Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 109
Cập nhật lúc: 09/04/2026 10:11
“Cô ta nuốt nước bọt:
“Tư Niệm, người đàn ông đó trông thế nào?"
Với nhan sắc này của Tư Niệm, cả cô ta lẫn toàn bộ đám con gái cùng lứa trong khu tập thể quân đội đều phải chào thua, đối phương dù có giàu đến mấy cũng không nỡ xuống tay mà!
Nếu không tại sao Lâm Tư Tư lại sốt sắng quay về đêm hôm không chịu gả như vậy?”
“Khá ổn."
Tư Niệm nghĩ đến khuôn mặt lạnh lùng của Chu Việt Thâm, nếu không phải do đôi mày quá sắc bén, khí thế quá mạnh thì đặt vào thời đại này cũng là kiểu người mà đa số mọi người đều yêu thích.
Dù sao thì cũng rất hợp gu thẩm mỹ của cô.
Đáng tiếc Phó Thiến Thiến đang chìm đắm trong suy nghĩ Tư Niệm gả cho một lão già nên hoàn toàn không hiểu được sự khiêm tốn của cô, nghe cô nói “cũng tạm" thì lại tưởng cô vì ngại nói quá xấu nên mới miễn cưỡng như vậy.
Lập tức không còn gì để nói.
“Trời ạ!
Sao cậu lại ngốc thế chứ!
Anh trai tôi tuy có hơi tự luyến một chút nhưng dù sao anh ấy cũng đẹp trai mà, cậu tranh giành với Lâm Tư Tư một chút là cướp được vào tay rồi còn gì?
Cái kiểu lão già đó mà cậu cũng xuống tay được, anh trai tôi tự luyến một chút cũng đâu phải không thể chấp nhận!"
Cô ta còn có chút vẻ mặt “hận sắt không thành thép"!
Vốn tưởng cô gả vào nhà đại phú hào, nhưng bây giờ xem ra là gả cho ông nội nhà đại phú hào rồi!
Ngoài có chút tiền ra, Tư Niệm còn có thể ham muốn gì ở đối phương nữa?
Phó Thiến Thiến nhìn khuôn mặt rạng rỡ động lòng người, tuyệt thế vô song này của Tư Niệm mà đau lòng khôn xiết.
Cô ta sao không biết Tư Niệm trước đây lại có khẩu vị nặng như vậy chứ!
Đứng một bên, cu cậu lớn và cu cậu thứ hai lần lượt ném về phía Phó Thiến Thiến ánh nhìn cảnh giác và không thích.
Tụi nhỏ không ngốc, người đàn bà này tuy không quen biết nhưng nhìn cái giọng điệu nói chuyện đó rõ ràng là chê bai cha chúng.
Còn nói anh trai cô ta tốt thế này thế nọ, chắc chắn là muốn lừa mẹ chúng đi đúng không!
Cha của chúng đâu có chỗ nào không tốt, cha của chúng là người cha tốt nhất trên thế gian này!
“Thôi thôi, không nói với cậu chuyện này nữa, tôi đói quá, có gì ăn không."
Phó Thiến Thiến cũng không phải người khách sáo, cô ta hiếm khi được nghỉ một ngày còn tốt bụng chạy qua đây nhắc nhở Tư Niệm, ăn chực một bữa cơm cũng là lẽ đương nhiên.
Tư Niệm trước đây rất thích nấu ăn, thường xuyên hầm canh cho anh trai cô ta các thứ, tất nhiên cuối cùng đều vào bụng cô ta hết, cô ta vẫn chưa nỡ nói với Tư Niệm đâu.
Sợ cô bị kích động quá mức.
Phó Thiến Thiến cảm thấy mình thực sự là quá lương thiện rồi.
Tư Niệm cũng hơi đói, khẽ gật đầu:
“Để tôi nấu cho cậu bát mì nhé, đúng lúc trong nhà còn có nước dùng xương ống."
Cả nhà đều thích ăn mì kéo cô làm, nên lúc rảnh Tư Niệm cũng sẽ làm nhiều một chút để đó.
Lúc nào lười nấu cơm thì có thể nấu mì ăn.
Hôm nay đúng lúc hái được ít nấm rừng, Tư Niệm bỏ mấy con thỏ trắng nhỏ yếu ớt đáng thương vào một cái thùng giấy nhỏ, ném cho chúng một ít cỏ để ăn, lại đem con thỏ mẹ để sang một bên, định bụng đợi Chu Việt Thâm về xử lý.
Cô tuy biết làm nhưng mấy chuyện lột da linh tinh cô vẫn thấy quá rắc rối.
Trước đây làm toàn mua loại người ta đã xử lý sẵn ở siêu thị thôi.
Nhen lửa bắt đầu ninh nhỏ lửa nồi nước dùng sườn vốn đã thơm nồng, nhìn cái màu đậm đặc đó là biết nồi canh này giàu dinh dưỡng đến mức nào rồi.
Tư Niệm rửa sạch nấm rừng sau đó bỏ vào nấu lửa lớn.
Nấm cô hái đều là mấy loại nấm thông thường, chỉ cần nấu chín kỹ là sẽ không bị “nằm ngửa" đâu.
Hơn nữa còn cực kỳ ngọt nước.
Ngọn lửa l-iếm nhẹ từng chút một vào đáy nồi, nồi nước dùng xương ống trắng đục sùng sục sôi lên, mùi thơm nồng nàn lập tức tràn ngập khắp căn bếp.
Tư Niệm đặt sợi mì đã kéo sẵn sang một bên, lại thái một nắm hành nhỏ và rau mùi.
Đợi nấm chín hẳn cô vớt xương ống ra, cho mì vào nước dùng xương ống nấu chín.
Rất nhanh sau đó rắc thêm hành hoa, một nồi lớn mì xương ống đã ra lò.
Cả căn nhà đều tràn ngập mùi thơm của nước dùng xương ống thơm nức mũi.
Phó Thiến Thiến sáng sớm đã tới, cộng thêm dạo này cô ta còn đang gi-ảm c-ân nên chưa ăn gì.
Vốn dĩ đã hơi đói rồi, lúc này ngửi thấy mùi thơm nức mũi đưa tới, hương vị đậm đà thơm nồng khiến cái bụng cô ta kêu sùng sục, nhất thời cũng không nhịn được mà nuốt nước bọt.
Vốn dĩ không thấy đói lắm mà lúc này chỉ thấy bụng dán vào lưng, sắp bị cái mùi thơm quyến rũ này làm cho thèm ch-ết mất thôi.
Tư Niệm bưng mì ra đặt trước mặt cô ta:
“Ăn đi."
Nói xong lại gọi cu cậu lớn và cu cậu thứ hai tự vào bếp múc mì mà ăn.
Hai đứa trẻ ngoan ngoãn đứng dậy vào bếp tự ăn cơm.
Phó Thiến Thiến nhìn bát mì này là biết vị không tồi, dù sao trước đây Tư Niệm nấu ăn cũng tạm ổn.
Nhưng khi cô ta húp một ngụm mì vào miệng thì vẫn thấy sửng sốt.
Cái này, cái này cũng quá ngon đi chứ!
Tư Niệm vẫn đang đậy hộp cơm ở bên cạnh, định bụng đi đưa cơm cho Chu Việt Thâm.
Từ đây qua đó không xa, đi nhanh vài phút là tới.
Để lâu mì bị nát sẽ không ngon.
Tư Niệm còn để riêng một ít củ cải chua để ăn kèm với mì.
Vừa mở nắp ra, Phó Thiến Thiến đang xì xụp ăn mì liền bị thu hút ánh nhìn.
“Cái gì thế này?"
Tư Niệm khựng lại:
“Đây là củ cải chua tôi tự muối, cậu muốn nếm thử không?"
Phó Thiến Thiến vội gật đầu.
Sợi củ cải đó trông có vẻ vừa thơm vừa giòn, nhìn là thấy giải ngấy rồi!
Tư Niệm gắp cho cô ta một ít rồi mới nói:
“Tôi ra ngoài một lát, cậu ăn không đủ thì vào bếp mà múc, trong nồi vẫn còn, ăn xong nếu không có việc gì thì cậu có thể về rồi."
Phó Thiến Thiến vừa c.ắ.n mì vừa hừ lạnh một tiếng, nói như thể cô ta muốn ở lại đây lắm không bằng!
Cô ta ăn xong bát mì này là đi ngay!
Khi đôi đũa của Phó Thiến Thiến gắp sợi củ cải bỏ vào miệng, cô ta lập tức quên sạch nỗi không vui vừa rồi.
Ngon, ngon quá!
Ngon tuyệt cú mèo!
Tay nghề nấu nướng của Tư Niệm từ bao giờ lại tốt đến vậy!
Cô ta xì xụp ăn những miếng mì lớn, một bên cũng không quên húp nước dùng, mùi thơm nồng đậm của nước xương va đ-ập vào đại não, trực tiếp làm cô ta đê mê trong mùi thơm luôn rồi~
Nấm rừng ngon hơn nấm ở thành phố nhiều, c.ắ.n một miếng nước ngọt từ bên trong ứa ra, đầy vị ngọt lành, tươi ngon mọng nước!
Ăn cùng một miếng củ cải chua cay, đừng nói là sảng khoái đến nhường nào!
