Nghịch Đảo Thời Không: Bản Lĩnh Của Kẻ “vô Đạo Đức" - Chương 704
Cập nhật lúc: 15/04/2026 14:26
“Đây chính là người phụ nữ mà hai người chọn cho con sao?”
Tần Hải Ngọc thì tức giận gào thét, ra lệnh cho người nhà họ Tần lôi người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i kia ra ngoài, bịt miệng lôi ra ngoài, không thể để cô ta làm hỏng chuyện tốt của cô ta được.
Nhưng Tần Hải Ngọc cũng chỉ dám hét lên thôi chứ không dám bước xuống sân khấu bắt người, cô ta sợ đứa nhỏ trong bụng có chuyện gì không hay.
Hứa Lâm nhìn màn kịch này lộ ra vẻ mặt đúng như dự đoán, còn Ngụy Đồng và Tống Nghênh Xuân thì ngây người ra.
Họ chỉ đến ăn một bữa cỗ thôi, sao lại được chiêu đãi món chính có độ khó mức địa ngục thế này nhỉ?
Họ nên ăn hay là nên ăn đây?
Nếu không phải vì giữ ý tứ, hai người họ cũng muốn chạy lại nhặt một tờ mang về xem rồi, rốt cuộc là muốn xem xem những người kia đã nhìn thấy nội dung gì mà kinh ngạc đến thế.
Rất nhanh hai người họ đã toại nguyện, ngay cả Hứa Lâm cũng nhận được một tờ, chỉ có điều cô chưa kịp nhìn cái nào thì đã bị Tống Nghênh Xuân giật mất.
“Cái thứ bẩn thỉu này, cháu đừng có xem, xem là bị đau mắt đấy."
Tống Nghênh Xuân vừa nói vừa xếp ba tờ giấy đó lại với nhau rồi nhét vào túi xách.
Cái miệng nhỏ của Hứa Lâm khẽ há ra, rất muốn hỏi một câu là thím nói thật à?
Không cho cháu xem mà thím lại nhét vào túi làm gì?
Lẽ nào thím muốn mang về nhà lén lút xem một mình?
Hứa Lâm nhìn về phía Ngụy Đồng, Ngụy Đồng đen mặt, khóe miệng giật giật, ông biết ngay là vợ mình thích xem náo nhiệt mà lại rất có chừng mực.
Chỉ có điều Ngụy Đồng cũng không muốn vợ mình mang về nhà lén xem đâu, cái đó có gì hay mà xem, hai cái thứ bẩn thỉu đó xem vào chỉ tổ đau mắt thôi.
Hứa Lâm thấy Ngụy Đồng không có ý định đòi lại, thôi vậy, cô cũng chẳng cần nữa, dù sao cô cũng đã dùng tinh thần lực xem hết rồi.
Người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i này cũng giỏi thật, những tờ rơi đó in hình ảnh không hề giống nhau, lại còn kèm theo lời giải thích bằng chữ nữa.
Ghi chú rõ ràng năm nào tháng nào ngày nào hai người họ lén lút quan hệ ở đâu, như thể sợ người khác nghi ngờ vậy.
Lại nhìn sang Tần Hải Ngọc trên sân khấu, gương mặt trắng bệch như tuyết, toàn thân run rẩy vì tức giận.
Tần Hải Ngọc chỉ tay về phía người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i gào lớn:
“Ngăn cô ta lại, các người ngăn cô ta lại cho tôi, các người không được xem, ai cũng không được xem hết."
Cô ta càng hét lên thì người nhặt tờ rơi càng đông, không những xem mà còn bàn tán rất to.
Đặc biệt là những người phụ nữ thầm thương trộm nhớ Vương Minh Lượng, họ cảm thấy mình lại có cơ hội rồi.
Chắc chắn Tần Hải Ngọc này không thể gả vào nhà họ Vương được nữa, vậy chẳng phải họ có cơ hội sao?
Không được, phải thể hiện cho tốt mới được, không những phải xem mà còn phải phê phán Tần Hải Ngọc nữa, phải làm cho cái con đàn bà hư hỏng này thân bại danh liệt, không còn mặt mũi nào mà xuất hiện ở các buổi tụ họp trong giới này nữa.
Còn về việc ngăn cản người phụ nữ mang thai, chuyện đó là không thể nào rồi, ngay cả những người làm của nhà họ Vương cũng không tiến lên ngăn cản, họ ngăn cái gì chứ?
Không những không ngăn cản mà còn giúp chặn người nhà họ Tần lại, không để họ ngăn người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i rải tờ rơi, những tờ này xem hay quá đi mất, họ còn muốn xem thêm vài động tác nữa kia.
Lát nữa họ sẽ tập hợp hết các tờ rơi lại để xem xem Tần Hải Ngọc và cái gã cặn bã kia đã dùng bao nhiêu động tác rồi.
Rất nhanh người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i đã rải xong một vòng tờ rơi, cuối cùng đi đến chỗ của người nhà họ Vương, cô ta cũng không tiếc rẻ gì nữa, ném hết số tờ rơi còn lại trong tay về phía người nhà họ Vương.
Để cho người nhà họ Vương nhìn cho kỹ xem họ đã tìm cái thứ gì về làm con dâu, làm cháu dâu.
Ông cụ và bà cụ nhà họ Vương mặt mũi xám ngoét ngồi đó, tức đến mức nghiến răng kèn kẹt, hôm nay đúng là đã làm mất sạch mặt mũi nhà họ Vương rồi.
Cha mẹ của Vương Minh Lượng thì mang vẻ mặt đầy chột dạ, đặc biệt là bà Vương, cái đứa con dâu này chính là một tay bà thúc đẩy mà thành, ai mà ngờ được chứ!
Hầy, bà Vương đối diện với ánh mắt oán trách của Vương Minh Lượng mà chỉ muốn khóc, muốn khóc thật to thôi!
Người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i sau khi rải sạch tờ rơi trong tay liền ngồi phịch xuống giữa bữa tiệc, vỗ đùi khóc lớn.
Khóc cho mình đáng thương, khóc cho mình xúi quẩy, khóc cho mình không nơi nương tựa bị người ta bắt nạt, khóc cho đứa con tội nghiệp của cô ta còn chưa kịp chào đời...
Người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i khóc làm không ít bà nội trợ đa sầu đa cảm thấy cay mũi, càng thêm cảm thông cho cô ta hơn, lấy phải một gã đàn ông cặn bã như vậy thì thà sống với con ch.ó cả đời còn hơn.
Ít nhất nuôi ch.ó lâu ngày nó còn không phản bội, chứ cái loại đàn ông cặn bã đó thì có gì tốt chứ?
Thấy đàn bà là mắt không rời đi được.
Người nhà họ Tần mãi mới phá được vòng vây để xông đến trước mặt người phụ nữ mang thai, nhưng đón chờ họ chính là tiếng khóc lớn của cô ta.
Đối mặt với một phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i như thế này, họ đ-ánh không được, mắng không xong mà nói cũng chẳng được.
Nói gì bây giờ?
Nói người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i đó không nên đến đây gây chuyện sao?
Tần Hải Ngọc đều đã sắp kết hôn rồi mà còn đi ngủ với người đàn ông của cô ta, cô ta lấy tư cách gì mà không được náo loạn chứ?
Tần Hải Ngọc đã hủy hoại cuộc đời của người ta, thì người ta lấy tư cách gì mà không được hủy hoại cuộc đời của Tần Hải Ngọc chứ?
Đ-ánh thì càng không dám đ-ánh, bao nhiêu người đang nhìn như thế kia, nếu họ dám động tay động chân với người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i này thì nước bọt của mọi người cũng đủ dìm ch-ết họ rồi.
Mắng, thôi vậy, khỏi mắng đi, họ đã bị mắng đến mức không còn mặt mũi nào mà nhìn ai nữa rồi.
Chẳng thấy có mấy người nhà họ Tần da mặt mỏng đã lấy tay che mặt mà chạy mất rồi sao.
Cuối cùng những người nhà họ Tần còn lại chỉ biết căm hận nhìn về phía Tần Hải Ngọc, hận không thể đem cô ta nhét lại vào bụng để sinh lại một lần nữa.
Chương 592 Cuộc đời hoàn hảo của cô ta sao lại thành ra bẩn thỉu thế này
Sinh ra cái thứ làm nhục tổ tông như Tần Hải Ngọc này, đúng là không bằng sinh ra một cái nhau thai.
Nuôi lớn Tần Hải Ngọc, quả thực là không bằng nuôi lớn một cái nhau thai.
Vương Minh Lượng thấy chuyện đã náo loạn đến mức hòm hòm rồi, lúc này mới bắt đầu đứng ra kiểm soát tình hình, đúng như Hứa Lâm phán đoán, tất cả chuyện này chính là do Vương Minh Lượng sắp xếp.
Và điều Vương Minh Lượng cần làm chính là giúp người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i đó ly hôn, sau đó đưa cô ta đi, sắp xếp một công việc cho cô ta.
Điều này đối với Vương Minh Lượng mà nói không phải là chuyện gì khó khăn.
Tất nhiên là người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i kia cũng là bên được hưởng lợi, cô ta ở cái nhà gã cặn bã kia làm trâu làm ngựa mà chẳng nhận được lấy một chút tôn trọng nào.
Bản thân gã cặn bã đó không thành đạt gì, lại còn mắng người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i là khắc tinh của gã, không đ-ánh thì cũng mắng, cho dù là đang m.a.n.g t.h.a.i cũng chẳng nhận được lấy một sắc mặt tốt nào.
Càng đừng nói đến việc được ăn một bữa cơm no, trái lại việc nhà còn phải làm không ít, nếu không thì cô ta cũng chẳng g-ầy gò đến mức chỉ còn mỗi cái bụng như thế.
Khi Vương Minh Lượng tìm đến cô ta, cô ta gần như không mất lấy một giây suy nghĩ mà đồng ý ngay lập tức.
Để có thể hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i này đã vô cùng nỗ lực, khóc đến khản cả giọng, cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị người nhà họ Tần h-ành h-ung.
Chỉ là Vương Minh Lượng sao có thể để cô ta bị đ-ánh được chứ, anh ta đã sớm có sắp xếp cả rồi, thậm chí còn bố trí vài người âm thầm bảo vệ cô ta.
Nếu thực sự có náo loạn lên thì cũng không để người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i bị thương.
Cái giới hạn cuối cùng này thì Vương Minh Lượng vẫn có.
