Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 362
Cập nhật lúc: 09/04/2026 15:16
“Anh!"
Dương Ngọc Khiết nghiến răng:
“Ba tôi đúng là mù mắt rồi."
Vương Kiến Quốc cười khẩy, xe đột ngột rẽ ngoặt một cái, định quay trở lại.
Dương Ngọc Khiết hoảng hốt, “Anh làm gì thế, anh muốn làm gì?"
Vương Kiến Quốc nhếch môi cười lạnh:
“Để ông già cô nghe xem cô đã nói năng ngông cuồng như thế nào."
“Anh, dừng lại!
Tôi... tôi xin lỗi anh không được sao!"
“Vương Kiến Quốc!"
“Cầu xin tôi đi?"
Ánh mắt Dương Ngọc Khiết nhìn anh ta như muốn ăn tươi nuốt sống.
Thấy xe sắp về đến cửa nhà mình, Dương Ngọc Khiết hoàn toàn mất sạch khí phách, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Tôi xin anh..."
Chiếc xe phanh gấp một cái rồi dừng lại.
Dương Ngọc Khiết đỏ bừng mặt, chỉ cảm thấy chưa bao giờ mình nhục nhã đến thế này.
Mệnh lệnh của ba cô là không thể phản kháng, cô hiểu rõ đạo lý này từ nhỏ, sự ra đi của anh trai đã để lại bóng ma quá lớn trong lòng cô, khiến cả đời cô chỉ có thể sống dưới sự thao túng của ba.
Không ai biết người được mệnh danh là “mỹ nhân băng giá" của khu quân đội như cô, khi ở nhà lại trở thành con chuột bị mèo rình rập, nhất cử nhất động đều phải cẩn thận dè chừng.
Bởi vì cô biết, mình chỉ cần không cẩn thận một chút thôi là có thể mất đi tất cả và cuộc sống hiện tại, sẽ bị người khác thay thế...
Dương Ngọc Khiết sao dám đem tương lai của mình ra đặt cược.
Cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới đến mức trắng bệch.
Nước mắt nhục nhã vẫn tuôn rơi.
Vương Kiến Quốc có chút phiền lòng, anh châm một điếu thu-ốc, rít một hơi sâu:
“Nói chuyện chút không?"...
Chu Việt Thâm đóng cửa lại, mở phong thư ra.
Anh nghiêm túc đọc nội dung trong thư.
Thấy Tư Niệm nói muốn ăn đặc sản bên này, còn muốn ngắm hồ muối và sa mạc.
Hỏi anh nơi này có phải rất hoang vu không.
Anh ngẩn người.
Phía Tây Bắc này đúng là có hồ muối tự nhiên, vẫn chưa khai phá.
Nhưng cũng chỉ là liếc nhìn một cái khi đi ngang qua thôi.
Màu sắc khá kỳ lạ.
Hóa ra cô ấy thích ngắm hồ sao?
Còn sa mạc, anh đi không nhiều, hoang lương lạnh lẽo, lúc nóng thì nóng ch-ết người, lúc lạnh thì lạnh thấu xương, cũng chẳng có gì tốt đẹp.
Nhưng qua những lời lẽ của Tư Niệm, anh có thể tưởng tượng được cô đang mang theo sự mong chờ.
Chu Việt Thâm ở đây ngoài huấn luyện thì là làm nhiệm vụ, anh chưa bao giờ chú ý đến những thứ này.
Đến mức lúc này thấy Tư Niệm muốn đến, anh lại có chút vui mừng.
Tuy nhiên nụ cười của anh nhanh ch.óng cứng đờ.
Câu nói “yên tâm không cắm sừng anh" kia, nghe kiểu gì cũng thấy sai sai.
Ánh mắt Chu Việt Thâm sâu thẳm khóa c.h.ặ.t vào dòng chữ.
Xem ra viết thư vẫn không giải quyết được vấn đề gì.
Có thời gian anh vẫn nên gọi điện thoại về nhà thôi.
Rõ ràng chỉ cần ở lại đây một tháng, nhưng bây giờ Chu Việt Thâm đã ngồi không yên rồi.
Lúc trước khi anh rời đi quá gấp gáp, đã đồng ý yêu cầu của cấp trên.
Nếu không giải quyết vấn đề này, bên này cũng sẽ luôn tìm anh.
Để tránh gây rắc rối cho gia đình, Chu Việt Thâm chọn quay lại giải quyết.
Thời gian một tháng không nhiều.
Nhưng hiện tại đối với anh mà nói, lại dài đằng đẵng một cách bất ngờ.
Anh cầm lá thư của Tư Niệm xem đi xem lại, nhưng mỗi khi đọc đến câu đó, anh đều trực tiếp bỏ qua.
Ngẩng đầu nhìn xa xăm, bầu trời một mảnh đen kịt.
Không có thành phố nào lạnh lẽo hơn nơi này.
Nhưng anh muốn nói với Tư Niệm rằng, Tây Bắc không phải là nơi cỏ không mọc nổi.
Tư Niệm làm xong đồ kho và bánh ngọt, lần lượt gửi cho nhà họ Tưởng, lại đưa cho cậu hai nhỏ, bảo cậu chia cho các bạn của mình.
Sau đó tìm Vu Đông, nhờ anh ta mang qua cho Phó Thiên Thiên.
Phó Thiên Thiên nhận được đồ ăn Tư Niệm gửi tới thì vô cùng bất ngờ, vô cùng vui sướng.
Tuy nhiên cái miệng lại rất kén chọn:
“Hừ, cô ta cuối cùng cũng có chút lương tâm, biết gửi đồ cho tôi rồi.
Tuy trông cũng bình thường thôi, nhưng nể tình là tự tay làm, tôi miễn cưỡng nhận vậy."
Dáng vẻ đắc ý của cô làm Vu Đông thấy rất vui.
Anh ta chính là thích cái vẻ kiêu ngạo của Phó Thiên Thiên.
“Thiên Thiên, tôi giúp đại ca tôi mua hai vé xem phim, kết quả anh ấy bị điều đi rồi.
Vé này để ở chỗ tôi cũng lãng phí, cô có muốn đi xem phim không?"
Anh ta thuận tay lấy hai tấm vé xem phim đã mua ra.
Phó Thiên Thiên kinh ngạc:
“Còn có chuyện tốt như vậy sao!"
Vu Đông vội gật đầu.
Phó Thiên Thiên vui mừng nói:
“Được thôi."
Vu Đông mừng thầm.
Lại nghe cô nói:
“Vừa vặn hai vé, lúc nào tôi được nghỉ sẽ đi tìm Tư Niệm, chúng tôi cùng đi xem!"
Vu Đông:
“?"...
Sau kỳ nghỉ, Tư Niệm tiếp tục quay lại trường học.
Ba Lâm mẹ Lâm không yên tâm chuyện ở nhà, ở lại vài ngày rồi về.
Cậu hai nhỏ đi đôi giày vải của mình ở trường mà đắc ý vô cùng.
Bởi vì cả trường chỉ có mình cậu đi đôi giày này.
Mẹ nói cái này gọi là gì nhỉ.
Gọi là phiên bản giới hạn của bà ngoại.
Cả trường chỉ có duy nhất một đôi này thôi.
Cậu vui lắm.
“Đây là bà ngoại làm cho tớ đấy, các cậu nghe xem, đi bộ kêu cạch cạch, có phải rất hay không."
Một đám nhóc tì phối hợp gật đầu, “Hay lắm, chơi vui thật đấy."
“Anh hai, có thể nhờ bà ngoại anh làm cho tớ một đôi được không."
“Không được, bà ngoại tớ về nhà rồi."
“Vậy anh hai, anh có thể cho tớ thử một chút không?"
Chu Trạch Hàn thấy bọn họ đáng thương, do dự nói:
“Được rồi, chỉ được thử thôi đấy, phải trả lại cho tớ ngay lập tức."
Mấy đứa nhóc vội vàng đồng ý.
Bên này không khí nhiệt tình, còn lớp bốn thì lại khác.
Đôi giày phiên bản giới hạn mà cậu hai nhỏ rêu rao, lúc này cũng đang đi trên chân Chu Trạch Đông.
Người thành phố cơ bản đều đi giày thể thao, giày da, đặc biệt là trường của bọn họ, chẳng thấy đứa trẻ nhà nào đi giày vải cả.
Đối với bọn họ, đây chính là biểu tượng của người nghèo.
“Đôi giày xấu quá đi mất, bà nội tớ nói với tớ cậu là người dưới quê lên, tớ còn không tin, hóa ra là thật."
“Này, mọt sách, tớ đang nói chuyện với cậu đấy, cậu bị điếc à?"
Cậu con trai đang nói chuyện giật phăng cuốn vở tập viết trên tay Chu Trạch Đông.
