Nghịch Đảo Thời Không: Bản Lĩnh Của Kẻ “vô Đạo Đức" - Chương 812
Cập nhật lúc: 15/04/2026 16:01
“Không cùng một thế giới thì không cần phải cưỡng ép giao thoa làm gì.”
Chương 683 Cứ xem thủ đoạn của ai cao tay hơn nhé
Ba ngày sau khi tiễn các thanh niên tri thức đi, Hứa Lâm lặng lẽ để lại những thứ mình không dùng đến cho ba người Lưu Phán Đệ, sau đó đóng cửa rời đi.
Lúc Hứa Lâm đi không làm kinh động đến ai, đương nhiên cũng chẳng có cảnh tiễn biệt.
Cô đi thẳng đến trận pháp dịch chuyển sâu trong núi, ngồi trận pháp dịch chuyển đi đến vùng không người.
Đầu tiên cô săn g-iết dã thú ở vùng không người để luyện tay, sau đó liền tu luyện ở đó, thuận tiện vượt qua một kiếp nạn.
Đột phá từ Tông Sư cảnh lên Đại Tông Sư cảnh là một cửa ải lớn, không chỉ việc đột phá cần thiên thời địa lợi, mà uy lực của thiên kiếp cũng tăng lên gấp bội.
Những huyền thuật sư như họ vốn dĩ là nhóm người nghịch thiên cải mệnh, không được thiên đạo ưa chuộng cho lắm, điều này có thể thấy rõ qua cường độ của sấm sét thiên kiếp.
Hứa Lâm ở vùng không người bị đ-ánh cho sáu chín năm mươi tư đạo thiên lôi mới kết thúc.
Đợi đến khi Hứa Lâm vượt kiếp thành công, cả người bị đ-ánh đen như than, vừa há miệng ra ngoại trừ hàm răng trắng thì chẳng còn chỗ nào là trắng cả.
Hứa Lâm vào không gian tắm rửa một trận sảng khoái, bấy giờ mới kiểm tra thực lực của mình.
Nhìn qua một cái Hứa Lâm cười rất tươi, không tệ không tệ, sức chiến đấu này mạnh hơn nhiều so với khi cô ở vị diện huyền học.
Quả nhiên tu luyện lại thật sự chiếm được không ít hời, bù đắp hết những điều hối tiếc trong quá trình tu luyện ở kiếp trước.
Có thể nói trong cùng cảnh giới Hứa Lâm là vô địch, việc chiến đấu vượt cấp lại càng như cơm bữa.
Sau khi đã quen với thực lực sau đột phá, Hứa Lâm lại vẽ thêm không ít bùa chú thường dùng trong không gian, lúc này mới chuẩn bị quay về kinh đô.
Kinh đô năm nay rất náo nhiệt, khắp nơi giăng đèn kết hoa chào đón tân xuân.
Nhìn dòng người qua lại trên đường lớn, Hứa Lâm không khỏi cảm thán cao khảo đúng là một liều thu-ốc trợ tim mạnh mẽ.
Không chỉ khiến các thí sinh phấn khích, mà người dân ở các ngành nghề khác cũng hưng phấn theo.
Những sạp hàng nhỏ trước đây không thể xuất hiện thì giờ cũng dám bày ra ven đường rồi.
Có thể thấy luồng gió xuân của cải cách mở cửa tuy chưa chính thức thổi bùng lên, nhưng thực tế đã lặng lẽ thổi vào lòng không ít người thông minh.
Những người thông minh đó đang lặng lẽ thăm dò giới hạn của chính sách, họ sẽ nhảy múa tới lui ở ngay cái giới hạn đó.
Đợi đến khi luồng gió xuân của cải cách mở cửa chính thức thổi tới, bộ phận người này sẽ cưỡi gió mà lên, trở thành nhóm người đứng đầu ngọn gió.
Ngay cả Hứa Lâm cũng phải khâm phục dũng khí của những người đó, việc họ giàu lên nhanh ch.óng thật sự là điều họ xứng đáng nhận được.
Đó là thành quả họ xông pha khi đặt cái đầu ngay cạp quần mà giành lấy được.
Tin tức Hứa Lâm quay lại kinh đô không hề loang ra, cô đảo quanh kinh đô hai ngày, sau khi xuất một lô hàng xong liền biến mất.
Ở lại kinh đô ăn Tết thì Hứa Lâm không muốn, cô chỉ có một thân một mình, ở lại kinh đô nhìn người ta đoàn viên, chẳng phải là tự làm khó mình sao.
Thế là Hứa Lâm ngồi trận pháp dịch chuyển đi đến cảng đảo, cái thằng cháu Tăng Thọ kia tay vươn dài như thế, Hứa Lâm cảm thấy phải cho hắn một bài học.
Chỉ là điều Hứa Lâm không ngờ tới là cô còn chưa kịp ra tay thì Tăng Thọ đã bị người khác xử lý rồi, xử lý còn khá t.h.ả.m nữa.
Tài sản mà Tăng Thọ vất vả gây dựng bao năm qua ở cảng đảo, cùng với tài sản cướp được từ nhà họ Từ, đều bị người ta nẫng sạch trong một lần.
Không chỉ vậy, Tăng Thọ còn bị đ-ánh gãy hai chân, ném vào khu ổ chuột.
Báo ứng này đến, Hứa Lâm chỉ có thể nói là đến quá đúng lúc.
Hứa Lâm vốn tưởng chuyến này mình chẳng còn việc gì nữa, có thể nằm dài ở cảng đảo đến khi khai giảng, không ngờ công ty của cô ở cảng đảo lại bị người ta nhắm vào.
Đầu tiên bị nhắm vào chính là công ty ngoại thương Đại Phát của Hứa Lâm, công ty ngoại thương này đã giúp nước Long buôn lậu không ít hàng hóa.
Những thiết bị kỹ thuật, hàng hóa bị cấm xuất khẩu sang nước Long, có không ít là thông qua ngoại thương Đại Phát chuyển tay đưa về nước Long.
Triệu Liên Thành khi phát hiện có chuyện không ổn liền lập tức gọi điện cho Hứa Lâm, hỏi xem phải ứng phó thế nào.
Hứa Lâm vốn định nắm tình hình trước xem là ai ra tay với công ty ngoại thương Đại Phát, không ngờ nhà máy điện t.ử Tập Mỹ bị niêm phong.
Chưa dừng lại ở đó, ngay sau đó d.ư.ợ.c nghiệp Hưng Thịnh cũng bị triệu tập nói chuyện, Giang Ly bị hạn chế tự do.
Một chuỗi đòn liên hoàn này giáng xuống, đổi lại là người khác thì chắc chắn đã bị đ-ánh cho choáng váng rồi.
Phó Anh Tuyết tức đến mức suýt phát hỏa, cô cảm thấy đây là có người cố ý gây chuyện, mục tiêu nhắm thẳng vào ông chủ lớn đứng sau màn là Hứa Lâm.
Hứa Lâm cũng cảm thấy mục tiêu chỉ hướng về mình, chỉ là ai đang chơi mình đây?
Hứa Lâm còn chưa nghĩ thông suốt thì bên phía nhà máy chế biến thực phẩm Mỹ Thực Hối truyền ra tin thực phẩm không đạt chuẩn, nhà máy bị phong tỏa.
Được lắm, đây là muốn cắt đứt toàn bộ con đường tài lộc của cô đây mà, mặc dù tiền đối với Hứa Lâm chỉ là một chuỗi con số, nhưng Hứa Lâm cũng không thể nhẫn nhịn được.
Hứa Lâm lập tức liên lạc với Hầu Tư Hiền, người này là giám đốc nhà máy thực phẩm mà Hứa Lâm mời về quản lý, trong điện thoại Hầu Tư Hiền trực tiếp bật khóc.
“Bà chủ xin lỗi, thật sự vô cùng xin lỗi, là tôi đã không quản lý tốt nhà máy, phụ lòng tin tưởng của bà.”
Một câu nói khiến Hứa Lâm nhíu mày c.h.ặ.t lại, lời này nghe sao cứ thấy sai sai thế nào ấy.
“Ông đang ở đâu, chúng ta gặp nhau một lát.”
Hứa Lâm nói.
Hầu Tư Hiền không phản đối, ông cũng cảm thấy có một số chuyện nói qua điện thoại không rõ ràng, vẫn nên gặp mặt thì hơn.
Hai người nhanh ch.óng hẹn thời gian và địa điểm gặp mặt.
Hứa Lâm nghĩ ngợi một lát, không gọi điện cho Triệu Liên Thành mà gọi điện cho Giang Ly.
Giang Ly tuy bị hạn chế tự do nhưng không bị ngăn cản nhận điện thoại, trong điện thoại Giang Ly cũng không nói rõ được nguyên nhân ngọn ngành.
Chỉ là đột nhiên có một nhóm người kéo đến, nói thu-ốc do nhà máy d.ư.ợ.c của họ sản xuất có vấn đề, điều tồi tệ nhất là thật sự đã tìm ra được lô thu-ốc có vấn đề đó.
Thế là nhà máy bị đóng cửa, anh ta bị hạn chế tự do, phải đợi đến khi vụ án kết thúc mới có thể có được tự do ra vào cảng đảo.
Hứa Lâm tìm hiểu xong tình hình, tức giận ném điện thoại sang một bên, vốn định trải qua một cái Tết “cá mặn", không ngờ có kẻ không để cô yên ổn, vậy thì cứ quẩy lên thôi.
Hứa Lâm đứng dậy lái xe ra khỏi căn biệt thự lớn, đầu tiên gặp Hầu Tư Hiền ở khách sạn Kim Kiều.
Chỉ trong thời gian ngắn mà Hầu Tư Hiền đã lo lắng đến bạc cả tóc, khi nhìn thấy Hứa Lâm thì vô cùng áy náy, vô cùng xin lỗi.
Vừa ngồi xuống đã cấp thiết nói:
“Bà chủ, tôi nghi ngờ nhà máy thực phẩm của chúng ta bị người ta hãm hại.”
Hứa Lâm không vội mở lời, ánh mắt lướt qua gương mặt Hầu Tư Hiền, từ tướng mạo của Hầu Tư Hiền có thể thấy ông ta không có vấn đề gì.
Vậy thì người có vấn đề chính là những người khác, Hứa Lâm bảo Hầu Tư Hiền nói lại tên của người phụ trách sản xuất thực phẩm và nhân viên kiểm định chất lượng một lượt.
