Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 181
Cập nhật lúc: 09/04/2026 12:08
Giấc mộng tan vỡ)
Trương Hiểu Vân lập tức sững sờ.
Bọn họ trước đây không ít lần đến thăm nhà bà chị, ít nhiều cũng nghe ngóng được chuyện của Phó gia, Phó gia có mấy người đều nắm rõ cả.
Tự nhiên là nhận ra Phó Thiên Thiên.
Nghe nói cô ta còn được người nhà thương yêu hơn cả anh trai mình, là một thiên kim tiểu thư thực thụ.
Nhưng vì tính cách nên vô cùng khó tiếp xúc.
Trước đây bà chị bà ta còn bảo Tư Niệm tạo mối quan hệ tốt với đối phương, nhưng hai người chẳng thể nào hòa hợp được, ngược lại cứ như kẻ thù, cứ gặp mặt là cãi nhau.
Lúc đó bà ta còn đắc ý hỉ hả cơ.
Giờ sao lại xuất hiện ở đây?
Lẽ... lẽ nào là đặc biệt tới đón bọn họ sao?
Trương Hiểu Vân nghĩ đến khả năng này, lập tức mắt sáng lên.
Theo quan hệ giữa Phó Thiên Thiên và Tư Niệm, không cãi nhau đã là tốt lắm rồi.
Nên không thể nào là tới đón bọn họ được.
Hơn nữa bây giờ Tư Niệm và Tư gia cũng chẳng còn quan hệ gì, Phó Thiên Thiên càng không thể cất công chạy quãng đường xa tới tận cổng chính này để đón bọn họ.
Vậy thì chỉ còn một khả năng duy nhất.
—— Đón mình!
Dù sao mình cũng là em gái ruột của Trương Thúy Mai.
Bây giờ anh trai Phó Thiên Thiên là Phó Dạng đã kết hôn với Lâm Tư Tư, quan hệ giữa hai nhà được kéo gần lại, mình cũng coi như là họ hàng của Phó gia.
Đến đón mình là chuyện đương nhiên.
Nghĩ đến đây, Trương Hiểu Vân tràn đầy vui sướng, nụ cười trên mặt sắp không kìm nén nổi nữa rồi.
Bà ta cũng chẳng buồn quan tâm đến Tư Niệm, vội vã nhiệt tình tiến lên chào hỏi:
“Ôi, đây chẳng phải là Thiên Thiên sao, đường xa thế này mà sao lại phiền cháu chạy ra đón bọn ta, chị ta cũng thật là, bọn ta có phải không biết đường đâu.”
Phó Thiên Thiên vốn dĩ thấy Tư Niệm đang chuẩn bị vẫy tay thì chẳng hiểu sao lại có một bà cô già chạy ra bắt chuyện với mình, nghe thấy lời bà ta nói lại càng ngơ ngác.
Phó Thiên Thiên:
“Hả?”
Bà già này là ai?
Cô nghi hoặc quan sát đối phương, ban đầu tưởng là họ hàng nào đó, nếu không sao lại nhiệt tình gọi tên mình như thế.
Nhưng nhìn kỹ lại thì phát hiện mình hoàn toàn không quen biết.
Trương Hiểu Vân vẫn tự cố nói tiếp:
“Chồng ơi, đây là Thiên Thiên, em gái ruột của chồng sắp cưới của Tư Tư, thiên kim của Thủ trưởng Phó, chắc anh lần đầu gặp nhỉ.”
Chồng bà ta vội vàng nở nụ cười:
“Hóa ra là Thiên Thiên à, dượng nghe Tư Tư nhắc đến cháu suốt.”
Vừa nghe thấy hai người bọn họ mở miệng là Tư Tư này Tư Tư nọ, Phó Thiên Thiên đã biết ngay chẳng liên quan gì đến mình mà là người phía Lâm Tư Tư.
Lập tức mặt xanh mét, cô và Lâm Tư Tư thân thiết lắm à?
“Chờ chút, chờ chút...”
Cô vội vàng ngăn hai cái người đang tự diễn tự xem kia lại, cau mày nói:
“Hai người là ai thế?”
Trương Hiểu Vân ngẩn ra, phản ứng lại thì nụ cười cứng đờ, nói:
“Cháu... cháu không nhớ sao, ta... ta là em gái ruột của Trương Thúy Mai mà, là dì nhỏ của Tư Tư đấy, đây là dượng của con bé.”
Nói xong, bà ta thấy chân mày Phó Thiên Thiên càng nhíu c.h.ặ.t hơn, đột nhiên nhận ra điều gì đó, quay đầu lườm Tư Niệm một cái, vội vàng dãn khoảng cách ra, nhỏ giọng nói:
“Thiên Thiên à, cháu đừng hiểu lầm, bọn ta với Tư Niệm đã sớm chẳng còn quan hệ gì rồi, cũng là bọn họ mặt dày bám theo sau bọn ta đi vào đấy.”
Trương Hiểu Vân vẫn cho rằng Phó Thiên Thiên là thấy Tư Niệm ở phía sau họ nên hiểu lầm họ vẫn còn quan hệ, vì thế mới tỏ thái độ.
Vội vàng phủi sạch quan hệ với Tư Niệm.
Đồng thời tỏ rõ bọn họ là người đứng về phía cô ta.
Tư Niệm đang đứng không cũng trúng đ-ạn:
“.....”
“Đúng thế, là tôi mặt dày bám theo sau hai người, nếu không phải nhờ phúc của hai người thì cả nhà ba người chúng tôi đều không vào được, bà có phải muốn nói như vậy không?”
Trương Hiểu Vân vừa định nói thế:
“.....”
Phó Thiên Thiên ngạc nhiên:
“Thật hay giả vậy?”
Trương Hiểu Vân có chút cảm giác thẹn quá hóa giận vì bị đ-âm trúng tim đen:
“Mặc dù không phải vì chúng tôi, nhưng nếu không phải chị tôi thì các người chắc chắn không vào được.
Hôm nay có Cục trưởng Lý bọn họ qua đây, không gọi cái đứa con nuôi như cô tới thì chị tôi sợ người ta bàn ra tán vào, nếu không cô nghĩ cô vào được sao?”
Cục trưởng Lý?
Chu Việt Thâm và Tư Niệm nhìn nhau.
Tư Niệm lúc này trái lại bật cười:
“Bà nói đều đúng cả.”
Trương Hiểu Vân còn tưởng cô sợ rồi, lập tức hếch cằm lên đắc ý nói:
“Cô biết thế là tốt.”
“Thiên Thiên, chúng ta đi thôi, không cần quan tâm đến cô ta.”
Bà ta nhìn Phó Thiên Thiên với một khuôn mặt hoàn toàn khác.
Phó Thiên Thiên cuối cùng cũng hiểu ra, lúc này đảo mắt một cái thật mạnh, không kiên nhẫn nói:
“Đi cái gì mà đi?
Bà là ai, tôi quen bà sao?”
Thấy Tư Niệm và Chu Việt Thâm đi rồi, cô cau mày nhìn hai vợ chồng đang chắn trước mặt mình, không kiên nhẫn nói:
“Tránh ra!”
Rồi mang vẻ mặt nhiệt tình đuổi theo Tư Niệm:
“Tư Niệm, cậu đợi tớ với!”
Nói xong, cô nhiệt tình khoác lấy tay Tư Niệm.
Vợ chồng Trương Hiểu Vân:
“?”
Chẳng phải bảo là đôi oan gia vui vẻ, kẻ thù gặp mặt là đỏ mắt sao?
Lại nghe thấy Phó Thiên Thiên mang vẻ mặt hèn mọn giải thích:
“Tớ không phải tới đón bọn họ đâu, tớ chẳng quen biết bọn họ, cứ ở đó tự nói tự nghe, bị thần kinh à.”
“Tất nhiên, tớ cũng không phải tới đón các cậu, tớ chỉ tình cờ đi ngang qua đây thấy cậu thôi.”
“Thế nào, lính gác không làm khó cậu chứ, tớ đã dặn anh ta trước rồi, không được chặn cậu đâu bla bla...”
Vợ chồng Trương Hiểu Vân:
“......”
