Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 223
Cập nhật lúc: 09/04/2026 13:10
Yết hầu Chu Việt Thâm trượt lên xuống:
“Nói lý một chút đi Niệm Niệm.”
Giọng nói của người đàn ông sau khi thức dậy mang theo chút từ tính, hạ thấp xuống vừa trầm ấm vừa dịu dàng.
Ngữ khí bất đắc dĩ lại dung túng, khiến con tim người ta run rẩy.
Lông mi Tư Niệm run run.
“Em... em làm sao mà không nói lý chứ.”
“Em hỏi anh có tình cảm với ai, ngoài em ra còn ai nữa?
Hửm?”
Mặt Tư Niệm bắt đầu nóng lên:
“Không tin.”
Giọng anh trầm thấp:
“Vậy để anh làm cho em tin thì thôi.”
Tư Niệm:
“......”
Cô sai rồi, cô giả vờ đấy.
…
Dưới lầu, ăn sáng xong chờ mãi mà không thấy bố mẹ xuống lầu, hai anh em đã biết hôm nay chắc chắn bọn họ lại phải tự đi bộ đến trường rồi.
Hai anh em thấy lạ mà không lạ, cầm chiếc ô nhỏ đi ra khỏi cửa.
Hôm nay bên ngoài lất phất mưa phùn.
Mưa thu se lạnh, hai đứa trẻ đều đã mặc thêm áo khoác.
Khuôn mặt nhỏ của Chu Trạch Hàn đỏ bừng, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi cơn gió lạnh.
Vừa ra khỏi cửa cậu bé mới phấn khích nói:
“Anh ơi, anh đã nghe qua câu chuyện Nàng Bạch Tuyết chưa?”
Chu Trạch Đông từ sáng sớm đã phát hiện em trai mình đặc biệt hưng phấn.
Vừa dậy đã tìm cậu nói là muốn kể cho cậu nghe một chuyện.
Nhưng lại sợ nói to quá làm ồn đến bố mẹ nên cứ nhịn mãi.
Lúc này ra khỏi cửa, cậu bé mới mở lời.
Chu Trạch Đông hơi nghi hoặc, nghiêng đầu nhìn em trai:
“Chưa nghe qua.”
Chuyện Nàng Bạch Tuyết?
Sao em trai lại được nghe kể chuyện?
Chẳng lẽ là mẹ kể cho em ấy sao?
Chuyện từ lúc nào, sao mình lại không biết nhỉ?
Chu Trạch Đông càng nghĩ mày càng nhíu c.h.ặ.t.
“Chưa nghe qua đúng không, em biết ngay là anh chưa nghe mà, nhưng em nghe rồi, tối qua mẹ kể chuyện cho em nghe, kể về Nàng Bạch Tuyết và bà mẹ kế độc ác của cô ấy...”
Cậu bé mất răng cửa nên nói chuyện rất nhanh, vừa lọt gió vừa văng cả nước miếng, nhưng cậu nhóc không quan tâm, khoa chân múa tay kể lại câu chuyện nghe được tối qua:
“Bà mẹ kế độc ác đó thật không biết xấu hổ, bà ta cứ luôn hỏi:
Gương kia ngự ở trên tường, thế gian ai đẹp được dường như ta.
Thật nực cười, người đẹp nhất thế giới tất nhiên là mẹ rồi~”
Chu Trạch Đông:
“......”
Câu chuyện là như vậy sao?
Hai nhóc tì vừa trò chuyện vừa đi trong màn mưa đến trường.
Bóng dáng nhanh ch.óng biến mất nơi góc rẽ.
…
Ngày Lâm Tư Tư kết hôn, Tư Niệm dậy thật sớm.
Buổi sáng cô nấu nhiều thức ăn hơn một chút, dù sao buổi tối chắc về cũng muộn.
Hai đứa nhỏ đi học về hâm nóng lại là có thể ăn.
Còn Dao Dao thì Tư Niệm định mang theo.
Con bé lớn nhanh quá, mấy bộ quần áo mua trước đây đều sắp mặc không vừa nữa rồi.
Vừa hay tiền bố Tư đưa vẫn chưa kịp tiêu.
Mua cho con bé ít quần áo, rồi mua cho Tiểu Đông, Tiểu Hàn mấy món đồ chơi nhỏ.
Vào thành phố một chuyến chắc chắn phải mua sắm rồi, nếu không người đàn ông thối kia kiếm nhiều tiền thế để làm gì?
Hai đứa nhỏ đã lớn thế này rồi mà chưa có lấy một món đồ chơi của riêng mình, mấy thứ mua cho trước đây chúng đều hận không thể đặt lên bàn thờ mà cúng, không nỡ chơi.
Còn về việc bố Tư bảo cô phải ăn diện chỉnh tề một chút, Tư Niệm nghe tai trái ra tai phải.
Mình xinh đẹp như tiên thế này, không trang điểm đã rất đẹp rồi, trang điểm thêm nữa thì nhân vật chính Lâm Tư Tư kia còn mặt mũi nào?
Cô tùy tiện mặc một bộ quần áo thường ngày thoải mái.
Vừa thu xếp xong thì Chu Việt Thâm đã về.
Trên người anh mang theo hơi ẩm.
Bình thường anh rất ít khi tắm ở nhà.
Tư Niệm chợt nghĩ đến vấn đề tắm rửa của mình, vừa buộc tóc vừa nói:
“Chu Việt Thâm, em muốn làm một cái bồn tắm gỗ, tắm rửa cho tiện.”
Ở nhà tắm rửa chỉ có một cái chậu lớn, trẻ con ngồi vào thì còn được, chứ cô là người lớn rồi, thật sự rất lúng túng.
Tư Niệm toàn phải đứng tắm.
Đây quả là một câu chuyện buồn.
Chu Việt Thâm tùy ý dùng khăn lau mồ hôi trên đầu, khựng lại một chút rồi nói được.
Hai người hẹn nhau đi bằng xe mô tô.
Thực ra Tư Niệm không thích ngồi xe khách thời này, vừa chen chúc vừa hôi hám, hơn nữa còn xóc đến đau cả m-ông.
Chẳng thà để Chu Việt Thâm lái mô tô cho nhanh.
Hơn nữa anh lái cũng rất vững.
Vừa hay anh cũng phải đi, nên bàn bạc đi bằng mô tô luôn.
Hai người còn định đi sớm một chút, trước tiên đi mua đồ cho con.
Chu Việt Thâm nhìn cô một lúc rồi đi lục tủ quần áo.
Hiếm khi anh mặc thêm áo khoác.
Bình thường người đàn ông này chê nóng, toàn mặc áo ba lỗ.
Một chiếc áo ba lỗ mặc cả bốn mùa.
Tư Niệm buộc tóc xong, nhìn thêm một cái, thấy người đàn ông sau khi thay quần áo xong còn chọn một chiếc đồng hồ đeo vào.
Tư Niệm:
“.....”
Anh cũng nghiêm túc thật đấy.
Dù vậy, có cần thiết phải thế không?
Cô chớp chớp mắt, không nghĩ nhiều.
Đợi anh thay xong, anh đi tới bế con, hai người cùng xuống lầu.
Đổ đầy cơm cho Đại Hoàng trong một ngày, hai người cưỡi mô tô xuất phát.
Những người xung quanh đang làm lụng trên đồng, nhìn thấy cả nhà bọn họ hối hả lái mô tô chạy lên thị trấn, ánh mắt vừa hâm mộ vừa đỏ mắt vì ghen tị.
“Sao mấy ngày nay nhà họ Chu cứ chạy lên thành phố suốt vậy?
Chẳng lẽ trại lợn không bận sao?”
“Mọi người không biết à, nghe nói mẹ của Tư Niệm bị đ-ánh, bị đ-ánh t.h.ả.m lắm đấy, bị con trai của bác cả cô ta đ-ánh, chuyện ầm ĩ lắm, thôn Lâm gia bên cạnh đã náo loạn mấy ngày nay rồi.”
“Thật hay giả vậy?
Lại còn có chuyện này sao?
Bác cả cô ta sao lại đ-ánh mẹ cô ta?
Điên rồi sao?”
“Tôi nghe người bên thôn Lâm gia nói là nhà Lâm lão nhị dựa vào bán bánh ngọt mà kiếm được tiền, rồi dạo này Tư Niệm chẳng phải còn định dạy mẹ và chị dâu cô ta làm thịt kho để bán sao?
Thế nên nhà bác cả ghen ăn tức ở, lên cửa bắt nhà lão nhị phải dạy họ, nhà lão nhị hình như không đồng ý, thế nên mới đ-ánh nh-au.”
“Đúng rồi, tôi cũng nghe nói vậy, nghe bảo con trai nhà lão đại bị bắt đi rồi, bây giờ vẫn chưa được thả ra, hình như là bắt nhà bác cả phải bồi thường tiền.”
“Không phải chứ, đều là người một nhà, làm ầm lên thế sao?
Sau này còn nhìn mặt nhau thế nào được?”
