Nghịch Đảo Thời Không: Bản Lĩnh Của Kẻ “vô Đạo Đức" - Chương 752
Cập nhật lúc: 15/04/2026 15:04
“Không biết làm người khó nhất là lúc hồ đồ sao?”
Nhắc đến người anh em tốt nhất, trước mắt Cao Kiều hiện lên một khuôn mặt mờ ảo, đó là người anh em cùng ông ta lớn lên từ nhỏ.
Chương 632 Chậc, đời này của Cao Kiều đúng là một bi kịch mà
Cao Kiều và người anh em tốt của mình cùng nhau lớn lên, cùng nhau nhập ngũ, cùng nhau thăng chức, cuối cùng lại cùng nhau ở lại nước Long nằm vùng.
Lúc đó bọn họ muốn chăm sóc lẫn nhau, kết quả có một ngày ông ta nhận được tin người anh em tốt của mình đã bị lộ.
Đợi đến khi Cao Kiều chạy đến ứng cứu, thì người anh em tốt của mình đã đầu một nơi thân một nẻo, ch-ết ngắc từ lâu rồi.
Cho đến nay Cao Kiều nhớ lại vẫn thấy đau đớn thấu tim gan, Cao Kiều đã dành nửa đời người mà vẫn không tìm ra được là ai đã phản bội người anh em của mình.
Cái hận đó cho đến nay vẫn chưa được giải tỏa, giờ nghe thấy Hứa Lâm nhắc đến, Cao Kiều hận đến mức đầu ngón tay đ-âm sâu vào lòng bàn tay mà không hề hay biết.
“Người anh em tốt đó của ông bị lộ là do Hoàng Phương tố giác đấy, Hoàng Phương không chỉ tố giác người anh em tốt của ông,
bà ấy còn lợi dụng việc ở bên cạnh ông để tố giác tên tay sai trung thành mà ông đã dày công vun đắp là Hoàng Hiếu Nhân cùng nhiều tên tay sai khác nữa.
Hoàng Hiếu Nhân là ai chắc ông còn nhớ chứ, hắn chính là người anh trai trên danh nghĩa của Hoàng Phương.
Hì hì, ông không ngờ được đâu nhỉ, Hoàng Phương không chỉ không phải là em gái của Hoàng Hiếu Nhân, mà còn là kẻ thù của ông nữa.
Bà ấy chẳng qua là lợi dụng thân phận của Hoàng Hiếu Nhân để tiếp cận ông, lấy được lòng tin của ông, rồi sau đó mới đ-âm cho ông vài nhát thật đau.
Khiến ông phải sống trong những ngày tháng lo âu thấp thỏm, khiến ông cuối cùng phải rơi vào cảnh chúng bạn xa lánh, cô độc cả đời, thật đáng tiếc nha."
Hứa Lâm lắc đầu, “Đáng tiếc là ông sa lưới sớm quá, thực ra tôi cũng khá mong chờ thủ đoạn của đồng chí Hoàng Phương,
muốn xem xem dáng vẻ cuối cùng trắng tay của ông, ông nói lúc đó ông sẽ khóc hay là khóc đây?
Chậc, ông có khóc ch-ết cũng vô dụng thôi, ông ấy à, đời này của ông định sẵn là một bi kịch rồi."
Trong ánh mắt phẫn nộ của Cao Kiều, Hứa Lâm quyết định tung thêm một đòn hiểm nữa,
“Đúng rồi, quên chưa nói với ông một chuyện, đồng chí Hoàng Phương là một chiến sĩ hoạt động bí mật của đảng ta đấy.
Cùng với việc ông sa lưới, đồng chí Hoàng Phương sẽ khôi phục lại vinh quang trên người mình, trở thành anh hùng của nước Long.
Con trai bà ấy cũng sẽ trở thành một thế hệ trẻ tuổi đầy hứa hẹn của nước Long, cống hiến sức lực cho sự phát triển của nước Long.
Ơ, hình như tôi còn quên nói một điểm nữa, con trai của Hoàng Phương vốn dĩ mang họ Tống, chính là con trai của vị anh hùng đã c.h.é.m ch-ết người anh em tốt của ông đó."
“Bát cá!
Bát cá!" (Đồ ngu!) Cao Kiều lần này thực sự đã sụp đổ hoàn toàn rồi.
So với việc báo thù của Hoàng Phương, cái thân phận người của đảng bí mật của Hoàng Phương càng khiến Cao Kiều không thể chấp nhận được hơn.
Đương nhiên còn có điều khiến Cao Kiều không thể chấp nhận được chính là ông ta lại đi nuôi con cho kẻ thù lớn nhất của mình, lại còn nuôi suốt bao nhiêu năm như vậy.
Cao Kiều kiêu ngạo không thể chấp nhận được sự thất bại của chính mình, ông ta chính là một đặc công xuất sắc, ông ta chính là một con d.a.o sắc nhọn nằm vùng trong tim kẻ thù mà!
Bên cạnh ông ta sao có thể có đảng bí mật nằm vùng được chứ, như vậy sẽ khiến ông ta trông thật ngu ngốc, thật đần độn, thật vô dụng và thật thất bại!
“Bát cá!
Tôi muốn g-iết cô, tôi muốn g-iết cô."
Cao Kiều phẫn nộ vùng vẫy, nhưng không thoát khỏi sự khống chế của các anh lính.
Hứa Lâm chắp hai tay sau lưng, khinh bỉ nhìn Cao Kiều đang điên cuồng, đôi mắt trắng dã sắp đảo lên tận trời rồi.
“Chỉ dựa vào ông mà cũng muốn g-iết tôi à?
Hì hì."
Hứa Lâm giống như nghe thấy một chuyện cười lớn nhất thiên hạ, “Cái bộ dạng ngu ngốc của ông ấy à, ông cũng không xứng."
Cao Kiều bị ánh mắt khinh bỉ của Hứa Lâm kích động đến mức càng thêm điên cuồng, hai anh lính đang khống chế Cao Kiều đều muốn bảo Hứa Lâm im mồm một lát.
Các anh lính cảm thấy tuy Cao Kiều đáng hận, nhưng nghe kỹ lại thì thực ra cũng khá đáng thương, cả ba đứa con đều không phải giống của ông ta.
Đời này định sẵn là già đi mà không có hậu duệ.
Người chung chăn gối với Cao Kiều lại chính là đồng chí của đảng ta, đối với một đặc công mà nói, đây đúng là một cú tát trực diện vào mặt, đ-ánh cho Cao Kiều không kịp trở tay luôn!
Đồng thời điều đó cũng có nghĩa là mọi hành động của Cao Kiều đều nằm trong sự giám sát, vậy Cao Kiều chạy đến huyện Thanh Sơn để làm cái gì chứ?
Chỉ để dẫn đường cho bọn họ thôi sao?
Chậc, đời này của Cao Kiều đúng là một bi kịch mà.
Hứa Lâm thấy Hàn Hồng đi tới, lập tức chỉ vào Cao Kiều nói:
“Lôi đi thẩm vấn."
Hàn Hồng nhìn Cao Kiều đang sụp đổ hoàn toàn, vô cùng tò mò hỏi một câu:
“Cô lại làm cái gì vậy?"
“Tôi chẳng làm gì cả nha, tôi vô tội lắm, tôi chỉ nói vài câu chuyện phiếm thôi mà."
Hứa Lâm ngẩng đầu nhìn trời, lời nói không đi đôi với lòng.
Anh lính bên cạnh định cười, thầm nghĩ cô có muốn soi gương không, trên mặt cô viết đầy chữ “có tật giật mình" kìa.
Hàn Hồng không nhận được câu trả lời cũng không giận, lập tức đưa Cao Kiều đi thẩm vấn, sụp đổ hoàn toàn là tốt rồi, lúc thẩm vấn sẽ thuận tiện hơn nhiều.
Giống như cái cô Thời Tuyên kia kìa, trời ạ, đúng là hỏi gì nói nấy, thẩm vấn sướng lắm.
Thời Tuyên chỉ có một yêu cầu duy nhất, đó là tranh thủ được hưởng chính sách khoan hồng cho người thành khẩn khai báo, cái vẻ sợ ch-ết đó đúng là không nỡ nhìn.
Nhìn thêm một người nữa bị đưa đi, Tề Liên Nhi khó khăn lắm mới ngừng được nước mắt, nhìn Hứa Lâm với ánh mắt như nhìn một kẻ tâm thần.
Tề Liên Nhi coi như đã nhìn thấu rồi, Hứa Lâm ở đây chính là để làm cho người ta sụp đổ đấy.
Trước đây cũng không phát hiện ra cái mồm của Hứa Lâm độc địa đến thế, chẳng lẽ Hứa Lâm trước đây ở viện thanh niên tri thức đã nương tay rồi sao?
Hứa Lâm không thèm để ý đến ánh mắt phức tạp của Tề Liên Nhi, tầm mắt Hứa Lâm lại đặt lên người Bàng Hùng, nhưng rất nhanh lại dời đi.
Thực sự là cái tên Bàng Hùng này chẳng có giá trị gì cả, chỉ là một tên tay sai mà Uông Niệm Tổ sắp xếp cho Thời Tuyên thôi.
Vẫn là đi chỉnh người khác vậy, Hứa Lâm dứt khoát đổi mục tiêu.
Đợi đến khi v.ũ k.h.í và kho báu đều được chuyển ra ngoài, Hứa Lâm cũng đã chỉnh đốn xong mấy tên tù binh, cái mồm đó chưa từng tha cho ai cả.
Đợi đến khi đại bộ đội mang theo v.ũ k.h.í và kho báu xuống núi, những tù binh đó cái gì nên khai, cái gì không nên khai đều đã khai hết một lượt.
Thật đấy, chẳng còn chút bí mật nào giữ lại được cả, bị bóc trần đến mức chẳng còn cái nịt.
Đồ Hải cho biết đây là lần thẩm vấn phạm nhân nhàn hạ nhất từ trước đến nay của ông, hỏi gì đáp nấy, đáp xong còn gào khóc t.h.ả.m thiết nữa chứ.
Cả nhóm quay trở về huyện Thanh Sơn, phía nhà họ Quan và nhà họ Thời cũng đã có kết quả truyền về, nhà họ Thời thực sự không biết chuyện của Thời Tuyên.
Khi họ nghe nói con gái yêu quý của nhà mình bị người ta tráo đổi rồi làm cho ch-ết ngạt, mẹ Thời ngất xỉu ngay tại chỗ, ông cụ Thời tức giận đến mức phải nhập viện.
Dù được cứu chữa kịp thời nhưng vẫn để lại di chứng tay chân không còn linh hoạt được như trước.
