rảnh rỗi không có việc gì làm bèn đứng vào góc trò chuyện.
“Cô vừa về nước, có lẽ còn chưa biết những chuyện xảy ra trong nước thời gian qua.”
