Nghịch Đảo Thời Không: Bản Lĩnh Của Kẻ “vô Đạo Đức" - Chương 627
Cập nhật lúc: 15/04/2026 14:18
“Những tay s-úng mai phục ở đằng xa hãy mau ch.óng hành động đi, đừng xem náo nhiệt nữa, xem thêm chút nữa là sẽ có người ch-ết đấy.”
Tuy nhiên, điều khiến Chu Kiến Nghiệp tuyệt vọng là từ phía những tay s-úng ở đằng xa lại truyền đến tiếng hét t.h.ả.m, lẽ nào?
Chu Kiến Nghiệp lập tức quát lớn:
“Mày, mau đi xem bên đó đã xảy ra chuyện gì?"
Người bị chỉ đích danh chính là tên đeo kính râm, tên đeo kính râm vừa bị đ-ánh rất t.h.ả.m mới hít được hơi thu-ốc đã bị giao nhiệm vụ.
Nhưng tên đeo kính râm có dám từ chối không?
Hắn không dám, hắn chỉ có thể nén đau chạy ra xa.
Rất nhanh sau đó Chu Kiến Nghiệp đã nhận được tin tức về việc những tay s-úng ở đằng xa bị đứt tay đứt chân, điều này khiến sắc mặt Chu Kiến Nghiệp biến đổi liên tục.
Lẽ nào ở đây không chỉ có mình Hứa Lâm?
Cũng đúng, một mình Hứa Lâm dù có giỏi đến đâu thì sức lực cũng có hạn, sao có thể giải quyết được vụ án của cả một thành phố.
Vậy đồng đội của Hứa Lâm đang trốn ở đâu?
Không tìm được người đó ra thì cho dù có g-iết được Hứa Lâm cũng chẳng có ích gì.
Chu Kiến Nghiệp không nghĩ ra được cách nào hay hơn, đành phải ghé sát tai Chu Nhất Thống nhỏ giọng nói:
“Cha, đám tay sai không trông cậy được rồi, hay là để nhân viên chấp pháp ra tay đi, Hứa Lâm dù có giỏi đến đâu cũng không dám ra tay với nhân viên chấp pháp chứ."
Chu Nhất Thống không lập tức đồng ý, ông ta biết thân phận của Hứa Lâm rất đặc biệt, nghe nói lai lịch rất lớn.
Chu Nhất Thống lo lắng cho dù có huy động nhân viên chấp pháp cũng vô dụng, xem ra chỉ có thể huy động quan hệ trong quân đội thôi.
Trong lòng đã có quyết định, Chu Nhất Thống nhỏ giọng nói:
“Con điều thêm nhiều tay sai đến để cầm chân cô ta, cha sẽ điều nhân viên chấp pháp đến để g-iết cô ta trước.
Cho dù không g-iết được cô ta thì con cũng phải nghĩ cách bắt bọn chúng kéo dài đủ thời gian, cha sẽ bảo chú họ của con dẫn bộ đội đến tiêu diệt cô ta."
“Chuyện làm ầm ĩ lớn như vậy, chú họ có đáng tin không?"
Chu Kiến Nghiệp đẩy kính nhỏ giọng hỏi.
“Chắc chắn là đáng tin, chú họ con muốn ngồi vững cái ghế đó thì không thể thiếu được sự hỗ trợ của nhà họ Chu chúng ta, ông ấy sẽ nhìn rõ cục diện thôi."
Chu Nhất Thống nói xong còn bĩu môi, ông anh họ đó của ông ta là một kẻ tinh ranh, ông ta có thể đứng vững trong quân đội là không thể rời khỏi sự ủng hộ của nhà họ Chu.
Hơn nữa ông anh họ đó gần đây còn muốn thăng chức thêm một bước nữa, càng không dám đắc tội với nhà họ Chu bọn họ.
Chu Nhất Thống nhanh ch.óng rời đi giữa những tiếng la hét t.h.ả.m thiết, Hứa Lâm thấy vậy liền giơ tay đ-ánh ra một đạo bùa truy tung.
Chỉ cần có bùa truy tung ở đó thì không sợ Chu Nhất Thống trốn thoát, lão già này hôm nay nhất định phải sa lưới.
Tuy nhiên Hứa Lâm cũng không vội vàng kết thúc trận chiến, động tĩnh bên này của cô càng lớn thì bên phía Ngụy Đồng hành động càng thuận tiện.
Đợi đến khi Chu Nhất Thống phát hiện ra lực lượng viện binh kéo đến lại là kẻ thù, chắc hẳn vẻ mặt của ông ta sẽ rất đặc sắc đây.
Hứa Lâm nghĩ đến cảnh tượng đó liền cười đến cong cả mắt, nhìn đám tay sai mà rợn cả tóc gáy.
Người phụ nữ này không phải là hồ ly tinh, mà là sát thần đấy.
Lại còn là một sát thần kiểu mặt cười, thật sự quá đáng sợ, bọn chúng muốn chạy trốn.
Nhưng nhìn Chu đại thiếu gia đang đứng phía sau, bọn chúng lại không dám chạy, có nhà họ Chu ở đây, hôm nay bọn chúng chạy thoát thì ngày mai cũng không thoát được.
Không chỉ bản thân không thoát được mà còn liên lụy đến cả người nhà nữa.
Chao ôi, thời buổi này lăn lộn ngoài xã hội thật sự quá khó khăn.
Chu Nhất Thống hành động rất nhanh, chưa đầy nửa tiếng sau khi ông ta rời đi đã bắt đầu có nhân viên chấp pháp đến nơi.
Chu Kiến Nghiệp khi nhìn thấy nhân viên chấp pháp thì mắt sáng rực lên, hắn tin rằng có nhiều nhân viên chấp pháp tham chiến như vậy chắc chắn có thể hạ được Hứa Lâm.
Tuy nhiên điều khiến Chu Kiến Nghiệp ch-ết lặng là những nhân viên chấp pháp chạy đến không bị đ-ánh cho gào thét t.h.ả.m thiết thì cũng nằm vật ra đất bất tỉnh nhân sự.
Cũng chẳng biết là còn sống hay đã ch-ết.
Hứa Lâm thấy nhân viên chấp pháp lên sân khấu là ra tay có chừng mực ngay, kẻ nào trên mình có tội nghiệt thì cô cứ đ-ánh cho đến ch-ết.
Bất kể tội nghiệt nặng nhẹ thế nào, cứ đ-ánh là xong chuyện.
Kẻ nào trên mình không có tội nghiệt thì trực tiếp đ-ánh cho ngất xỉu, chuyện này bọn họ tốt nhất là đừng tham gia vào.
Đợi đến khi đại quân kéo đến, trực tiếp trở về đội ngũ còn có thể chuyển hóa thành sức chiến đấu, dùng để dọn dẹp kẻ xấu.
Trong một số thời điểm, Hứa Lâm vẫn rất biết cách tính toán đấy.
Điều này đã tạo cho Chu Kiến Nghiệp một quan niệm, đó là Hứa Lâm người này quá hung tàn, trong mắt cô ta chẳng hề có nhân viên chấp pháp.
Đối với nhân viên chấp pháp còn tàn nhẫn hơn cả đối với tay sai.
Cô ta có thù với nhân viên chấp pháp sao?
Chu Kiến Nghiệp ở bên cạnh nhìn mà không ngừng nuốt nước miếng, mắt thấy số lượng nhân viên chấp pháp tham chiến càng lúc càng ít, chân Chu Kiến Nghiệp bắt đầu lùi lại.
Chẳng nói gì nữa, hắn chạy trốn đây.
Tuy nhiên Chu Kiến Nghiệp chẳng phải là Chu Nhất Thống, Hứa Lâm để Chu Nhất Thống rời đi là để ông ta điều động hết nhân viên chấp pháp đến đây.
Nhân viên chấp pháp điều đến càng nhiều thì khi nhóm của Ngụy Đồng đi bắt người sẽ gặp ít sự kháng cự vũ trang hơn.
Nhưng Chu Kiến Nghiệp chẳng có tác dụng gì cả, muốn để hắn đi là điều không thể.
Hứa Lâm mấy cái lắc mình đã xuất hiện bên cạnh Chu Kiến Nghiệp, dọa đám tay chân đi theo bên cạnh Chu Kiến Nghiệp kêu oai oái rồi giải tán sạch sành sanh.
Đám tay chân này đã nhìn ra rồi, nhà họ Chu lần này gặp rắc rối lớn rồi, đi theo bên cạnh Chu Kiến Nghiệp quá nguy hiểm.
Bọn chúng vẫn nên tránh xa một chút thì hơn, bọn chúng chỉ là tay chân thôi, ngay cả tay sai cũng chẳng tính là, bọn chúng sẽ không lao lên phía trước để chịu đòn đâu.
Rất nhanh sau đó trên bầu trời công viên vang lên tiếng hét t.h.ả.m của Chu Kiến Nghiệp.
Tiếng kêu đó còn khó nghe hơn cả tiếng mổ lợn, sắc nhọn và ch.ói tai, như tiếng của lệ quỷ phát ra vậy.
Hứa Lâm cứ thế đ-ánh cho đến khi Ngụy Đồng dẫn theo quân đồn trú đến nơi, chỉ là Chu Kiến Nghiệp không biết những quân đồn trú đó là viện binh của Hứa Lâm.
Chu Kiến Nghiệp như con cá nhìn thấy hy vọng, liều mạng muốn bơi qua đó, kết quả là gặp phải những đợt sóng lớn vỗ vào, hết lần này đến lần khác bị đ-ánh bật trở lại.
Mắt thấy hy vọng sống ngay trước mắt, Chu Kiến Nghiệp không cam tâm ngã xuống trước bình minh, thế là hắn bơi càng hăng hái hơn, dùng hết cả sức lực b-ú mớm ra.
Chương 527 Đây là cứu binh kiểu gì vậy, đây là kẻ thù thì đúng hơn
Đối mặt với hết thất bại này đến thất bại khác, Chu Kiến Nghiệp trong cơn giận dữ bất lực chỉ có thể phát ra tiếng cầu cứu thật lớn.
Những tay sai và nhân viên chấp pháp khác nghe thấy tiếng cầu cứu như nhận được lệnh, lũ lượt gia nhập vào đội ngũ cầu cứu.
Thật đúng là tiếng cầu cứu vang thấu trời xanh, t.h.ả.m khốc khôn cùng.
Khiến những người không biết chân tướng nghe thấy mà rơi lệ, nhìn thấy mà giật mình kinh hãi.
Ngụy Đồng đi bên cạnh người chỉ huy, nhìn Hứa Lâm đang đại sát tứ phương, lại nhìn đám tay sai và nhân viên chấp pháp ngã rạp đầy công viên mà khóe miệng cứ giật giật.
Sức chiến đấu này quả thực là quá trâu bò rồi, còn hơn cả binh vương ấy chứ.
