Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 270
Cập nhật lúc: 09/04/2026 13:18
Chu Đình Đình không dám rút dây động rừng, đứng rình ở cửa một hồi lâu, quả nhiên thấy nhóc thứ hai đi ra, vội nhỏ giọng gọi nó:
“Tiểu Hàn, cháu lại đây, cô út có chút việc tìm cháu."
—
Đã gửi lên bản cập nhật sáu ngàn năm trăm chữ~ Cảm ơn quà tặng và sự ủng hộ của các bảo bối~
Chương 204 Trộm học nghề
Chu Trạch Hàn vốn dĩ đang đến cho thỏ ăn, nghe thấy tiếng động nhìn qua thì thấy chính là cô út mà mình ghét nhất.
Nó không nhúc nhích.
Chu Đình Đình thấy nó không có phản ứng, tức đến nghiến răng, từ trong túi lấy tiền ra nói:
“Tiểu Hàn ngoan, cháu giúp cô út làm một việc, cô út sẽ cho cháu tiền mua kẹo ăn."
Ánh mắt nhỏ của Chu Trạch Hàn liếc nhìn tờ tiền đó một cái, mới có một tệ!
Trong hũ tiết kiệm của mình đã có gần ba mươi tệ rồi, cô út thật là keo kiệt!
Chu Trạch Hàn chẳng thèm chút nào, nhưng nghĩ đến mục tiêu tiết kiệm tiền của mình, nó lại do dự, do dự rồi đi tới:
“Việc gì thế ạ cô út?
Việc xấu hại người và việc lén mở cửa cho cô vào là cháu không giúp đâu nhé."
Theo nó thấy, việc cho cô út vào và làm việc xấu hại người cũng chẳng có gì khác nhau cả.
Chu Đình Đình nghe thấy lời này suýt chút nữa là tức ngất đi, cái thằng nhóc mồ côi này có biết nói chuyện không hả.
Quả nhiên là đứa trẻ được nuôi dưỡng ở nông thôn, đúng là không có giáo dưỡng!
Trước kia thằng nhóc này làm gì dám đối xử với mình như thế, thấy mình là cứ như rùa rụt cổ, bảo làm gì là làm nấy!
Mới bao lâu đâu mà đã biến thành thế này rồi!
Chu Đình Đình thầm nghĩ, chắc chắn là do người phụ nữ Tư Niệm kia dạy hư mấy đứa nhỏ này ở sau lưng, nếu không hai đứa nhóc nhát gan này làm sao dám như vậy?
Mặc dù rất muốn nổi hỏa nhưng nghĩ đến cảnh ngộ của mình, Chu Đình Đình vẫn nhịn xuống, cô ta nghiến răng nói:
“Được rồi, cô không vào, cháu giúp cô út một việc là được rồi.
Cô nghe nói mẹ cháu buổi tối thường cùng nhà họ Lâm làm thịt kho phải không?
Cháu đi nghe lén xem làm như thế nào, ghi lại cho cô út, cô út sẽ cho cháu một tệ."
“Một tệ?"
Vẻ mặt Chu Trạch Hàn cực kỳ chê bai, “Không đi."
Chu Đình Đình:
“?"
Có phải cô ta nhìn nhầm rồi không, cái thằng nhóc thối này đang chê bai đấy à?
Nó có biết một tệ là bao nhiêu không?
Ngay cả con trai mình, một tuần cô ta cũng chỉ cho có hai tệ thôi.
Chu Đình Đình thực sự hận không thể tát cho nó một cái.
“Thế cháu muốn bao nhiêu?"
Chu Trạch Hàn xòe năm ngón tay ra.
Sắc mặt Chu Đình Đình đen lại:
“Một tệ rưỡi?"
“Cô út, đây là năm tệ, cô không biết đếm à?"
Chu Trạch Hàn khinh bỉ nói.
Chu Đình Đình hét to một tiếng:
“Cái gì?
Phản rồi, cháu mà cũng dám đòi năm tệ?"
“Cô không đưa thì thôi, cháu đi mách mẹ ngay đây!"
Chu Trạch Hàn lớn tiếng nói.
Chu Đình Đình còn chưa kịp c.h.ử.i thầm trong bụng thì đã bị hành động của nó làm cho sợ hãi, hét lên:
“Cháu đứng lại đó, không được mách mẹ kế của cháu!"
Chu Trạch Hàn nhìn tờ tiền đó, đôi mắt đảo qua đảo lại, nói:
“Vậy?"
Chu Đình Đình nhìn cái ánh mắt tham lam của nó, răng hàm đều sắp nghiến nát rồi.
Từ trong túi móc tiền ra đưa qua:
“Cầm lấy cầm lấy, sáng mai cô phải biết được nghe chưa?
Nếu không xem cô có đ-ánh ch-ết cháu không!"
Chu Đình Đình đưa tay ra làm động tác muốn đ-ánh nó.
Nhóc thứ hai theo bản năng rụt cổ lại, nhưng nghĩ đến điều gì đó, nó lại ưỡn thẳng lưng, lè lưỡi làm mặt quỷ với Chu Đình Đình, rồi xoay người chạy về nhà.
“Anh cả, anh cả nhìn này!"
Nhóc thứ hai chạy vào phòng, lớn tiếng gọi.
Chu Trạch Đông đang gấp quần áo vừa thu vào, nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại.
Chu Trạch Hàn đang giơ tờ tiền trong tay, vẻ mặt đầy hớn hở.
Cậu đầy vẻ nghi hoặc:
“Em lấy đâu ra nhiều tiền thế này?"
Chu Trạch Hàn hầu như không chút do dự mà nói ngay:
“Cô út cho đấy."
Trong lòng nó còn nghĩ, bà cô út này thật ngốc xít, không cho mình nói với mẹ, thế thì mình có thể nói với anh cả mà.
“Cô út?"
Chu Trạch Hàn sáp lại kể cho cậu nghe chuyện này, sau đó lôi hũ tiết kiệm của mình ra nói:
“Anh cả nhìn này, em gom được hai mươi tệ rồi, có thể mua quần áo cho mẹ rồi!"
“Em muốn mua cho mẹ một chiếc áo bông thật lớn."
Sắc mặt Chu Trạch Đông âm trầm.
Nhóc thứ hai không hiểu Chu Đình Đình bắt nó học cái đó để làm gì, nhưng cậu thì vừa nghe đã hiểu ngay.
Cô út đây là muốn trộm học nghề đây mà!
Cậu vừa định nhắc nhở em trai thì người nhà họ Lâm đã quảy đồ đạc đi tới.
Nhóc thứ hai lập tức ôm vở và b.út xuống lầu.
Chu Trạch Đông mặt sầm lại, nếu để mẹ biết nhóc thứ hai lại làm chuyện ngu xuẩn như vậy, chắc chắn mẹ sẽ rất tức giận cho xem.
Cậu vội vàng thu dọn quần áo xong rồi xoay người đi xuống lầu theo.
Thế nhưng đã thấy nhóc thứ hai đứng trước mặt bà ngoại bắt đầu ghi chép rồi.
“Đây là đại hồi, đây là tỳ bà, quế bì, sơn d.ư.ợ.c......"
Bà Lâm ngây thơ chẳng chút phòng bị đã nói hết công thức ra.
Chu Trạch Đông mặt đen lại, cái tay đã lâu không ngứa giờ lại ngứa rồi.
Cậu đi tới, giật phắt tờ giấy trong tay em trai:
“Không được......"
Lời còn chưa dứt, Chu Trạch Đông khựng lại.
Chỉ thấy trên tờ giấy nhăn nheo, viết những chữ vặn vẹo, xiêu vẹo:
Đại hùi, thu-ốc bả chuột, rùa b.
ê, yêu quái núi....."
Chu Trạch Đông:
“?"
Chu Trạch Hàn cũng ngớ người ra, nhìn cậu với vẻ mặt mờ mịt không hiểu gì:
“Anh cả, không được gì cơ ạ?"
Chu Trạch Đông:
“.....
Không có gì."
Ban đầu cậu lo lắng em trai không hiểu được âm mưu quỷ kế của cô út.
Sau đó mới phát hiện ra, hóa ra em trai còn không thông minh như cậu tưởng......
Nhất thời, Chu Trạch Đông cũng không biết nên lo hay nên mừng nữa.
……
Ngày hôm sau.
Chu Đình Đình hưng phấn cầm bản công thức mà nhóc thứ hai đưa cho mình, hớn hở quay về thành phố.
Lúc Chu Đình Đình về đến nhà, cả người ưỡn thẳng lưng, vẻ mặt đầy kiêu ngạo cầm cuốn sổ đi tới trước mặt mẹ chồng:
“Mẹ, con lấy được công thức làm thịt kho rồi."
Mẹ Lý kích động đứng dậy, đưa tay giật lấy ngay lập tức.
Quả nhiên thấy trên đó viết đầy những loại hương liệu.
Thật ra bà ta cũng không hiểu mấy thứ này lắm, nhìn mà hoa mắt ch.óng mặt, nhưng nghĩ bụng chắc cũng không khó, cứ mang ra tiệm hương liệu nhờ ông chủ phối cho là được.
Chỉ có điều có chút không đúng lắm, cái nét chữ này trông không giống như do Chu Đình Đình viết ra được, sao mà vặn vẹo xấu xí thế này?
