Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 150

Cập nhật lúc: 09/04/2026 10:19

“Tiếng pháo nổ bên ngoài đì đùng tơi tới, chuẩn bị khai tiệc.”

Người đến nhà họ Lâm không nhiều bằng nhà họ Chu nên cũng chỉ bày vài bàn ở trong sân.

Người nhà họ Lâm (bên nội) đều không tới vì chuyện lần trước không đưa thịt đã làm mếch lòng cả hai nhà rồi, cháu gái ruột kết hôn mà chẳng thèm ghé qua một lần, rõ ràng là muốn dằn mặt Tư Niệm.

Hàng xóm láng giềng bàn tán xôn xao, sắc mặt cha Lâm mẹ Lâm cũng không mấy tốt đẹp nhưng Tư Niệm lại chẳng hề để tâm.

Chỉ là một người lạ mà thôi, cô việc gì phải để ý.

Lúc này chiếc xe con đón dâu đã tới trước cửa.

Xe được rửa rất sạch sẽ, những người phía sau khua chiêng gõ trống đều là những người đàn ông ở trang trại của Chu Việt Thâm, ai nấy đều cao lớn, khỏe mạnh và đẹp trai.

Khiến những cô gái trẻ tới nhà họ Lâm ăn tiệc đều đỏ mặt không dám nhìn nhiều.

Chu Việt Thâm mặc một bộ quân phục màu xanh lục chỉnh tề bước xuống xe, trên đầu đội mũ quân nhu.

Anh đứng thẳng tắp, vóc dáng cao lớn, lạnh lùng và cương nghị.

Trên ng-ực trái đeo đầy huân chương.

Cấp bậc từ cao đến thấp.

Người đàn ông đứng trước xe, ánh nắng ban mai từ phía sau anh hắt xuống, gió nhẹ thổi qua, nhìn thoáng qua bóng dáng cao lớn của anh giống như vị thần đứng ở nơi cao, sự nhào nặn của ánh sáng và bóng tối khiến khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của anh càng thêm sắc nét, thần sắc lạnh nhạt.

Một bộ quân phục màu xanh lục chỉnh tề, nút áo cài đến tận cổ.

Toàn bộ khí chất và thần thái của anh đều toát lên một vẻ cấm d.ụ.c của các sĩ quan quân đội thế kỷ.

Mọi người chưa bao giờ thấy một Chu Việt Thâm như thế này nên đều sững sờ kinh ngạc.

Mọi người chỉ nghe nói anh trước kia từng đi lính nhưng không ai biết tình hình cụ thể thế nào, càng không biết Chu Việt Thâm lại có nhiều công lao đến vậy.

Anh mặc quân phục mang theo vinh quang của mình tới đón người phụ nữ anh yêu nhất.

Trước kia mọi người vẫn luôn nghĩ rằng Chu Việt Thâm sẵn sàng bỏ ra nhiều tiền như vậy là vì bản thân mình chịu thiệt, dù sao anh cũng đã có tuổi, tuy mở trang trại nuôi lợn nhưng lại chẳng có bối cảnh gì.

Mọi người nhất trí cho rằng anh chỉ là gặp may hơn người khác, kiếm được tiền mà thôi.

Ai ngờ điều Chu Việt Thâm có không chỉ là tiền.

Những năm tháng đi lính đã trôi xa nhưng quân hồn của anh vẫn còn đó.

Mọi người vốn dĩ đã sùng bái quân nhân nên trong khoảnh khắc này đều tỏ lòng kính trọng.

Chu Việt Thâm khẽ gật đầu với mọi người coi như chào hỏi.

Vốn dĩ những người còn đang hò hét muốn chơi trò chơi gây khó dễ cho đàng trai thì lúc này chẳng có một ai dám đứng ra nữa.

Thật sự là sắc mặt Chu Việt Thâm quá nghiêm túc, vẻ mặt lạnh lùng, đôi mắt đen sâu thẳm như lưỡi đao, nhìn một cái là khiến người ta bủn rủn chân tay rồi.

Lại còn ai có đủ dũng khí xông lên tìm rắc rối chứ?

Thành ra Tư Niệm còn chưa kịp phản ứng thì Chu Việt Thâm đã dưới sự chứng kiến của mọi người mà đi tới phòng cô.

Cô đang mặc một bộ áo cưới đỏ thắm, quay lưng lại với người đàn ông.

Nhìn từ góc độ của mọi người:

một cao một thấp, một cương một nhu, giống như một bức tranh tuyệt mỹ...

Tư Niệm nghe thấy tiếng động theo bản năng quay đầu lại.

Trong tích tắc...

đồng t.ử co rụt lại, đôi môi đỏ mọng khẽ mở.

Sững sờ.

Đến khi phản ứng lại thì cô đã được Chu Việt Thâm đưa lên xe.

Tư Niệm há miệng nhìn cha mẹ đang che mặt rơi lệ ở bên ngoài mới tìm lại được giọng nói của chính mình.

“Anh... sao anh lại mặc thế này?"

Cô có biết Chu Việt Thâm trước kia từng đi lính nhưng chẳng phải anh đã xuất ngũ rồi sao?

Mấy chiếc huân chương treo bên ng-ực trái này, tùy tiện lấy một cái cũng không phải hạng thường dân như cô có thể chạm tới được.

Lại còn là cấp bậc sĩ quan nữa...

Cô chưa từng thấy ai có thể mặc quân phục một cách lạnh lùng cương nghị đến thế.

Khoảnh khắc vừa rồi cảm giác của Tư Niệm hệt như cái nhìn đầu tiên thấy Chu Việt Thâm ở nhà họ Chu.

Lúc đó cô đã cảm thấy khí chất người đàn ông này không tầm thường, mang theo hơi thở của một nhà lãnh đạo cấp cao.

Lúc này...

đã được chứng thực.

Chu Việt Thâm dường như đã biết sớm muộn gì khoảnh khắc này cũng tới, giọng nói thanh đạm:

“Tôi không tính là xuất ngũ, trước kia là vì bị thương quá nặng cộng thêm trong nhà xảy ra chuyện, mấy đứa nhỏ chỉ còn mình tôi là người thân nên tôi không thể bỏ mặc được, bèn định xuất ngũ nhưng không được đồng ý."

“Tình hình của tôi khá đặc thù, ba vầng bảy chữ không nói hết được nhưng mang quân hàm này thì tương lai nếu quốc gia triệu tập, sứ mệnh tất đạt."

Nên anh mới mặc quân phục để kết hôn với cô?

Trong lòng Tư Niệm chấn động!

Là một công dân, cô có một sự sùng bái tự nhiên đối với quân nhân.

Càng huống hồ anh lại ưu tú đến thế.

“Xin lỗi, vì một số lý do nên chuyện này không được truyền ra ngoài, vì thế mới luôn giấu em."

“Nên trước kia anh mới luôn hỏi đi hỏi lại em là đã suy nghĩ kỹ chưa?"

Chu Việt Thâm khẽ gật đầu.

Tư Niệm thở dài một tiếng:

“Chuyện như vậy sao em lại trách anh được, chồng của em là quân nhân báo quốc, em tự hào về anh còn không kịp nữa là."

Chu Việt Thâm nhìn dung nhan xinh đẹp của cô, trong đôi mắt đen sâu thẳm lóe lên những tia xúc động.

Anh chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại ở cái độ tuổi khó nói này mà gặp được người phụ nữ khiến mình muốn dành cả đời để che chở.

Cô rất tốt.

Là Chu Việt Thâm anh đã trèo cao rồi...

**

Xe hoa vừa đi khuất thì xe của nhà họ Tư mới lững thững chạy tới.

Mặc một bộ vest màu xám chính tông, đeo kính, vợ chồng nhà họ Tư vừa hay đi lướt qua đoàn đón dâu.

Ba Tư chú ý tới chiếc xe hoa đã được trang trí rõ ràng đang chạy về phía một thôn khác cách đó không xa, hơi ngạc nhiên hỏi:

“Hôm nay lẽ nào còn có người khác kết hôn nữa sao?

Lại còn có cả xe hoa?"

Giọng điệu đó hoàn toàn là sự ngạc nhiên đối với một ngôi thôn hẻo lánh như thế này mà lại có người có thể thuê được xe hoa, hoàn toàn không hề nghĩ tới Tư Niệm.

Trương Thúy Mai cũng nhìn theo rồi nói:

“Chắc là người trên trấn nhỉ?

Người trên trấn thuê được xe cũng là chuyện bình thường mà."

Lâm Tư Tư nghe thấy lời này nhìn theo nhưng lại nhíu mày, con đường đó căn bản không phải là đường đi lên trấn mà là đi về phía thôn Hạnh Phúc...

Trong đầu cô ta lóe lên một khả năng nào đó nhưng lại không muốn tin.

Rất nhanh chiếc xe dừng lại trước cổng nhà họ Lâm.

Người nhà họ Lâm vẫn đứng ở cổng, hốc mắt cha Lâm mẹ Lâm hơi đỏ.

Chiếc xe dừng lại ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Ngay sau đó cả nhà Lâm Tư Tư xuống xe.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 150: Chương 150 | MonkeyD