Nghịch Đảo Thời Không: Bản Lĩnh Của Kẻ “vô Đạo Đức" - Chương 662

Cập nhật lúc: 15/04/2026 14:22

Sau đó quăng tờ bùa này vào, đợi sau khi thứ bên trong hòm cháy sạch, các anh hãy lấp cái hố đó lại rồi mới quay về.”

“Ý của đồng chí Hứa là chỗ đó bị người ta giở trò, còn sẽ ảnh hưởng đến khí vận của gia tộc Đệ Ngũ chúng tôi?”

Đệ Ngũ Minh Lý hỏi.

Những người khác nhao nhao nhìn về phía Hứa Lâm, họ thật sự rất tò mò liệu Hứa Lâm có thật sự nhìn thấy được những thứ dơ bẩn không?

Hơn nữa cách xa như vậy, Hứa Lâm làm thế nào mà nhìn ra được?

“Đó là đao c.h.ặ.t đ.ầ.u, một đao c.h.é.m xuống đầu rơi m-áu chảy, không chỉ có thể c.h.é.m đứt phong thủy của gia tộc Đệ Ngũ các anh, mà còn ảnh hưởng đến hương hỏa của các anh nữa.”

Ánh mắt Hứa Lâm lướt qua gương mặt nhóm Đệ Ngũ Minh Lý:

“Tai họa ngồi tù lần này của anh em các anh chính là do chịu ảnh hưởng của đao c.h.ặ.t đ.ầ.u,

Nếu không xử lý vấn đề ở chỗ đó, sau này các anh còn gặp phải những rắc rối khác, không quá mười năm gia tộc Đệ Ngũ các anh sẽ lụi bại, nhân đinh không vượng.”

Một câu nhân đinh không vượng khiến sắc mặt nhóm Đệ Ngũ Minh Lý biến đổi, ba anh em cộng lại có mười mấy đứa con, thế này mà còn không gọi là vượng thì cái gì gọi là vượng?

Mà đây mới chỉ là trong vòng mười năm, vậy sau mười năm thì sao?

Chương 556 Tại sao cô lại ở đây?

Kết hợp với những lời Hứa Lâm đã nói trước đó, nhóm Đệ Ngũ Minh Lý thấy lạnh toát cả người, nhân đinh không vượng, điều đó có nghĩa là con cái của bọn họ đã xảy ra chuyện.

Không quá mười năm, mười mấy đứa con của bọn họ sẽ lần lượt xảy ra chuyện, rơi vào cảnh nhà tan cửa nát, bất kể là ai nghe thấy đều phải phát điên.

Thậm chí sau mười năm, bọn họ còn có khả năng bị tuyệt tự.

Dẫu sao đó là đao c.h.ặ.t đ.ầ.u, đao nào cũng chí mạng.

Đệ Ngũ Minh Lý nắm c.h.ặ.t bàn tay đang run rẩy của vợ mình, trầm mặt hỏi:

“Có thể nhìn ra là ai đã ra tay không?”

“Có thể.”

Hứa Lâm đặt tầm mắt lên gương mặt Đệ Ngũ Minh Trí, “Người ra tay chính là đối thủ cạnh tranh của anh, đối phương là đệ t.ử gia tộc, gốc rễ ở thủ đô.”

Đệ Ngũ Minh Trí:

“Cái họa tày đình này vậy mà lại do mình mà ra!”

Đối mặt với ánh mắt dò hỏi của anh cả anh hai, Đệ Ngũ Minh Trí chỉ đành c.ắ.n răng giải thích.

“Đối phương tên là Cao Thăng, nhiệm vụ lần này của em chính là do Cao Thăng đứng sau phá đám, lúc này mới không kịp thời hoàn thành nhiệm vụ.”

Đệ Ngũ Minh Trí nghiến răng thốt ra mấy chữ:

“Em chỉ không ngờ hắn ta lại hạ lưu như vậy thôi.”

Đúng vậy, chính là hạ lưu, cạnh tranh không lại liền ra tay với mộ tổ nhà người ta, đây là việc mà con người làm sao?

Có giỏi thì mọi người cứ đao thật s-úng thật mà đấu, đấu không lại, Đệ Ngũ Minh Trí anh nhận thua, thậm chí là giải ngũ, anh cũng chấp nhận.

Nhưng!

Đệ Ngũ Minh Trí tức giận nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, nhưng anh không thể chấp nhận thất bại bởi những thủ đoạn ám muội như vậy được.

“Bỏ đi, chúng ta xử lý cây đao c.h.ặ.t đ.ầ.u kia trước đã.”

Đệ Ngũ Minh Lý hít sâu một hơi, ép bản thân phải bình tĩnh,

“Không thể làm ảnh hưởng đến giờ lành em gái xuống mồ được.”

“Vâng, chúng em đi xử lý ngay đây.”

Đệ Ngũ Minh Trí cầm lấy cái xẻng và cuốc bên cạnh, tiên phong chạy về hướng ngọn đồi phía đông.

Đệ Ngũ Minh Nghĩa theo sát phía sau, vì phải đào hố, Đệ Ngũ Minh Lý lo lắng động tác của hai người quá chậm, lại phái thêm nhóm anh em Tinh Hải qua đó.

“Đồng chí Hứa, cô xem còn vấn đề gì khác nữa không?”

Đệ Ngũ Minh Lý nhìn Hứa Lâm hỏi.

“Những thứ khác đều là vấn đề nhỏ, tôi sẽ thuận tay giải quyết.”

Hứa Lâm tiếp tục quan sát xung quanh, phong thủy sẽ thay đổi theo sự thay đổi của địa hình địa thế.

Khi Hứa Lâm xem thì vô cùng nghiêm túc, lần lượt chỉ ra một số yếu tố bất lợi.

Vì Đệ Ngũ Tình Tuyết cũng được chôn cất ở đây, Hứa Lâm sẽ đặc biệt quan tâm đến phong thủy nơi này, không muốn làm ảnh hưởng đến Đệ Ngũ Tình Tuyết.

Đệ Ngũ Minh Lý cũng hiểu điểm này, cho nên đối với lời của Hứa Lâm không hề nghi ngờ, Hứa Lâm bảo làm gì, anh làm nấy.

Những đứa trẻ của nhà họ Đệ Ngũ đặc biệt phối hợp, bảo đâu đ-ánh đó.

Lại nói đến hai anh em Đệ Ngũ Minh Nghĩa và Đệ Ngũ Minh Trí dẫn theo con trai cháu trai chạy tới ngọn đồi phía đông.

Đứng xa còn chưa nhìn ra, tới gần mới phát hiện đó đúng là một cây đao c.h.ặ.t đ.ầ.u, lại còn là một cây đao c.h.ặ.t đ.ầ.u do người ta điêu khắc ra.

Nếu không phải Hứa Lâm nhắc nhở, làm sao bọn họ nghĩ ra được lại có người dùng thủ đoạn hạ lưu như vậy để hại người chứ.

Càng đừng nói tới việc nhìn ra được.

Mấy người hợp lực muốn khiêng đao c.h.ặ.t đ.ầ.u ra, kết quả khiêng mấy lần đều không khiêng nổi,

Cuối cùng vẫn là Đệ Ngũ Minh Nghĩa lấy ra tờ bùa xua đuổi tà ma mà Hứa Lâm tặng dán lên thanh thạch đao, lúc này mới khiêng được đao c.h.ặ.t đ.ầ.u ra.

Cảnh tượng tà môn này khiến mấy người da đầu tê dại, mặt cắt không còn giọt m-áu, lại tin thêm mấy phần vào lời của Hứa Lâm.

Tiếp theo mấy người liên thủ đào một hồi, sâu ba thước này nếu để bình thường chắc chắn không dễ đào, nhưng chỗ này trước đó đã bị người ta đào qua, nên dễ dàng hơn nhiều.

Tốn nửa tiếng đồng hồ đã đào được cái hòm lên, theo cái hòm mở ra một mùi hôi thối nồng nặc phả vào mặt.

Mấy người nén cơn buồn nôn nhìn kỹ qua đó, ngay lập tức sắc mặt trắng bệch, một trận nôn nao, có người dạ dày yếu đã lao ra bên cạnh nôn thốc nôn tháo.

Ai mà ngờ được bên trong cái hòm lại là một hài nhi ch-ết, còn là một hài nhi ch-ết đen thùi lùi cả người.

Theo mùi hôi thối tản ra, còn có một luồng hàn khí lạnh đến thấu xương ập vào mấy người.

Ban ngày ban mặt mà trên đỉnh đồi bỗng nhiên phủ lên một tầng bóng tối âm u.

Đệ Ngũ Minh Trí phản ứng nhanh nhất, lập tức lấy ra tờ bùa diệt sát dùng sức quăng vào cái hòm.

Nói cũng lạ, tờ bùa diệt sát đó vậy mà tự bốc cháy, ngọn lửa nhanh ch.óng bao phủ cái hòm.

Chỉ là khác với tiếng lửa cháy lách tách thông thường, bên trong cái hòm này vậy mà truyền ra tiếng khóc thút thít âm sâm của trẻ con, lại dọa mấy người một trận không nhẹ.

Giây phút này nhóm Đệ Ngũ Minh Nghĩa hoàn toàn tin tưởng lời của Hứa Lâm, chuyện này thật sự quá tà môn rồi.

Theo ngọn lửa bên trong cái hòm yếu đi, luồng khí tức âm hàn kia cũng đang yếu dần, khi luồng khí tức âm hàn cuối cùng biến mất, ngọn lửa trong hòm cũng tắt ngóm.

Nhìn lại trong hòm làm gì còn hài nhi ch-ết đen thùi lùi, ngay cả một mẩu xương cũng không còn lại, bị một đống tro xám thay thế.

Đệ Ngũ Minh Nghĩa nhớ tới lời dặn dò của Hứa Lâm, lập tức lấy ra một tờ giấy viết đầy kinh văn siêu độ châm lửa đốt.

Đây là thứ Hứa Lâm dùng để siêu độ cho hài nhi ch-ết kia, đứa trẻ đó cũng là kẻ đáng thương, không siêu độ sợ là ngay cả cơ hội làm súc vật cũng không có.

Hứa Lâm ngay lập tức cảm ứng được động tĩnh ở ngọn đồi phía đông, khi ngọn lửa tắt liền ra tay.

Phá hỏng thủ đoạn giở trò chỉ là một phần, muốn khôi phục phong thủy mộ tổ của gia tộc Đệ Ngũ còn phải dùng tới một số biện pháp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.