Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 208
Cập nhật lúc: 09/04/2026 13:08
“Bởi vì theo cậu thấy, thời gian của cậu đều dành cho việc học và các em.”
Không có thời gian để làm việc khác, càng đừng nói đến việc làm lớp trưởng, giúp giáo viên thu bài tập, giúp các bạn giải đáp thắc mắc.
Loại chuyện này cậu căn bản không muốn làm.
Cuộc sống bị đè nén trong thời gian dài khiến cậu cho rằng trên thế giới này không có một người tốt nào, cho nên bản thân cũng phải sống ích kỷ.
Thế nhưng mấy ngày trước lúc bầu lớp trưởng, cậu bỗng nhiên giơ tay.
Điều này khiến giáo viên chủ nhiệm rất kinh ngạc.
Lúc đó khi ông hỏi tại sao cậu muốn làm, cậu cũng trả lời y hệt.
Muốn làm.
Lúc đó ông còn khá vui, thầm nghĩ đứa trẻ này đang dần phát triển theo hướng tốt rồi.
Kết quả mới có hai ngày, sao lại thay đổi ý định, muốn đi làm ủy viên học tập rồi?
Vị giáo viên chủ nhiệm không hiểu đầu cua tai nheo gì hỏi:
“Thế lớp trưởng em không làm nữa à?”
Chu Trạch Đông liếc nhìn ông một cái, nói:
“Có làm ạ.”
“Em định một mình làm cả hai chức vụ sao?”
Chu Trạch Đông gật đầu, vẻ mặt bình tĩnh tự chủ khiến người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi tuổi trước mặt này cũng không khỏi tặc lưỡi.
“Không được sao ạ?”
Cậu nói.
Giáo viên chủ nhiệm khựng lại một chút, suy nghĩ rồi nói:
“Cũng không phải là không được, chỉ sợ em mệt thôi.”
“Em không mệt.”
Nói đến đây, Chu Trạch Đông nhìn ông:
“Những chức vụ khác em cũng có thể làm.”
Cuối cùng lại bồi thêm một câu:
“Thầy nhớ đưa hoa hồng nhỏ cho em là được ạ.”
Nói xong liền quay người về lớp.
Để lại vị giáo viên chủ nhiệm ngơ ngác không hiểu gì.
Dạy xong một tiết, ông đang cân nhắc xem có nên để Chu Trạch Đông làm ủy viên học tập hay không, vừa cầm sách sang lớp một dạy tiết tiếp theo.
Kết quả vừa đi tới cửa lớp đã thấy một người đang đứng ở cửa.
Thấp hơn Chu Trạch Đông một chút nhưng khuôn mặt đầy đặn hơn không ít, hoàn toàn không có vẻ chín chắn lão luyện như trên mặt Chu Trạch Đông.
Ông đi tới, hỏi Chu Trạch Hàn đang dáo dác nhìn quanh:
“Tiểu Hàn, em đứng đây làm gì, vào lớp rồi mà.”
Chu Trạch Hàn lập tức đứng thẳng người, nhìn ông chằm chằm:
“Thưa thầy, em muốn làm lớp trưởng ạ.”
Giáo viên chủ nhiệm:
“.....”
Hai anh em nhà này bị làm sao thế nhỉ?
Chu Trạch Đông muốn làm thì cũng thôi đi, dù sao thành tích học tập của cậu tốt, cho cậu làm cũng là lẽ đương nhiên.
Nhưng Chu Trạch Hàn cái tên đội sổ ngàn năm này mà lại muốn làm lớp trưởng.
E là bị kích động gì rồi chăng?
“Tại sao em lại muốn làm lớp trưởng?”
Chu Trạch Hàn ngây thơ nói:
“Làm lớp trưởng có hoa hồng nhỏ ạ.”
Giáo viên chủ nhiệm:
“......”
Nếu nhớ không lầm thì Chu Trạch Đông cũng dặn ông đừng quên đưa hoa hồng nhỏ cho cậu bé.
Sao thế này, hai anh em này đang chơi trò thi xem ai có nhiều hoa hồng nhỏ hơn à?
Bản thân mình cũng là một phần trong trò chơi của bọn trẻ sao?
Giáo viên chủ nhiệm:
.....
**
Mấy ngày nay bánh ngọt nhà họ Lâm bán rất chạy, mẹ chồng nàng dâu kiếm được không ít tiền.
Khiến không ít người trong thôn ghen tị.
Mọi người đều hối hận vì lúc trước khi Tư Niệm nói muốn dạy học, bọn họ vì nguyên liệu quá xa xỉ mà không tiếp tục học nữa.
Lúc này thấy người ta kiếm được tiền rồi thì lại ngại không dám đến xin học lại lần nữa.
Đừng nói là mình có muốn hay không, người ta chắc chắn là không bằng lòng rồi.
Dù sao ai lại đem thứ kiếm ra tiền nhường cho người khác chứ.
Đặc biệt là mấy ngày nay thấy mẹ Lâm và Chu Tuế Tuế cả ngày chạy qua nhà họ Chu, trong căn nhà họ Chu mỗi ngày đều truyền ra mùi thịt thơm nức mũi, mọi người đều biết chắc chắn lại đến học thứ gì tốt rồi.
Mọi người biết Tư Niệm biết nấu ăn, nghe có người nói cô ở trên thành phố học được rất nhiều kỹ thuật kiếm tiền.
Lúc này chắc chắn là đều truyền lại cho nhà họ Lâm rồi.
Trước kia là làm bánh ngọt, bây giờ lại là làm thịt.
Thay vào người khác chắc chắn không có cách nào làm được, nhưng ngặt nỗi nhà họ Chu lại chính là chủ trang trại lợn, nếu như nhà mẹ vợ họ Lâm này muốn làm thì lấy hàng không những rẻ mà nói không chừng còn được mi-ễn ph-í nữa.
Hoàn toàn không giống như bọn họ phiền phức như vậy.
Tuy Tư Niệm và mẹ Lâm đều không nói ra bên ngoài nhưng chuyện này vẫn được lan truyền đi.
Ngày hôm nay, mẹ Lâm và Chu Tuế Tuế xách thịt đã kho xong về thì gặp không ít người đến nghe ngóng.
Hai người cũng không giấu giếm, bởi vì con gái đã nói rồi, dù sao sớm muộn gì cũng phải để mọi người biết, bây giờ cứ giấu giếm ngược lại sẽ gây ra một số suy đoán ác ý của người khác.
Chi bằng cứ đường đường chính chính thông báo cho mọi người.
Dù sao muốn làm thịt kho thì không phải ai cũng có thể làm nổi.
Chỉ riêng việc mua một lượng lớn thịt thôi đã không phải là thứ người dân trong thôn có thể tiêu thụ nổi rồi.
Càng đừng nói đến hương liệu của Tư Niệm, người không hiểu biết căn bản không thể mua được công thức.
Đường đường chính chính nói ra để thông báo trước cho việc bán thịt kho của bọn họ.
Đến lúc đó còn có thể thu hút không ít khách hàng trong thôn.
Người dân của mười dặm tám thôn hầu như đều mua thịt ở chỗ Chu Việt Thâm, tuy rằng mọi người đều không nỡ tiêu tiền, nhưng đây cũng là một lượng khách hàng vô cùng khổng lồ.
Sau khi nghe mẹ Lâm nói lại sắp làm ăn, mọi người đều ngưỡng mộ không thôi.
Thế nhưng có người lại đỏ mắt ghen ghét.
Kẻ đỏ mắt chính là mẹ chồng của chị dâu Chu lúc trước.
Vốn dĩ chuyện làm bánh ngọt, bà ta vốn muốn để con dâu đi học, nghĩ bụng học được rồi về dạy lại cho cả nhà, sau đó tự mình kinh doanh.
Vì chuyện này bà ta còn c.ắ.n răng tặng một giỏ trứng gà lớn để xin lỗi Tư Niệm.
Kết quả Tư Niệm nhận đồ rồi nhưng lại tùy tiện đuổi bọn họ đi.
Trong lòng bà ta vốn dĩ vẫn luôn không thoải mái.
Đặc biệt là sau khi nghe nói nhà họ Lâm làm bánh ngọt kiếm được tiền thì lại càng không vui.
Lúc này lại dạy nhà ngoại làm món thịt kho gì đó, vậy mà lại không nỡ giúp đỡ người trong thôn một chút nào.
Tư Niệm có nhiều kỹ thuật như vậy mà lại chỉ vì bản thân mình, thực sự là quá ích kỷ!
Thấy người đã đi rồi, lúc này cũng không nhịn được mà chua ngoa châm chọc:
“Ồ, lúc trước còn nói dạy cho người trong thôn chúng ta cơ đấy, miệng nói hay lắm cuối cùng chẳng phải chỉ dạy cho người nhà mình sao!”
Mọi người nghe thấy lời này, trong lòng ít nhiều cũng có chút không thoải mái.
Có người thậm chí còn nghĩ xem có nên lên xin Tư Niệm dạy lại một chút không, dù sao lúc trước cô cũng đã nói là dạy cho bọn họ rồi.
Hoàn toàn quên mất việc lúc trước Tư Niệm nói dạy thì bọn họ lại chê nguyên liệu quá đắt mà không tiếp tục học nữa.
