Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 28
Cập nhật lúc: 09/04/2026 09:10
“Lúc này ước mơ đang ở ngay trước mặt, nằm trong tầm tay!”
Cô ta hồi hộp nhìn Tư Niệm, trong phút chốc có chút hối hận tại sao lúc trước mình lại đi cãi nhau với cô làm gì.
Nếu như mình và cô ấy giữ mối quan hệ tốt hơn một chút thì lúc này chẳng phải có thể đưa cho mình rồi sao?
Phó Thiên Thiên cuống đến đỏ cả mặt.
Chị Trần nghĩ đi nghĩ lại cũng thấy đúng, cái loại bát cơm vàng này của họ bao nhiêu người muốn bỏ tiền ra mua cũng không mua được, cũng chẳng có mấy ai nỡ bán đi, trừ khi là bất đắc dĩ rồi.
“Em có đề cử ai không?”
Chị Trần hỏi.
Tư Niệm gật đầu nói:
“Em thấy Phó Thiên Thiên cũng rất tốt, giọng nói của cô ấy đầy nội lực, tiếng phổ thông cũng rất chuẩn, cộng thêm trước đó cũng cùng em tham gia phỏng vấn, em thấy thực lực của cô ấy không kém em bao nhiêu đâu.”
Phó Thiên Thiên ở bên cạnh:
“?!”
Là cô ta nghe nhầm sao?
Tư Niệm lại đi đề cử mình?
Chị Trần và Phó Thiên Thiên cũng khá thân thiết, cũng biết thân phận của vị đại tiểu thư này, tuy có chút kiêu căng vô lễ nhưng lại chưa từng dựa vào thân phận nhà mình để vào mà chọn cách giống như đại đa số mọi người là dùng phương thức cạnh tranh công bằng.
Chị cũng khá có thiện cảm với cô bé này.
“Vậy em hỏi cô ấy xem có muốn mua không...”
Chị Trần nhìn về phía Phó Thiên Thiên.
Chiều cao của Phó Thiên Thiên không đạt chuẩn, nếu cô ta không dựa vào người nhà đi cửa sau thì cả đời này cô ta cũng không có cách nào làm phát thanh viên được.
Dù sao thì hình tượng khí chất tốt cũng là một trong những điều kiện sàng lọc quan trọng.
“Tôi đồng ý, tôi đồng ý!”
Phó Thiên Thiên như sợ cô hối hận, vội vàng lên tiếng.
“Cô bán cho tôi bao nhiêu tiền?”
Cô ta nắm lấy tay Tư Niệm.
Tư Niệm hỏi ngược lại:
“Cô sẵn lòng trả bao nhiêu tiền?”
“Tôi trả cô hai nghìn tệ, cô có bán không?”
Phó Thiên Thiên vẫn còn ngây thơ lắm, cộng thêm nhà cô ta thực sự có tiền, sẵn sàng bỏ tiền ra.
Đây chính là bát cơm vàng!
Nhưng người chủ động đưa tiền đều khá ngây thơ, Tư Niệm cũng nhìn ra được rồi, đứa trẻ này tuy không thuận mắt với nguyên chủ nhưng tâm địa không xấu.
Thế nên cô cũng không tham lam, gật đầu nói:
“Được, bán cho cô.”
“A a a!!!!”
Phó Thiên Thiên vốn là đến để gây sự, lúc này lại vui mừng đến mức múa may quay cuồng nói:
“Đi, chúng ta đi làm thủ tục ngay thôi.”
Cô ta sợ Tư Niệm quay người một cái là hối hận ngay, phải nhanh ch.óng làm xong thủ tục, đến lúc đó mặc kệ cô ấy ngồi khóc một mình!
Ở phía bên kia, Lâm Tư Tư thấy mình bị phớt lờ, Tư Niệm thậm chí còn bán cả công việc này đi, cô ta cũng không ngồi yên được nữa.
Vội vàng ngăn cản nói:
“Chị Tư Niệm, chuyện lớn như vậy sao chị có thể quyết định nhanh như thế được, bố mẹ đã đồng ý chưa!”
Lời này của cô ta vừa thốt ra đã lập tức nhận được ánh mắt thù hằn của Phó Thiên Thiên.
Tư Niệm chế giễu nói:
“Tôi đã trưởng thành rồi, công việc của tôi tôi có thể tự mình quyết định.
Hơn nữa bố mẹ đã tìm được con gái ruột của mình rồi, để báo đáp ơn nuôi dưỡng mười mấy năm của họ, tôi đã về nông thôn gả thay cho cô, dọn dẹp đống hỗn độn của cô, tôi không cho rằng mình còn nợ các người cái gì nữa.”
“Vì họ không phải là bố mẹ tôi nên cũng không có quyền can thiệp vào lựa chọn của tôi, không phiền cô phải bận tâm đâu.”
Tư Niệm nói xong, bế đứa nhỏ cùng Phó Thiên Thiên đi làm thủ tục.
Phó Thiên Thiên biết người phụ nữ này chắc chắn là đang nhòm ngó vị trí này đây, lúc này đối với Lâm Tư Tư cô ta cũng đầy lòng cảnh giác.
Không khỏi cũng phàn nàn:
“Để cô ta đến làm chị dâu tôi thì thà để cô làm còn hơn!”
Chương 24 Không hứng thú
“Thôi xin đi, tôi không hứng thú làm chị dâu cô đâu.”
Tư Niệm giơ tay ngăn lại.
Phó Thiên Thiên:
“?”
Trong phút chốc cô ta không phản ứng kịp là do tai mình có vấn đề hay là do não Tư Niệm có vấn đề nữa.
Trước đó rõ ràng là người không phải anh trai cô ta thì không gả, vậy mà lúc này lại thay đổi như biến thành người khác, nói không hứng thú là không hứng thú ngay được.
Chẳng lẽ là vì sợ cô ta cười nhạo nên mới giả vờ không để ý?
Nghĩ đến đó, Phó Thiên Thiên lập tức hiểu ra.
Hoàn toàn không nghĩ đến việc Tư Niệm thực sự không có hứng thú.
Cuốn tiểu thuyết này thực ra hơi nghiêng về phong cách nam chính, nghĩa là người đàn ông được đủ loại phụ nữ yêu thích, nam chính không đồng ý cũng không từ chối, thế nên đã tạo ra rất nhiều hiểu lầm và trắc trở cho con đường tình yêu của nam nữ chính.
Nguyên chủ trong đó cũng chỉ có thể coi là một nhân vật nữ phụ độc ác nhỏ bé mà thôi.
Dù sao nam chính là quân nhân, người thích anh ta nhiều lắm.
Tư Niệm thực ra có lý do khi bán công việc cho Phó Thiên Thiên.
Bởi vì trong tiểu thuyết, giai đoạn đầu Phó Thiên Thiên cũng không thích Lâm Tư Tư, nhưng sau này sau khi Lâm Tư Tư giúp cô ta có được công việc, cô ta đã vô cùng cảm kích Lâm Tư Tư, hóa thù thành bạn.
Lúc nghĩ đến tình tiết này Tư Niệm còn thấy hơi thắc mắc, tại sao Lâm Tư Tư lại có thể giúp được Phó Thiên Thiên.
Bây giờ thì cô hoàn toàn hiểu rồi.
Hóa ra là Lâm Tư Tư đã lấy công việc của cô để mượn hoa dâng Phật thôi.
Giai đoạn sau Lâm Tư Tư không phát triển theo hướng phát thanh viên mà chọn tiếp tục học đại học.
Khiến nhà họ Phó vốn có chút coi thường cô ta phải nhìn bằng con mắt khác.
Cuộc đời có thể nói là một đường thăng tiến.
Bây giờ mình chủ động bán công việc cho Phó Thiên Thiên, cô ta cũng mất đi cơ hội lấy lòng Phó Thiên Thiên.
Vẻ ngoài của Phó Thiên Thiên trông có vẻ rất khó gần nhưng thực tế tính cách rất đơn thuần, rất dễ chinh phục.
Trong sách, Lâm Tư Tư chính là lợi dụng điểm này để từng bước lôi kéo cô ta.
Nhưng bây giờ thì khác, bây giờ Phó Thiên Thiên vốn đã có chút thành kiến với Lâm Tư Tư rồi.
Mặc dù nguyên chủ và cô ta từ nhỏ đến lớn quan hệ đều không tốt lắm nhưng dù sao cũng là người quen, cho dù quan hệ không tốt thì cũng vẫn có cảm giác thân thuộc hơn so với một người mới đến như Lâm Tư Tư.
Lúc này Lâm Tư Tư đã dùng cái phương thức mà Phó Thiên Thiên ghét nhất để có được công việc này, theo tính cách của Phó Thiên Thiên thì e là cả đời này cũng sẽ không coi trọng Lâm Tư Tư được đâu.
Huống chi Lâm Tư Tư còn không bằng lòng nhường công việc cho cô ta, Phó Thiên Thiên lại càng ghét cay ghét đắng cô ta hơn.
Nhìn tình hình này thì Lâm Tư Tư muốn xây dựng quan hệ tốt với cô ta e là cũng không phải chuyện dễ dàng gì.
Tục ngữ có câu kẻ thù của kẻ thù chính là bạn tốt.
“Đi thôi, chúng ta về nhà lấy sổ hộ khẩu trước đã.”
Phó Thiên Thiên tâm trạng tốt, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà phàn nàn Lâm Tư Tư nữa, vội vàng kéo Tư Niệm định về nhà lấy sổ hộ khẩu.
