Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 321
Cập nhật lúc: 09/04/2026 14:12
“Tôi là hàng xóm bên cạnh, qua giúp dọn dẹp nhà cửa cho nhà họ Chu đây, ông có việc gì không?"
Bố Tư nói:
“Tôi tới tìm Niệm Niệm có chút việc."
Trong lòng lại nghĩ, đứa con nuôi này giờ sống cũng thoải mái thật đấy, thế mà còn thuê người dọn dẹp nhà cửa.
Nhà họ Tư thuê người nấu cơm còn phải cân nhắc tới lui nữa là.
“Thôi bỏ đi, để tôi tự vào vậy."
“Khoan đã."
Bác gái Trương chặn ông lại nói:
“Niệm Niệm không có nhà đâu, ông có vào cũng chẳng ích gì."
“Cái gì?"
Bố Tư ngẩn người:
“Không có nhà à, đi đâu rồi?"
Bác gái Trương cũng thấy nực cười nhìn ông:
“Chẳng phải ông là bố nuôi của Niệm Niệm sao, lẽ nào ông không biết cả nhà họ đã chuyển đi rồi à?"
Bố Tư bị bà nhìn như vậy thì trong lòng thấy nghẹn ứ:
“Tôi... tôi đương nhiên là bố nuôi của nó!
Nó là đứa trẻ tôi nhìn lớn lên từ nhỏ mà."
Bác gái Trương vẻ mặt đầy nghi ngờ.
Mặc dù hồi đám cưới lần trước Tư Niệm cười hì hì với người này, nhưng bà luôn cảm thấy mối quan hệ đó không tốt.
Thế là bà nói lấy lệ:
“Vậy thì cả nhà họ đã chuyển đi lâu rồi, nghe nói Tư Niệm sắp lên thành phố làm giáo viên rồi, con bé không nói với ông à?"
Bố Tư nghe thấy vậy trong lòng càng thêm khó chịu.
Chuyện đi làm giáo viên là do Lưu Đông Đông nói cho ông biết.
Tư Niệm chẳng nói câu nào.
Chuyện chuyển đi càng không nói.
“Con bé chuyển đi đâu rồi?"
Bác gái Trương lắc đầu:
“Không biết, tôi chẳng hỏi."
Nghe thấy vậy mặt bố Tư càng đen hơn.
Lặn lội xa xôi thuê xe chạy tới đây, tốn bao nhiêu là tiền xăng.
Kết quả lại đi một chuyến không công.
Ông cảm thấy bực bội khôn tả.
**
Tư Niệm không biết chuyện bố Tư đi tìm mình, ở nhà làm quen vài ngày cô liền tới trường báo danh.
Sắp tới ngày khai giảng rồi, giáo viên mới như cô dĩ nhiên phải chuẩn bị trước cho thật tốt.
Trước tiên tìm phó chủ nhiệm làm thủ tục nhận việc, lại nhận sách giáo khoa trước.
Tiết dạy một ngày của cô vẫn chưa được sắp xếp xong nhưng không nhiều.
Vốn dĩ phó chủ nhiệm định để cô dạy các khối lớp một, hai, ba.
Nhưng nghĩ tới trình độ của Tư Niệm thì như vậy quá phí phạm tài năng.
Nên đã điều cô sang khối bốn và năm.
Dù sao thì mấy khối lớp này cũng quan trọng hơn.
Tỉ lệ lên lớp cao lại còn có thể nhận được tiền thưởng.
Tương ứng thì áp lực cũng lớn.
Nói thật, Tư Niệm cũng chẳng thích vây quanh một đám nhóc con còn chưa hiểu chuyện lắm đâu.
Ở nhà có ba đứa đã mệt lắm rồi.
Học sinh lớp bốn lớp năm tuổi tác lớn hơn một chút nên biết sợ giáo viên.
Vì thế cô cũng chẳng có ý kiến gì, vui vẻ đồng ý.
Tiếp đó lại đưa Tiểu Lão Đại, Tiểu Lão Nhị đi làm thủ tục nhập học.
Hai đứa trẻ chuyển tới trường mới đều có chút khép nép.
Trường mới không phải là những ngôi nhà bốn phía vuông vức như ở thôn của chúng.
Mà thực sự là những dãy nhà lớn.
Cao bốn năm tầng, mỗi tầng đều có rất nhiều lớp học.
Nghe nói học sinh của ngôi trường này cũng vô cùng đông, một lớp đã có tới bốn năm mươi học sinh.
Ở trường tiểu học của chúng, một lớp kịch kim là hai mươi học sinh.
Cả ngôi trường cũng chỉ có hơn một trăm học sinh thôi.
Thế nhưng ngôi trường tiểu học này lại có tới mấy ngàn học sinh.
Lại còn phải mặc đồng phục.
Đủ loại chi phí lặt vặt gộp lại.
Mặc dù nói học phí sẽ có suất ưu đãi nhưng các loại chi phí khác cộng lại cũng vô cùng tốn kém.
Gia đình bình thường căn bản là không gánh nổi.
May mà trong tay Tư Niệm có tiền do Chu Việt Thâm đưa, cả ngày làm thủ tục cô cũng không thể không thừa nhận tại sao sau này người ta lại gọi trẻ con là loài nuốt vàng rồi.
Càng khỏi nói là cô có tới tận ba đứa.
May mà Dao Dao còn nhỏ.
Làm xong thủ tục lại phải đưa Tiểu Lão Đại tới chỗ chủ nhiệm để khảo sát.
Ban đầu Tư Niệm cứ tưởng chỉ hỏi vài câu là xong.
Ai dè còn phải làm đề thi.
Tiểu Lão Đại năm nay lên lớp bốn rồi, nói là đề thi này có thể quyết định lớp mà cậu sẽ được phân vào.
Ngôi trường như thế này dĩ nhiên chế độ phân lớp cũng vô cùng nghiêm ngặt.
Các lớp được phân chia cực kỳ khắt khe theo điểm số.
Nào là lớp chọn, lớp thường.
Quả nhiên thời đại nào thì chuyện học hành cũng đều khốc liệt như nhau cả.
Tư Niệm sợ Chu Trạch Đông sợ hãi sẽ làm bài không tốt, cô trấn an cậu:
“Không sao đâu, đừng căng thẳng, cứ từ từ mà điền, phân vào lớp nào cũng không quan trọng."
Chu Trạch Đông ngẩng đầu nhìn về phía cô.
Thấy Tư Niệm trong ánh mắt có chút lo lắng.
Cậu ngẩn người một chút.
Nặn ra một nụ cười:
“Mẹ ơi, con chẳng thấy căng thẳng chút nào cả."
Cậu dĩ nhiên không căng thẳng, Chu Trạch Đông từ nhỏ đã phát hiện mình không giống người khác, làm việc gì cậu cũng không sợ hãi.
Cậu chỉ sợ phụ nữ thôi.
Đối với người ngoài cậu càng không để vào mắt, làm sao mà sợ hãi được chứ.
Nhưng mẹ còn căng thẳng hơn cả cậu.
Mẹ chắc chắn cũng sợ mình làm bài không tốt rồi sẽ buồn chán chăng.
Nhưng Chu Trạch Đông mới không thế đâu, làm việc gì cậu cũng phải làm tới mức tốt nhất.
Vừa nãy cậu nghe thấy vị chủ nhiệm đó nói rồi, mẹ dạy toàn là lớp chọn thôi.
Nếu mình vào lớp thường thì mẹ sẽ mất mặt lắm.
Cậu cụp mắt xuống.
Vị chủ nhiệm nhìn cậu thêm một cái.
Tiểu Lão Nhị đứng bên cạnh nghe Tư Niệm nói vậy thì cứ tưởng anh mình sợ hãi thật.
Thực ra cậu cũng rất sợ hãi, cậu chưa bao giờ tới ngôi trường lớn như thế này cả.
Tiểu Lão Nhị bề ngoài cởi mở nhưng cũng rất sợ bị người khác coi thường.
Thế nên cậu lấy hết dũng khí tiến lên, nắm lấy tay Chu Trạch Đông nói:
“Anh ơi, anh đừng sợ, cho dù anh vào lớp thường thì cũng có em bầu bạn với anh mà."
Đúng thế, thành tích của Tiểu Lão Nhị chỉ có thể vào lớp bình thường thôi.
Cậu cũng chẳng để tâm chuyện đó, miễn là được đi học là được.
Nhưng anh cậu thì khác.
Anh cậu ở trường luôn là người học giỏi nhất.
Nếu cũng như mình mà vào lớp thường thì người anh kiêu ngạo chắc chắn sẽ không chịu nổi.
Lúc này đây cần tới một người em trai chu đáo và lương thiện như cậu an ủi anh rồi.
Đây là trách nhiệm quan trọng của cậu với tư cách là một người em trai.
Chu Trạch Đông liếc nhìn cậu một cái rồi thu hồi ánh mắt, bước tới chiếc bàn nhỏ cầm b.út lên bắt đầu viết.
Xin lỗi nhé em trai, anh không định giống như em mà ở lại lớp thường đâu.
