Nghịch Đảo Thời Không: Bản Lĩnh Của Kẻ “vô Đạo Đức" - Chương 686
Cập nhật lúc: 15/04/2026 14:24
“Cùng với một cú phanh gấp của Hứa Lâm, Hàn Hồng cũng dừng lại một cách suýt soát ở cách Hứa Lâm không xa, nhìn cái mũi chỉ còn cách bức tường đúng một phân, Hàn Hồng vẫn còn thấy sợ hãi.”
Nếu không phanh kịp thì cái cú đ-âm này vào chắc chắn là mũi không cần nữa rồi.
Ổn định tinh thần, Hàn Hồng hỏi:
“Là ở đây sao?”
“Đúng, xông vào là xong chuyện.”
Hứa Lâm một chân đ-á tung cổng viện, nhanh chân xông vào trong.
Hàn Hồng nghĩ cũng đúng, đã đến đây rồi thì chắc chắn phải xông vào xem sao.
Chỉ vừa vào đến sân, cái mũi nhạy bén của Hàn Hồng đã ngửi thấy điều bất thường, trong sân này vậy mà lại có mùi m-áu tươi nhàn nhạt.
Cùng với việc Hứa Lâm mở cửa phòng ra, mùi m-áu tươi càng nồng nặc hơn xông ra ngoài cửa, xộc thẳng vào mũi Hàn Hồng.
Lúc này Hàn Hồng còn gì mà không hiểu nữa, tên tội phạm này đúng là đang gây án thật/
Hứa Lâm tính toán không sai một ly nào, tốc độ nhanh thì có thể bắt quả tang tại trận.
Hàn Hồng thầm nghĩ phá những vụ án không đầu không cuối thế này thì nhất định phải tìm Hứa Lâm mới được.
Thuật bói toán thần sầu của vị này thực sự quá lợi hại.
Dường như không có chuyện gì mà Hứa Lâm không tính ra được.
Đừng hỏi sao ông biết, Hàn Hồng bày tỏ tôi không ngốc, tôi đoán được.
Trong phòng, kẻ tình nghi đang thực hiện hành vi phạm tội nghe thấy động động tĩnh liền bước ra, khi nhìn thấy là một cô gái xinh đẹp thì trên mặt lộ ra vẻ vui mừng khôn xiết.
Chỉ là niềm vui đó vừa mới chớm nở đã bị sự xuất hiện của Hàn Hồng làm cho kinh hãi lùi bước.
“Người của cục thực thi pháp luật, các người là người của cục thực thi pháp luật?”
Kẻ tình nghi sợ hãi lùi lại ba bước, ánh mắt né tránh, hắn quay đầu nhìn quanh quất bốn phía cũng không tìm thấy đường lui.
Bị dồn vào trong phòng, kẻ tình nghi quyết định liều lĩnh một phen, bắt lấy Hứa Lâm làm con tin.
Phải nói là ý nghĩ này rất hay, chỉ là thực hiện thì khó vô cùng.
Kẻ tình nghi vừa mới lao đến trước mặt Hứa Lâm, giơ con d.a.o dính m-áu còn chưa kịp áp sát Hứa Lâm đã bị cô một chân đ-á bay.
Và cú đ-á này chỉ là sự bắt đầu, tiếp theo Hứa Lâm tung ra chiêu Phật Sơn Vô Ảnh Cước, những cái chân nhỏ đ-á ra tạo thành từng đạo tàn ảnh.
Kèm theo tiếng kêu t.h.ả.m thiết của kẻ tình nghi truyền đi rất xa, chẳng mấy chốc đã có người nghe thấy động tĩnh tìm tới.
Hàn Hồng lạnh lùng kiểm tra bốn phía, khi ông nhìn thấy trong phòng không còn ai sống sót thì tức giận nghiến răng nghiến lợi.
Tốc độ của họ đã nhanh lắm rồi, vậy mà vẫn không thể cứu nổi lấy một người.
Điều này khiến Hàn Hồng cảm thấy một nỗi thất vọng sâu sắc, càng hối hận vì đã không để Hứa Lâm xem vụ án này sớm hơn.
Nếu hôm đó để Hứa Lâm xem án, nói không chừng t.h.ả.m án diệt môn này đã có thể tránh được.
Hứa Lâm đang đ-ánh người bỗng cảm nhận được vẻ tang thương toát ra từ người Hàn Hồng, không nhịn được quay đầu quan sát.
Cái nhìn này khiến Hứa Lâm phải thốt lên thật là quá đáng, thật là kẻ xấu thì không tự kiểm điểm, trái lại người tốt lại tự kiểm điểm trước rồi.
Hàn Hồng này đúng là có bệnh mà, sao có thể vơ hết lỗi lầm của người khác lên đầu mình chứ?
Suy nghĩ này thực sự không nên có nha.
Hứa Lâm lại đ-á thêm vài phát vào người kẻ tình nghi, đang định qua an ủi thì ngoài cổng viện có động tĩnh.
Hứa Lâm đi tới trước mặt Hàn Hồng vỗ mạnh vào vai ông, thản nhiên nói:
“Bên ngoài có người đến, ông đi đối phó đi.”
“Ừ.”
Hàn Hồng uể oải đáp lời, bước đi như một con rối ra ngoài.
Cái biểu cảm tang thương đó khiến Hứa Lâm càng không thể ngó lơ, đành phải bước tới nói:
“Ông đang hối hận vì hôm đó không để tôi xem vụ án sao?”
Thấy Hàn Hồng không phản ứng, Hứa Lâm tiếp tục hỏi, “Làm sao ông chắc chắn được là ông bảo tôi xem án thì tôi sẽ xem?
Tôi cũng chẳng phải người của cục thực thi pháp luật, tôi dựa vào cái gì mà phải nghe lời ông, việc có xem án hay không hoàn toàn dựa vào tâm trạng của tôi chứ không phải do ông quyết định được, hiểu chưa?”
Đầu Hàn Hồng càng cúi thấp hơn, mắt đỏ hoe, ông biết Hứa Lâm đang an ủi mình, nhưng người ch-ết trong phòng t.h.ả.m quá, ông không vượt qua được cửa ải trong lòng mình.
Haiz, Hứa Lâm thở dài, đứa trẻ này đúng là chui vào ngõ cụt rồi.
Đây là không nghe hiểu tiếng người rồi.
Hứa Lâm nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, nắm đ-ấm của cô lại cứng lên rồi, thôi kệ đi, cứ để Hàn Hồng tự mình chịu đựng đi, cô vẫn nên đ-ánh kẻ tình nghi thêm một trận nữa vậy.
Thế là Hàn Hồng ra ngoài đối phó với dân làng kéo đến, Hứa Lâm tiếp tục đ-ánh kẻ tình nghi.
Tưởng rằng bị bắt là có thể một ch-ết là xong hết sao, không, trước khi ch-ết nhất định phải chịu đủ mọi hành hạ.
Lần này Hứa Lâm toàn đ-ánh vào các huyệt vị và khớp xương, đau thì đau thật nhưng lại không nhìn thấy vết thương.
Hơn nữa những cơn đau này trong thời gian ngắn sẽ không biến mất.
Đến lúc đó kẻ tình nghi mỗi một ngày đều sống trong sự hành hạ của đau đớn, sẽ chủ động cầu xin được ch-ết.
Đây mới là cái kết mà kẻ tình nghi đáng phải nhận.
Hàn Hồng tuy trong lòng không dễ chịu gì nhưng ông vẫn rất chuyên nghiệp, ông nhanh ch.óng điều chỉnh lại cảm xúc, bảo dân làng kéo đến đi tìm đại đội trưởng và dân binh.
Ở đây chỉ dựa vào ông và Hứa Lâm rõ ràng là không đủ, các thành viên nhóm chuyên án bao giờ mới đến Hàn Hồng cũng không biết.
Cứ gọi vài người đến dùng trước đã.
Đợi đến khi Hàn Hồng sắp xếp xong xuôi thì Hứa Lâm cũng đ-ánh xong rồi, cô khoanh tay lạnh lùng nhìn chằm chằm kẻ tình nghi, nhìn đến mức kẻ tình nghi rợn tóc gáy, không dám nhìn Hứa Lâm.
Đại đội trưởng và đội trưởng dân binh đi vào nhìn thấy cảnh tượng t.h.ả.m khốc trong phòng, lập tức chạy ra cửa nôn thốc nôn tháo, mẹ ơi, đáng sợ quá.
Đúng là cơm của ngày hôm qua cũng nôn sạch ra hết rồi.
Hàn Hồng nhìn thấy vậy môi mấp máy nhưng cũng không nói lời trách cứ, cảnh tượng đó quả thực kinh hãi.
“Thanh niên trí thức Hứa, cô giúp tôi trông chừng đừng để họ làm xáo trộn hiện trường, tôi đi thẩm vấn tên khốn này trước đã.”
Hàn Hồng nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm nói.
“Được, ông thẩm vấn đi.”
Hứa Lâm lùi ra cửa khoanh tay quan sát.
Đại đội trưởng và đội trưởng dân binh vừa nôn vừa quay đầu nhìn, thấy Hứa Lâm bình thản như vậy, trong lòng khâm phục không để đâu cho hết.
Đồng thời cũng liệt Hứa Lâm vào danh sách những người không thể chọc vào.
Trẻ tuổi như vậy mà thủ đoạn lại tàn nhẫn thế kia, sao có thể là hạng người mà họ có thể chọc vào được chứ.
Thực ra Hứa Lâm không có hứng thú với quá trình gây án của kẻ tình nghi, lúc nhìn thấy kẻ tình nghi cô đã nhìn thấu quá khứ của hắn rồi.
Chỉ có thể nói kẻ tình nghi này tâm lý u ám biến thái lại ích kỷ nhát gan, không dám phản kháng lại thế lực tà ác nhưng lại dám ra tay với người bình thường.
Kẻ tình nghi tên là Tần Phi Long, tên đặt khá hay, ngụ ý cũng tốt, đáng tiếc Tần Phi Long đã chà đạp lên cái tên đẹp đẽ này.
Tần Phi Long hiện 20 tuổi, cha mẹ đều là giáo viên, bây giờ lại bị gọi là phần t.ử trí thức thối tha.
Năm năm trước vì một cuộc vận động, cha mẹ hắn không thể chấp nhận được hiện thực nên đã tự sát.
