Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 420
Cập nhật lúc: 09/04/2026 21:13
Còn lo lắng Tư Niệm cũng lo cho đại ca giống mình nên ngủ không yên, bèn an ủi cô:
“Chị dâu cứ yên tâm đi, em nghe nói bây giờ cấp trên rất coi trọng chuyện này, không giống như năm đó nữa rồi, nói không chừng biết chị đến Tây Bắc là đại ca vội vàng quay về ngay đấy."
Bởi vì đường xa nên Tư Niệm mang theo đồ đạc không nhiều, nhưng lo lắng vấn đề chênh lệch nhiệt độ nên đã mặc thêm áo khoác cho mấy đứa nhỏ để tránh bị lạnh trên tàu vào buổi đêm.
Tiểu Đông, Tiểu Hàn tự mình đeo cặp sách, nhét một bộ quần áo để thay và bài tập của mình vào đó.
Quần áo của Dao Dao đựng trong một cái túi nhỏ cũng do hai đứa nhỏ xách, bản thân Tư Niệm chỉ xách theo một chiếc vali, không nhiều.
Cô cũng không muốn tay xách nách mang lỉnh kỉnh rất phiền phức.
May mà mấy đứa nhỏ đều đã lớn, giúp cô tiết lộ được rất nhiều phiền phức.
Nhưng vẫn phải cẩn thận một chút, thời đại này ở ga tàu hỏa quân trộm cắp móc túi nhiều lắm.
Tiền cô mang theo đều được khâu vào lớp lót bên trong.
Cộng thêm sự giúp đỡ của Vu Đông, Tư Niệm yên tâm không ít.
Bản thân Vu Đông chẳng mang theo gì cả, anh có bạn bè bên đó, qua đó thay đổi tùy ý là được.
Tư Niệm là người nhà của Chu Việt Thâm, Chu Việt Thâm là Trung đoàn trưởng, sống ở khu nhà tập thể người nhà bên đó nên Tư Niệm qua đó cũng không lo không có chỗ ở.
Vu Đông rất cảm động, trước đây anh luôn cảm thấy chị dâu quá cao quý, không phải đại ca nhà mình xứng đáng có được, luôn có cảm giác đại ca giống như một kẻ l-iếm cẩu vậy.
Tiền bạc đưa hết cho chị dâu không nói, mua quần áo cũng phải xin tiền chị dâu, kết quả lấy được tiền liền mua hết cho chị dâu rồi, bản thân anh lại chẳng mua lấy một bộ nào.
Mặc dù người khác đều nói đại ca trông có vẻ khó chung đụng, thậm chí cảm thấy anh sẽ có khuynh hướng bạo lực gia đình hay gì đó.
Nhưng theo Vu Đông thấy thì địa vị gia đình của đại ca thấp kém vô cùng.
Nhưng chị dâu xinh đẹp như vậy, những thứ này đều là thứ đại ca nên nhận lấy.
Anh không ngờ lần này chị dâu lại đi cùng, dù sao Tây Bắc cũng xa như vậy.
Chị còn gác lại công việc quan trọng.
Sự hy sinh của đại ca cuối cùng cũng không uổng phí.
Ngay cả đóa hoa trên núi cao như thế này cũng bị cảm động rồi.
Anh quyết định rồi, anh phải học tập đại ca!
Có Vu Đông bế Dao Dao, Tư Niệm dắt hai anh em nên cũng không ai dám nhắm vào họ.
Nhưng dòng người quá đông, đến ga tàu Tư Niệm không cho Chu Tiết Hàn đang hưng phấn chạy lung tung, vẫn luôn bắt cậu dắt tay mình.
Chu Tiết Hàn lần đầu tiên ngồi tàu hỏa, mặc dù rất tò mò nhưng cũng biết nghe lời, nắm c.h.ặ.t lấy tay cô.
Thời đại này việc xếp hàng gì đó cơ bản là không thể nào, tàu hỏa vừa đến, người ta liền chen chúc vào trong như xác sống thấy thịt vậy.
Hai đứa nhỏ đều nắm c.h.ặ.t lấy tay cô.
Đợi lên được tàu, tìm thấy toa xe tương ứng, cả nhóm đi vào lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Giường nằm của Tư Niệm là giường dưới cùng vì cô còn phải dẫn theo Dao Dao ngủ cho tiện.
Giường của hai đứa nhỏ ở ngay bên cạnh.
Vu Đông sắp xếp ổn thỏa hết thảy vì sợ gia đình này phải chịu chút ấm ức nào.
Thời gian dài dằng dặc, Vu Đông còn đi mua một túi đồ ăn.
Nói là sợ trẻ con đói.
Trên tàu hỏa có nước nóng, Tư Niệm mang theo sữa bột, pha cho Dao Dao rồi để con bé ngồi trên giường uống.
Uống xong tàu hỏa bắt đầu chuyển động, lắc la lắc lư, chẳng mấy chốc đã khiến con bé buồn ngủ, cái miệng vẫn vô ý thức mà mút mát.
Tư Niệm đắp chăn cho con bé, cô không ngủ vì lo buổi tối sẽ không ngủ được.
Chu Trạch Đông tương đối điềm tĩnh đã cầm sách lên đọc rồi.
Cậu thứ ở giường trên hưng phấn líu lo gọi nhỏ:
“Anh ơi~ anh ơi, em không bị rơi xuống đấy chứ, nếu em mà rơi xuống thì anh phải đỡ em đấy nhé."
Vu Đông không biết đã chạy đi đâu rồi, chắc là buồn chán nên đi dạo quanh các toa xe.
Tư Niệm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, thời đại không có điện thoại di động, ngồi trên tàu hỏa đúng là một kiểu hành hạ.
Vốn dĩ định không ngủ kết quả cuối cùng vẫn ngủ thiếp đi.
Đợi khi cô tỉnh dậy, Vu Đông và Chu Trạch Đông một lớn một nhỏ đang chơi trò chơi con số.
Cái lông mày của Vu Đông nhíu c.h.ặ.t như ngọn núi vậy, dường như không ngờ một người lớn như mình lại không chơi thắng nổi một đứa trẻ.
Gương mặt đầy vẻ không cam lòng.
Tiếng ngáy của cậu thứ ở tầng trên cũng rất vang.
Cái thằng bé này, nhỏ tuổi thế mà đã hình thành thói quen xấu là ngáy ngủ rồi.
Tư Niệm xoay người một cái lại ngủ thiếp đi tiếp.
Mà lúc này, nhà họ Phó.
Khi nhận được tin Phó Dạng gặp chuyện đã là hai ngày sau rồi.
Mẹ Phó nghe nói con trai thâm nhập sâu vào khu không người suýt chút nữa là ngất đi.
Dạo gần đây bà cứ luôn thấy tức ng-ực khó thở, luôn cảm thấy bất an.
Bởi vì con trai mãi không có tin tức gì.
Vốn tưởng là đang thực hiện nhiệm vụ nên không cách nào liên lạc với gia đình.
Không ngờ lại gặp chuyện.
Trước đây con trai cũng thường xuyên đi làm nhiệm vụ mười bữa nửa tháng không về.
Nhưng đây là lần đầu tiên bà có cảm giác như vậy.
Quả nhiên gặp chuyện rồi.
Lúc này bà cũng đòi qua đó chăm sóc con trai.
Phó Thiên Thiên mặc dù rất không ưa anh trai mình nhưng anh ta gặp chuyện lớn như vậy cũng không thể không quan tâm được.
Ngay lập tức cũng xin nghỉ cùng mẹ đi qua đó chăm sóc Phó Dạng.
Bố Phó là Thủ trưởng, chắc chắn là không đi được rồi.
Chỉ có thể để vợ và con gái đi.
Mà lúc này nhà họ Tư sớm đã loạn thành một đoàn.
Bố Tư cùng người ta tranh giành vị trí đó suốt nửa năm trời, quà cáp không biết bao nhiêu mà kể, sau khi kết thân với nhà họ Phó, vốn dĩ việc thăng chức là chuyện chắc như đinh đóng cột rồi.
Kết quả dạo gần đây cấp trên không biết là bị làm sao, bỗng nhiên bắt đầu đủ kiểu tìm rắc rối cho ông.
Đến cả vị lãnh đạo trước đây có ý định nâng đỡ dành vị trí đó cho ông lúc này cũng giống như biến thành một người khác vậy.
Không chỉ trao vị trí đó cho kẻ thù không đội trời chung của ông mà còn giáng chức ông xuống nữa.
Nói ông dạo này làm việc ngày càng tệ, rất thất vọng về ông vân vân, làm cho bố Tư ngơ ngác không hiểu gì.
Cấp dưới của chính mình bỗng chốc trở thành lãnh đạo của mình.
Bố Tư suýt chút nữa là tức phát điên, cậy mình là thông gia với nhà họ Phó nên đã làm ầm ĩ với cấp trên.
Theo như bình thường đối phương có lẽ sẽ sợ ông.
Nhưng lần này đối phương không chỉ không sợ ông mà còn bảo ông cứ việc đi mà khiếu nại.
Bố Tư tức nghẹn họng, không tin tà lập tức muốn đến nhà họ Phó tìm Thủ trưởng Phó đòi lại công bằng.
Dù sao cũng là thông gia, lại có giao tình bao nhiêu năm nay, bố Tư cho rằng nhà họ Phó không thể nào không giúp ông được.
