Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 203
Cập nhật lúc: 09/04/2026 13:07
Tư Niệm đối diện với ánh mắt đầy thương xót này của mẹ mình:
“...”
Hóa ra cả nhà cô hoàn toàn không cùng một kênh suy nghĩ.
Cô đau đầu xoa xoa thái dương, nói:
“Mẹ, mẹ còn nhớ ngày mọi người đi tìm con, chỉ có chị dâu và Lâm Tư Tư ở nhà không?”
“Đương nhiên là nhớ chứ.”
Ngày đó để được gặp con gái ruột, sáng sớm họ đã dậy thu dọn, hai vợ chồng lấy hết quần áo đẹp nhất dưới đáy rương ra, còn mua không ít đồ, dẫn theo mấy đứa con trai cùng đi.
Tay xách nách mang đến trước cổng đại viện khu quân đội, chỉ muốn nhìn con gái ruột một cái, kết quả Tư Niệm lại làm ngơ trước bọn họ.
Sau đó trời đổ một trận mưa lớn, khiến chân của cha Lâm tái phát bệnh cũ, đau suốt mấy ngày.
Sau khi trở về, ba nghìn tệ tiền sính lễ cũng bị người ta lấy trộm mất.
Ngày hôm đó đúng là ngày tăm tối nhất của nhà họ Lâm, bà sao có thể không nhớ rõ chứ, nhớ vô cùng rõ ràng là đằng khác.
Chỉ là không hiểu, tại sao con gái lại hỏi chuyện này.
“Mẹ, mẹ còn nhớ lời Lưu Đông Đông vừa nói không, cô ta bảo Lâm Tư Tư lặn lội đường xa đi tìm cô ta kể chuyện không nỡ rời xa mọi người, con nói buổi sáng trời mưa, cô ta dường như hoàn toàn không nhận ra điều bất thường, nhưng hôm đó rõ ràng là buổi chiều mới mưa mà.”
Chu Tuế Tuế vội vàng nói:
“Đúng thế, vừa nãy em còn thắc mắc sao cô Út lại nói vậy, em cứ tưởng vì trời mưa ở thành phố khác với nông thôn cơ.”
Dù sao thỉnh thoảng ông trời cũng bên này mưa bên kia nắng mà.
Lâm Tư Tư hôm đó căn bản không bị ướt, nhưng đúng là bị cảm lạnh thật, vì chuyện mất ba nghìn tệ mà cô ta vẫn luôn vô cùng tự trách, còn sinh bệnh nữa, cả nhà bọn họ đều rất thương cô ta...
Cho nên vừa rồi Tư Niệm nói vậy, cô ấy cũng không phản đối.
Chỉ là cô ấy thực sự chưa từng kể với Tư Niệm chuyện Lâm Tư Tư sinh bệnh mà.
Lẽ nào là cô Út nhớ nhầm?
Mẹ Lâm vẫn còn hơi mờ mịt, “Hả, ý gì cơ, mẹ không hiểu lắm.”
“Lúc trước không phải cảnh sát đã đến điều tra chuyện ba nghìn tệ sao, Lâm Tư Tư nói đi tìm bạn học, cảnh sát liền đi điều tra những người cô ta quen biết, kết quả phát hiện những người đó đều không biết chuyện này.
Sau khi hỏi Lâm Tư Tư, mới biết người cô ta tìm là Lưu Đông Đông, Lưu Đông Đông cũng đã giúp cô ta đính chính bằng chứng ngoại phạm.”
Chương 165 Lấy lòng
“Thế nhưng Lưu Đông Đông đến cả việc Lâm Tư Tư đã nói gì cũng nhớ rõ, vậy mà lại không nhớ hôm đó trời mưa to lúc nào, càng không nhận ra Lâm Tư Tư rời nhà vào buổi chiều, chứ không phải buổi sáng...”
Cô vừa dứt lời, hai người lập tức kinh ngạc, da đầu tê dại!
“Niệm, Niệm Niệm, ý con là, việc mất ba nghìn tệ kia thực sự có liên quan đến Tư Tư?”
“Mẹ, Lâm Tư Tư là do mẹ nuôi nấng từ nhỏ đến lớn, cô ta thân với ai, không thân với ai, mẹ là người rõ hơn ai hết.”
Tư Niệm nhàn nhạt nói.
Đúng vậy.
Lâm Tư Tư nếu thực sự thân thiết với Lưu Đông Đông, bọn họ sao có thể không biết?
Cho dù quan hệ hai người thực sự tốt, vậy tại sao Lưu Đông Đông ngay cả việc Lâm Tư Tư đi tìm cô ta vào buổi sáng hay buổi chiều mà cũng không biết?
Tại sao lại phải giúp Lâm Tư Tư nói dối?
Việc mất ba nghìn tệ kia, chẳng lẽ hoàn toàn là do Lâm Tư Tư tự biên tự diễn?
Nghĩ đến khả năng này, mẹ Lâm chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Tư Niệm nhàn nhạt nói:
“Sự thật sắp sáng tỏ rồi, nhưng vẫn cần một cơ hội tốt.”
Lâm Tư Tư đã lấy đi ba nghìn tệ này, hại cô phải gả cho Chu Việt Thâm, còn khiến nhà họ Lâm nuôi nấng cô ta mười mấy năm phải mang tiếng xấu, chịu biết bao khổ cực.
Tư Niệm làm sao có thể dễ dàng để cô ta yên thân được.
“Mẹ, chúng ta đi đến đồn công an một chuyến đi.”
**
Nhà họ Tư.
Vì hôn ước đã định, nhà họ Tư thời gian này đang chuẩn bị cho đám cưới.
Cuối cùng cũng sắp được thông gia với nhà họ Phó, vị thế của nhà họ Tư ở đại viện khu quân đội cũng lập tức được nâng tầm rõ rệt.
Người đến thăm hỏi ngày càng nhiều.
Cha Tư mẹ Tư vui mừng, vô cùng hào phóng đưa cho Lưu Đông Đông rất nhiều tiền, bảo cô ta làm thêm nhiều món ngon để đãi khách.
Vì có người nấu cơm dọn dẹp vệ sinh nên hai vợ chồng cũng thảnh thơi, dẫn theo Lâm Tư Tư đi khắp nơi mua sắm đồ dùng cho đám cưới.
Lưu Đông Đông nấu cơm tối xong, đóng gói canh lại, sau đó vào phòng, lấy bộ quần áo mới mua ra thay, nhìn kiểu tóc mới trong gương, cô ta c.ắ.n môi, có chút ngạc nhiên.
Lưu Đông Đông là một người rất thông minh, khả năng thích nghi của cô ta rất mạnh, tuy là người từ nông thôn lên nhưng cô ta rất chịu khó học hỏi, sau khi vào thành phố liền luôn chú ý đến cách ăn mặc của người khác, hễ có tiền là đầu tư cho bản thân, rất nhanh đã tìm chuẩn hướng đi của mình.
Nhưng ngày hôm nay sau khi nhìn thấy Tư Niệm, cô ta mới biết thế nào mới thực sự gọi là mỹ nhân.
Thế là cô ta ma xui quỷ khiến, hôm nay đặc biệt bỏ tiền mua một bộ quần áo cùng kiểu với Tư Niệm, mái tóc xoăn trước đó cũng được ép thẳng, y hệt như Tư Niệm.
Quả nhiên phong cách này hợp với cô ta hơn.
Cô ta chỉnh lại tóc, xách canh đi ra ngoài.
Thời điểm này là lúc Phó Dương tan làm về nhà.
Bác Lưu vừa lái xe vào đại viện.
Dùng ánh mắt liếc qua gương chiếu hậu xem trạng thái của Phó Dương.
Mấy ngày nay thiếu gia nhà bọn họ không biết bị làm sao, ở trong đội liều mạng hết cỡ, ngày nào cũng thấy vẻ mặt mệt mỏi rã rời.
Giống như bị cái gì đó kích động.
Sắc mặt cũng không tốt lắm, dường như đã gặp phải chuyện gì không hay.
Ông cũng không dám hỏi.
“Bác Lưu, có chuyện gì bác cứ nói.”
Phó Dương mở mắt liếc ông một cái, có chút bực bội với ánh mắt thăm dò cẩn thận như vậy.
Cứ như anh là một món đồ dễ vỡ vậy.
Anh mất kiên nhẫn thu hồi ánh mắt, nhưng bỗng nhiên chú ý tới điều gì đó, theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên.
Đó là một bóng lưng quen thuộc.
“Dừng xe.”
Bác Lưu vội vàng phanh xe lại.
Nhìn sang, lại thấy bóng lưng của một cô gái đang xách cặp l.ồ.ng cơm.
Thoạt nhìn, rất giống tiểu thư Tư Niệm của nhà họ Tư.
Trước kia khi ông lái xe về cũng thường xuyên nhìn thấy bóng lưng Tư Niệm ở vị trí này, cô ấy luôn canh lúc Phó Dương tan làm, xách canh hoặc đủ loại món ngon xuất hiện ở đây.
Nhưng Phó Dương chưa bao giờ để ý tới, giả vờ không nhìn thấy, càng không chào hỏi.
