Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 240
Cập nhật lúc: 09/04/2026 13:13
“Tay Chu Việt Thâm đang siết dây thừng khựng lại, anh quay đầu nhìn cô.”
Trên mặt anh có vài vết trầy xước nhưng không nghiêm trọng, ngược lại còn tăng thêm vài phần nam tính cho khuôn mặt góc cạnh này.
Anh chăm chú nhìn biểu cảm xót xa của Tư Niệm một lát, thấy cô không vì anh ra tay đ-ánh Phó Dương mà tức giận, cũng không hề có ý nhắc lại chuyện vừa rồi, thế là tốt rồi.
Anh thu hồi ánh mắt, mới đáp:
“Được."
Đợi anh buộc xong, Tư Niệm tiến lên, lấy ra một tờ khăn giấy vẫy vẫy tay với anh:
“Chu Việt Thâm, anh cúi đầu xuống một chút."
Chu Việt Thâm sững lại, cụp mắt nhìn cô đang kiễng chân lên.
Anh phối hợp cúi đầu xuống.
Tư Niệm cầm khăn giấy cẩn thận lau đi mồ hôi trên vết thương cho anh, dù không nghiêm trọng nhưng nếu đổ mồ hôi chắc chắn sẽ đau lắm.
“Có cần đi xử lý một chút không?"
Cô lo lắng hỏi.
Chu Việt Thâm đợi cô lau xong, lúc này mới đứng thẳng người dậy, nghe vậy yết hầu anh khẽ động, giọng nói trầm thấp:
“Vết thương nhỏ thôi, không cần đâu."
Tư Niệm nhìn anh một lúc, thấy anh thật sự không để tâm thì mới gật đầu, “Vậy chúng ta về nhà thôi."
Chuyện của Lâm Tư Tư cứ để người nhà họ Tư tự đi mà xử lý.
Dù sao thì tiền rồi cũng sẽ quay về tay họ thôi.
Chuyện này họ không cần bận tâm nhiều nữa.
Nhân chứng vật chứng đều có đủ, Lâm Tư Tư không thoát được đâu.
Cô cũng không muốn lãng phí thêm thời gian vào cái nhà đó nữa.
Chu Việt Thâm nhìn cô rồi nói được, về nhà.
Tư Niệm lên xe, đặt cục bột nhỏ ở giữa rồi ôm lấy.
Gia đình ba người cưỡi xe mô tô dần dần rời khỏi thành phố náo nhiệt này.
……
Đêm qua đã có một trận mưa lớn.
Đường về làng vốn đã không tốt, đầy ổ gà và nước đọng.
Chu Việt Thâm cảm thấy đôi bàn tay đang ôm mình hơi c.h.ặ.t lại, anh giảm tốc độ xuống một chút.
Tuy nhiên vẫn gặp phải sự cố ngoài ý muốn.
Trên đường từ thị trấn về làng lại đổ mưa.
Đây là lần thứ hai hai người ra ngoài gặp cảnh trời mưa, hơn nữa còn là mưa to tầm tã.
Bản thân Tư Niệm bị ướt thì không sao, nhưng Dao Dao và những món bảo bối cô mua bị ướt là cô xót xa không chịu nổi.
Áo khoác của Chu Việt Thâm đưa cho cô thì cũng chỉ có thể ưu tiên che chắn cho đứa trẻ trước.
Cuối cùng cả hai đều trong tình trạng ướt sũng khi về đến nhà.
Vừa bước vào cửa, Tư Niệm đã hắt hơi hai cái liên tiếp, cô dụi mũi nói:
“Tôi đưa Dao Dao đi tắm trước đã."
Chu Việt Thâm cũng ướt đẫm cả người, tóc anh đã mọc dài ra một chút, những giọt nước men theo tóc trượt xuống từ đôi mày sắc sảo, chiếc áo lót ướt sũng dính c.h.ặ.t vào c-ơ th-ể, thấp thoáng thấy được những đường nét cơ bắp.
Anh đứng ở tầng dưới, nhìn Tư Niệm bế đứa trẻ lên lầu một cách chật vật.
Lại nhìn đống đồ đạc đặt trên đất, toàn bộ đều là quần áo và đồ chơi mà Tư Niệm đã dày công chọn lựa cho các con.
Nếu vẫn còn ở nhà họ Tư, cô tuyệt đối sẽ không để mình bị dính mưa thế này.
Vậy mà giờ đây theo anh, dù điều kiện của anh không tệ nhưng đối với cô mà nói dường như vẫn còn có chút gượng ép.
Chu Việt Thâm nhìn bóng lưng cô biến mất sau cầu thang tầng hai, không nói một lời, cúi đầu lấy từng món đồ trong túi ra bày ở phòng khách, dùng khăn lau khô.
Còn quần áo thì chỉ đành mang ra ngoài giặt lại một chút vậy.
May mà lúc này mưa đã tạnh, Tư Niệm vẫn đang tắm nên anh dứt khoát bưng chậu quần áo đi ra cửa.
Anh hứng nước rồi đổ bột giặt mà Tư Niệm mua vào.
Bột giặt cô mua không giống với nhà người khác, không phải loại bột giặt thô ráp rẻ tiền mà sờ vào rất mềm mại, thơm tho.
Chu Việt Thâm đổ ra một ít, đặt áo khoác của hai đứa trẻ sang một bên, rồi lấy quần áo Tư Niệm mua cho mình ra cho vào chậu.
Quần áo của cô quý giá hơn một chút, sờ vào thấy rất mỏng manh, phải giặt trước.
Chu Việt Thâm cụp mắt vò mảnh vải mỏng manh đó, đột nhiên anh dùng lực một chút, một tiếng “xoẹt" vang lên.
Chu Việt Thâm:
“..."
Tư Niệm gội đầu tắm rửa xong rồi đi xuống lầu.
Dao Dao tắm xong là cô dỗ ngủ luôn rồi.
Cô nghĩ Chu Việt Thâm vẫn còn ướt sũng nên muốn nhanh ch.óng bảo anh đi tắm rửa một chút.
Không thấy ai ở phòng khách, cô còn có chút thắc mắc.
Chẳng lẽ người đàn ông này một khắc cũng không rảnh rỗi được, vừa về đã đến trang trại lợn rồi sao?
Vừa đi đến cửa, bước chân cô khựng lại.
Dáng người cao lớn của người đàn ông ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ không phù hợp với thể hình của anh, đôi chân dài vạm vỡ dang sang hai bên, đang ở trong một tư thế kỳ lạ, cứng đờ ra.
Tư Niệm thắc mắc.
Tiến lên.
“Anh đang làm gì vậy?"
Ánh mắt cô dời xuống dưới, nhìn thấy quần áo trong chậu.
Đó là chiếc váy ngủ bằng lụa tơ tằm cô đã nhắm trúng hôm qua.
Tuy nhiên bây giờ, trong tay người đàn ông... nó đã bị rách một lỗ lớn.
Tư Niệm:
“?"
Chu Việt Thâm:
“..."
**
“Niệm Niệm con về rồi à?"
Bà thím Trương thấy mưa đã tạnh nên vội vàng đi cắt chút rau lợn.
Vừa mới đeo gùi đi xuống đã nhìn thấy hai người ở cửa, liền hào hứng gào to lên hỏi.
Ánh mắt Tư Niệm lúc này mới thu hồi từ mảnh vải kia mà nhìn sang, cô cười gật đầu:
“Vâng thím Trương, tối qua làm phiền thím trông hộ hai đứa nhỏ, tối nay thím sang nhà con ăn cơm nhé, con mua được không ít đồ, nhớ dắt cả Thạch Đầu sang nữa."
Bà thím Trương lập tức lộ ra vẻ mặt đầy an ủi:
“Hại, nói mấy lời khách sáo đó làm gì chứ, thịt Tiểu Chu mang sang trước đó nhà thím vẫn chưa ăn hết, làm sao mà sang nhà con ăn chực được nữa.
Vả lại hàng xóm láng giềng giúp đỡ trông hộ một chút cũng chẳng phải chuyện gì to tát, Tiểu Đông Tiểu Hàn cũng ngoan lắm, còn giúp thím cho lợn ăn nữa.
Con bình thường lại đối xử tốt với Thạch Đầu nhà thím như vậy thì đừng có mà khách sáo với thím nữa."
Nói xong bà chú ý đến mảnh vải Chu Việt Thâm đang cầm trong tay.
Mắt bà thím Trương tinh lắm, liếc mắt một cái là nhận ra ngay đó là loại vải mà phụ nữ hay dùng.
Nhà họ Chu cũng chỉ có mỗi Tư Niệm là phụ nữ thôi, nên Chu lão đại đây là đang giặt quần áo cho vợ đây mà.
Ôi chao, thật đúng là biết thương người mà.
Trong làng họ có mấy người đàn ông làm được như vậy chứ, đừng nói là giặt quần áo cho vợ, ngay cả việc giúp nấu một bữa cơm thôi cũng đã lấy đi cái mạng già của họ rồi.
Vốn tưởng Chu Việt Thâm là người giỏi giang như vậy, một lòng chỉ nghĩ đến sự nghiệp kiếm tiền các thứ thì chắc hẳn sẽ càng không động vào những việc này mới đúng chứ.
