Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 281
Cập nhật lúc: 09/04/2026 13:20
“Anh cả, chúng ta làm vậy thật sự ổn chứ ạ?
Mẹ liệu có ghét chúng ta không ạ?"
Chu Trạch Đông liếc nhìn cậu một cái, “Tại sao mẹ lại ghét chúng ta chứ?"
Chu Trạch Hàn nói:
“Vì chúng ta đã nói dối ạ."
Chu Trạch Đông thu hồi ánh mắt, nhìn xuống lầu, ánh mắt lạnh lùng:
“Đúng, chúng ta đã nói dối..."
“Nhưng dì nhỏ là người xấu, dì ấy bắt nạt mẹ, còn dẫn người tới đ-ánh chúng ta nữa, nên đây là quả báo của dì ấy, đây là lời nói dối thiện ý."
Chu Trạch Hàn:
“......."
Chương 212 Phong bì và người lạ
**
Sắp tới tết rồi, trong thôn càng thêm nhộn nhịp.
Những người đi làm thuê ở ngoài đều đã về rồi, gặt hái xong lương thực, nhà nào nhà nấy cũng rảnh rỗi chẳng có việc gì làm, hằng ngày cứ ngồi ở đầu thôn tán gẫu.
Chỉ cần có một con ch.ó đi ngang qua đầu thôn thôi là cũng phải bị lôi ra bàn tán vài câu.
Mỗi năm số người trong thôn đi làm thuê ở ngoài cũng khá nhiều.
Ví dụ như Lưu Đông Đông.
Nghe nói trước kia mẹ cô ta định gả chị gái cô ta cho một lão già, nhưng đối phương lại chẳng thèm ngó ngàng tới người chị góa phụ của cô ta, nên mới đòi lấy Lưu Đông Đông.
Tuy nhiên chẳng biết cô ta đã dùng cách gì mà người mẹ hám tiền của cô ta lại chịu hủy hôn.
Thật trùng hợp làm sao, lão già đó chính là người trong thôn họ, hôn sự bị hủy khiến mọi người có chút ngạc nhiên.
Thôn Lâm gia và thôn Hạnh Phúc cách nhau không xa, khi về phải đi ngang qua cổng thôn Hạnh Phúc.
Lưu Đông Đông diện mạo rạng rỡ, xách túi to túi nhỏ trở về, khiến mọi người không khỏi kinh ngạc tán thưởng.
“Đó chẳng phải là cái cô con dâu mà nhà họ Lưu định gả cho lão già họ Hứa sao?
Tên là Lưu Đông Đông thì phải tôi nhớ vậy?"
“Phải, mẹ cô ta đã nhận sính lễ rồi, chẳng biết sao lại hủy rồi."
“Nhà họ Lưu chẳng phải nghèo lắm sao, cô ta ăn mặc trông rạng rỡ quá chừng, lại còn xách nhiều đồ thế kia, chẳng lẽ là phát tài rồi à?"
Lưu Đông Đông nhìn thấy những người này chỉ trỏ bàn tán về mình thì biết ngay là vì chuyện đó.
Sắc mặt cô ta thoáng chốc trở nên khó coi.
Lưu Đông Đông không ngờ mình lại xui xẻo tới vậy, vốn dĩ định dẫn dụ Tư Niệm đi phá đám đám cưới của Lâm Tư Tư và Phó Dương, ai ngờ lại bị Tư Niệm gài bẫy hỏi cung, Lâm Tư Tư bị bắt, suýt chút nữa khiến mình bị đuổi đi.
Cũng may Lâm Tư Tư ngu ngốc, vì muốn canh chừng Phó Dương, sợ anh ta tìm người phụ nữ khác nên bằng lòng giữ mình lại, thế là mình đã nhận hết mọi tội danh.
Nhà họ Tư cũng lo cho Lâm Tư Tư xảy ra chuyện thì người phụ nữ khác sẽ tới tranh giành Phó Dương, nên mới giữ Lưu Đông Đông lại để cô ta giúp canh chừng.
Lưu Đông Đông nhờ vậy mới có thể tiếp tục ở lại.
Cô ta hiểu chuyện hơn Lâm Tư Tư, tuy thành tích học tập không bằng Lâm Tư Tư, nhưng Lưu Đông Đông lại chăm chỉ, ngoan ngoãn hiểu chuyện, còn biết nấu ăn nữa.
Vì chuyện của Lâm Tư Tư mà vợ chồng nhà họ Tư đã phải chạy vạy khắp nơi, trông hai người như già đi cả chục tuổi vậy.
Nếu không có Lưu Đông Đông thì chắc khi về nhà họ còn chẳng có nổi một miếng cơm nóng mà ăn.
Cộng thêm việc con gái mới về nhà chưa được bao lâu đã xảy ra chuyện, trong lòng hai vợ chồng đau buồn vô hạn, sự bầu bạn của Lưu Đông Đông đã khiến họ vơi đi phần nào nỗi đau.
Lúc này họ đã coi cô ta như một nửa đứa con gái của mình rồi.
Nên Lưu Đông Đông cảm thấy mình cũng coi như đã khổ tận cam lai rồi.
Lúc này cô ta cũng chẳng thèm quan tâm tới những gì người ta nói nữa, cuộc đời cô ta sớm đã không còn nằm trên cùng một đường chạy với những người này nữa rồi.
Những người này căn bản không xứng để cô ta lãng phí thời gian.
Chỉ có người phụ nữ Tư Niệm đó là khiến Lưu Đông Đông thật lòng thấy sợ hãi.
Phó Dương ngoài miệng thì nói chẳng thích ai cả, nhưng sau khi tiếp xúc cô ta mới phát hiện ra trong lòng Phó Dương có Tư Niệm.
Ví dụ như anh ta sẽ uống thêm vài ngụm canh mà mình học nấu theo kiểu Tư Niệm trước kia hay gửi cho anh ta, hay ví dụ như khi mình học theo cách ăn diện của Tư Niệm thì anh ta sẽ nhìn mình chăm chú thêm vài lần nữa...
**
Tư Niệm vừa xách cặp l.ồ.ng cơm tới xưởng lợn để đưa cơm cho Chu Việt Thâm thì liền hắt hơi liên tục hai cái.
Trời lạnh, gió rít từng cơn thổi tạt vào mặt đau rát.
Cô mặc áo lông vũ, đội mũ, tuy nhiên dù là vậy thì vẫn thấy lạnh vô cùng.
Vì sắp tết rồi nên hiện tại nhu cầu tiêu thụ lợn trên thị trường ngày càng nhiều hơn.
Các hộ nuôi lợn mười dặm tám thôn cũng vội vã kéo tới nhờ xưởng lợn giúp mổ lợn.
Tiếng lợn kêu gào vang vọng từ ngày tới đêm, từ đêm tới ngày.
Chu Việt Thâm cũng đã mấy đêm liền không về nhà rồi, anh nghỉ lại luôn ở xưởng lợn.
Bình thường khi rảnh rỗi mà đói bụng thì họ cứ tùy tiện làm chút gì đó ăn ở đây, hoặc là người nhà mang tới cho.
Nhưng giờ chẳng có thời gian, hằng ngày Tư Niệm phải tới đưa cơm hai lần.
Có khi là Tiểu Đông và Tiểu Hàn tới, có khi là cô.
Trời lạnh, cơm nhanh nguội, nên cô còn mua sẵn cặp l.ồ.ng giữ nhiệt từ trước.
Lúc này vừa bước vào xưởng lợn là đã nghe thấy tiếng lợn kêu từ đằng xa.
Cô bước tới, là thôn bên cạnh mổ lợn, rất nhiều nhà đang vây quanh chia thịt.
Tư Niệm đảo mắt nhìn quanh một vòng, không thấy Chu Việt Thâm đâu, bèn bước về phía văn phòng.
Quả nhiên cửa đang mở.
Cô bước vào trong nhưng bên trong chẳng có ai.
Tư Niệm có chút thắc mắc, văn phòng không lớn, bên trong có đặt một cái lò sưởi nhỏ trông cũng khá ấm áp.
Bên cạnh bàn có đặt giấy b.út, trông như đang viết cái gì đó được một nửa thì bị người ta gọi đi làm việc rồi.
Tư Niệm bước tới ngồi xuống, nhìn nét chữ của người đàn ông.
Tuy chưa từng nghe nói Chu Việt Thâm có từng đi học hay không, nhưng nét chữ của anh rất sắc sảo, cứng cáp và mạnh mẽ.
Rất phù hợp với khí chất của anh.
Những gì được ghi chép lại đều là một số số liệu và đơn từ.
Người trong thôn chẳng có mấy ai biết chữ, nên những việc này đều do một tay Chu Việt Thâm làm hết.
Hằng ngày sau khi làm xong việc anh còn phải viết hóa đơn nữa, lúc này ở bên dưới vẫn còn rất nhiều.
Cứ bận rộn như thế này thì chẳng biết khi nào mới được nghỉ ngơi nữa.
Người khác thì được nghỉ tết về nhà, anh thì ngược lại, càng bận rộn hơn.
Tư Niệm cầm cuốn sổ ghi chép lên xem thử, “pạch" một cái, có thứ gì đó từ trong cuốn sổ rơi xuống người cô.
Tư Niệm khựng lại, cúi đầu nhìn xuống, hóa ra là một phong bì mỏng.
Đầu ngón tay cô nhặt nó lên, liếc nhìn qua một cái.
Người gửi — Ngọc Khiết.
Tư Niệm:
“......"
Lại là người này sao?
Cô đã từng nghe Chu Việt Thâm kể về người phụ nữ này, nhưng cũng chẳng thèm để tâm cho lắm.
Nhưng theo lời Chu Việt Thâm nói thì anh đã rời quân đội bao nhiêu năm nay rồi, vậy mà Dương Ngọc Khiết vẫn còn gửi thư cho anh sao?
