Nghịch Đảo Thời Không: Bản Lĩnh Của Kẻ “vô Đạo Đức" - Chương 801

Cập nhật lúc: 15/04/2026 16:00

Hiện tại Tần Tông Võ bị t.r.a t.ấ.n đến mức đại tiểu tiện không tự chủ được, g-ầy trơ cả xương, dù vậy Tần Tông Võ cũng không thể rời khỏi nông trường.

Tuy nhiên, phía nông trường cũng không muốn thấy Tần Tông Võ mất mạng, nếu Tần Tông Võ có thể tìm được người giúp hắn bỏ tiền chữa bệnh, nông trường sẵn sàng giúp mời bác sĩ đến xem bệnh.

Khổ nỗi nhà họ Tần đã sụp đổ, những người họ hàng trước đây căn bản không muốn dính dáng gì đến họ, ngay cả nhà bà ngoại của Tần Tông Võ cũng đã cắt đứt quan hệ với bọn họ.

Tần Tông Võ suy đi tính lại cũng không tìm được ai có thể giúp mình, trong cơn tuyệt vọng chỉ có thể viết huyết thư cầu xin bà ngoại cứu mạng.

Bà ngoại của Tần Tông Võ tuổi tác đã cao, bản thân còn khó bảo toàn, dù muốn giúp cũng lực bất tòng tâm, cuối cùng bà nghĩ ra một cách, đó là bảo Tần Tông Võ cầu cứu Hứa Lâm.

Địa chỉ này của Hứa Lâm là do bà ngoại của Tần Tông Võ hỏi thăm nhiều nơi mới có được, còn về nơi Hứa Lâm xuống nông thôn, bà ngoại của Tần Tông Võ lại không biết.

Tần Tông Võ thực ra biết, nhưng đáng tiếc là những lá thư hắn gửi đi đều bặt vô âm tín, không một lá nào đến được tay Hứa Lâm.

Cộng thêm việc bà ngoại Tần Tông Võ nói Hứa Lâm từng xuất hiện ở Kinh Đô, Tần Tông Võ liền nghi ngờ Hứa Lâm đã về thành phố, thế là hết lần này đến lần khác viết thư.

Lá thư cuối cùng thậm chí còn dùng m-áu để viết, nhằm thể hiện thành ý của mình.

Hứa Lâm suy đi tính lại cảm thấy Tần Tông Võ này có bệnh, dùng m-áu viết thư Hứa Lâm không thấy thành ý đâu, trái lại thấy dơ bẩn.

Thật sự quá bẩn, làm bẩn cả mắt cô.

Hơn nữa với tình trạng hiện tại của Tần Tông Võ, muốn cứu chữa cho hắn cần phải tiêu tốn rất nhiều tiền bạc.

Hứa Lâm thật sự không hiểu nổi Tần Tông Võ lấy đâu ra mặt mũi mà đưa ra yêu cầu này?

Hứa Lâm tự hỏi bản thân cũng không thân thiết gì với người nhà họ Tần, càng không có giao tình.

Mấy lần gặp mặt đều là túm tóc xé mặt nhau, đôi bên náo loạn vô cùng khó coi, căn bản không có chút tình thân nào để nói đến.

Trong tình huống này, tại sao Hứa Lâm phải cứu Tần Tông Võ?

Tần Tông Võ lấy đâu ra tự tin để viết hết lá thư cầu cứu này đến lá thư cầu cứu khác như vậy?

Hứa Lâm mân mê lá thư trong tay, đảo mắt một vòng liền nảy ra ý định, chẳng nói chẳng rằng cầm lá thư đi tìm Tần Phương.

Kể từ khi Tần Phương bị kết án hai năm tù treo, Hứa Lâm chưa từng gặp lại cô ta, cũng không biết giờ cô ta sống thế nào?

Tuổi còn trẻ mà đã bị hệ thống hại cho như một bà lão bảy tám mươi tuổi, quãng đời còn lại chẳng còn bao nhiêu năm để sống, Hứa Lâm muốn biết liệu Tần Phương có từng hối hận hay không?

Nếu Tần Phương nhìn thấy lời cầu cứu của Tần Tông Võ, liệu cô ta có một chút xót xa nào không, dù sao đó cũng là anh hai Tần yêu thương cô ta sâu đậm nhất mà.

Chương 674 Cô đến xem tôi t.h.ả.m hại thế nào sao?

Tần Phương bị kết án hai năm tù treo, vì không phải vào tù nên sau khi nhà họ Tần sụp đổ, Tần Phương ngay cả chỗ ở cũng không có.

Lúc đầu Tần Phương còn muốn đi theo lão già họ Tần để kiếm một chỗ dung thân, nhưng đáng tiếc thay, cô ta đã bị lão già họ Tần từ chối một cách tuyệt tình.

Lão già họ Tần hận Tần Phương đến thấu xương, làm sao có thể giúp đỡ cô ta dù chỉ một chút.

Cuối cùng không còn cách nào khác, Tần Phương đành nhờ ban quản lý khu phố giúp tìm một căn phòng ổ chuột nhỏ hẹp.

Nhỏ đến mức chỉ đủ đặt một chiếc giường, ngay cả một chiếc tủ cũng không để vừa, nếu muốn để tủ thì chỉ có thể nhét dưới gầm giường hoặc để trên nóc giường.

Nếu đặt tủ xuống đất thì đi lại cũng khó khăn, chính căn phòng nhỏ bé như vậy mà Tần Phương muốn ở yên thân thì còn phải tốn tiền thuê.

Ngoài tiền thuê nhà, Tần Phương còn phải kiếm tiền sinh hoạt phí, lúc đầu Tần Phương còn muốn giở trò lười biếng, nghĩ rằng thà ch-ết đói còn hơn làm việc.

Không ngờ ban quản lý khu phố căn bản không chiều chuộng cô ta, không làm việc mà muốn ch-ết thì được thôi, nhưng trước khi ch-ết phải chấp nhận sự phê bình của mọi người.

Tần Phương bị đưa ra phê bình vài lần liền ngoan ngoãn ngay.

Bởi vì Tần Phương trông có vẻ dở sống dở ch-ết, mọi người không dám động chân động tay với cô ta, nhưng họ có thể động miệng.

Ban đầu họ mắng rất thậm tệ, sau đó phát hiện Tần Phương đã miễn nhiễm với những lời mắng c.h.ử.i, họ bắt đầu nhổ nước miếng, còn phái ra một bà già bẩn thỉu nhất để khạc đờm vàng vào cô ta.

Từ nhỏ chưa từng chịu khổ, Tần Phương suy sụp rồi, để không phải tiếp tục chịu đựng loại hành hạ đó, Tần Phương chỉ có thể chấp nhận hiện thực, chăm chỉ làm việc.

Một bà lão đi lại còn khó khăn thì làm được bao nhiêu việc?

Thật sự mà nói, cô ta chẳng làm được bao nhiêu, Tần Phương trả tiền thuê nhà còn thấy khó khăn, muốn ăn ngon một chút là điều không thể nào.

Có thể nói hơn một năm nay, Tần Phương chưa một lần được ăn no, lúc đói quá, cô ta ngay cả r-ác cũng đã từng ăn qua.

Nhưng danh tiếng của Tần Phương quá xấu, ngay cả r-ác người ta cũng không muốn để cô ta hưởng lợi, thế nên khi Tần Phương bới r-ác, cô ta sẽ bị lũ trẻ con đuổi theo ném bùn.

Khi Hứa Lâm đến thăm Tần Phương, cảnh tượng cô thấy chính là Tần Phương đang bới r-ác.

Lúc này trên người Tần Phương không còn thấy chút dáng vẻ nào của thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi, chỉ thấy một dáng vẻ đầy t.ử khí đang gian nan cầu sinh.

Khi Tần Phương phát hiện ra Hứa Lâm đang đứng bên cạnh, cô ta vừa chấn động vừa thêm phần sụp đổ, sự tương phản này đã gây tổn thương sâu sắc đến nội tâm cô ta.

“Hứa Lâm, Hứa Lâm, cô, cô..."

Tần Phương run rẩy định đưa tay chỉ vào mặt Hứa Lâm, không biết nghĩ đến điều gì, lại lặng lẽ buông tay xuống.

Cái động tác nhỏ đó khiến Hứa Lâm thấy rất buồn cười, cô đã nhận ra rồi, bóng ma trong lòng Tần Phương vẫn chưa tan biến đâu.

“Dì Tần" ngay cả động tác giơ tay chỉ vào mũi cô cũng không dám làm.

Chậc chậc, đây chính là cô con gái được nhà họ Tần nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa đây sao, cũng chỉ có thế thôi à.

“Cô, cô đến đây làm gì?"

Tần Phương nghiến răng hỏi, tuy không dám làm ra những hành động càn rỡ nhưng sắc mặt cũng chẳng tốt đẹp gì.

“Cô đến xem tôi t.h.ả.m hại thế nào sao?

Bây giờ cô thấy rồi, hài lòng chưa?"

“Hài lòng, rất hài lòng."

Hứa Lâm vung vẩy những lá thư trong tay, gương mặt tươi cười như hoa, thực sự là hài lòng đến cực điểm.

Hứa Lâm cảm thấy bản án hai năm tù treo năm đó chính là một nét b.út thần kỳ, nếu Tần Phương ở trong tù, chẳng phải sẽ có người hầu hạ cô ta sao.

Ít nhất ở trong tù Tần Phương cũng không lo cơm ăn áo mặc, làm sao có được sự trừng phạt tốt như hiện tại chứ.

“Hài lòng rồi, cô có thể đi được chưa?"

Tần Phương hỏi, cô ta chẳng muốn thấy Hứa Lâm chút nào, càng không muốn thấy nụ cười trên mặt Hứa Lâm.

Nụ cười đó quá ch.ói mắt.

“Không gấp, chẳng phải tôi nhận được thư của Tần Tông Võ sao, nghĩ rằng hai người là anh em ruột nên tôi mang thư đến cho cô xem này."

Nói đoạn, Hứa Lâm mở từng lá thư của Tần Tông Võ ra trình chiếu trước mặt Tần Phương, biết Tần Phương mắt kém không nhìn rõ chữ.

Hứa Lâm còn rất tốt bụng đọc cho Tần Phương nghe, cuối cùng hỏi:

“Anh hai tốt của cô vì cô mà sống thê t.h.ả.m như vậy, cô có hài lòng không?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.