Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 433

Cập nhật lúc: 09/04/2026 21:15

“Mẹ Phó xót xa vô cùng.”

Ngặt nỗi cả bà và con gái đều không biết nấu ăn.

Sự xuất hiện của Lưu Đông Đông đúng là đã giúp được việc lớn.

Mặc dù rất ghét Trương Thúy Mai, nhưng bà cũng hy vọng con trai mau ch.óng khỏe lại để trở về.

Trình độ y tế ở đây không tốt lắm, bà lo lắng con trai sẽ để lại di chứng gì đó, thế thì thật là mất mát lớn.

Cộng thêm đồ Lưu Đông Đông mang tới lúc trước, con trai đúng là có ăn.

Mẹ Phó lập tức để cô ta ở lại, nhưng đối với Trương Thúy Mai thì coi như không nghe thấy.

Lưu Đông Đông cảm kích bày tỏ mình nhất định sẽ chăm sóc Phó Dương thật tốt, miệng cũng không nhắc đến chuyện Trương Thúy Mai bị chặn ở bên ngoài.

Phó Thiên Thiên ngậm một chiếc tăm, nhìn cô ta với vẻ mặt suy tư.

Lưu Đông Đông trong lòng rất vui, vừa đi ra ngoài đã nhìn thấy Tư Niệm dắt đứa bé vào phòng bệnh bên cạnh, cô ta giật mình.

Thì ra Chu Việt Thâm cũng bị thương.

Nhưng Tư Niệm đi vào, vừa rồi chắc chắn cũng nhìn thấy Trương Thúy Mai bị chặn ở bên ngoài.

Cô ta cũng thật là độc ác, mặc dù Trương Thúy Mai người đúng là không tốt lắm, nhưng dù sao cũng đã nuôi nấng cô ta mười tám năm.

Lúc này cô ta đã vào được mà lại không để Trương Thúy Mai vào, có thể tưởng tượng được.

Hành động này trong mắt Lưu Đông Đông chính là vong ơn phụ nghĩa.

Cô ta đi đến cửa, nhìn thấy Trương Thúy Mai với dáng vẻ chật vật, cũng không đi ra ngoài, giống như quên mất bên cạnh có cửa vậy, đứng ở trong cửa nói thêm mắm dặm muối với Trương Thúy Mai rằng, mình đã tìm Phó Dương giúp bà ta rồi, nhưng nhà họ Phó không muốn đắc tội với Chu Việt Thâm nên không đồng ý.

Lại nói đi tìm Tư Niệm cầu xin, Tư Niệm còn mắng cô ta, nói Trương Thúy Mai đáng đời.

Suýt chút nữa thì làm Trương Thúy Mai tức đến ngất xỉu.

Thấy sự hận thù của bà ta đối với Tư Niệm đã đạt đến đỉnh điểm, Lưu Đông Đông mới đuổi bà ta đi, bảo bà ta đi tìm một nhà khách để nghỉ ngơi trước, nói mình rất muốn ra ngoài, nhưng ra ngoài rồi thì không vào được nữa, hơn nữa mẹ Phó muốn có người giúp bà bồi bổ cho Phó Dương, đây là cơ hội tốt để làm dịu mối quan hệ của hai nhà.

Quả nhiên Trương Thúy Mai đang trong cơn giận dữ đã bị lừa mà không suy nghĩ gì nhiều, còn dặn cô ta nghìn vạn lần đừng ra ngoài, lại may mắn nói:

“May mà có cháu đi cùng đấy Đông Đông, nếu không bác thật sự không biết làm sao."

Lại dặn cô ta để ý giúp, đừng để người phụ nữ khác tiếp cận Phó Dương, lúc này mới rời đi....

Buổi chiều khi Tư Niệm đi nấu ăn, đã nhìn thấy Lưu Đông Đông đang bận rộn trong bếp.

Cô nhướng mày, vừa nhận được tin tức là Trương Thúy Mai đã đi rồi, Lưu Đông Đông lại vẫn ở đây sao?

Trương Thúy Mai không lẽ cố ý để cô ta ở lại chăm sóc Phó Dương đấy chứ?

Lưu Đông Đông thấy cô cũng giật mình một cái.

Không biết tại sao, cô ta có chút sợ hãi ánh mắt của Tư Niệm.

Lúc này thấy cô đang đ-ánh giá với vẻ suy tư, vội vàng cúi đầu, bưng bát canh gà nhanh ch.óng rời đi.

Tư Niệm ngoảnh đầu liếc nhìn bóng lưng vội vã của cô ta một cái.

Phó Thiên Thiên đang rảnh rỗi vô sự, an ủi anh trai mình một cách tượng trưng vài câu rồi đi ra ngoài chơi.

Kết quả là bị lạc đường, đang lúc thật sự không tìm được đường, chuẩn bị tìm ai đó để hỏi đường thì cô ta ngửi thấy một mùi thơm quen thuộc và nồng nặc.

Cô ta ngẩn người, vội vàng hít hà mùi thơm rồi chạy theo hướng đó.

Sau đó liền chạm mặt Tư Niệm đang nấu ăn.

“Cái đệt?

Tư Niệm?"

Phó Thiên Thiên bị dọa đến mức mặt biến sắc.

Tư Niệm ngoảnh đầu nhìn cô ta một cái, giọng điệu thản nhiên:

“Có chuyện gì không?"

Phó Thiên Thiên nhìn quanh một lượt, xác định mình vẫn đang ở Tây Bắc, không phải xuyên không, mới nói:

“Sao cô lại ở đây?"

Tư Niệm vừa định nói, lại thấy cô ta vỗ vỗ mặt, lắc đầu tự lẩm bẩm:

“Mình ngốc rồi, Tư Niệm sao có thể ở Tây Bắc được chứ, nói không chừng chỉ là người có ngoại hình giống hệt cô ta thôi."

Tư Niệm:

“..."

Sau sự phớt lờ của Tư Niệm, Phó Thiên Thiên lập tức khẳng định!

Đây không phải là ảo giác!

Đây chính là Tư Niệm!

Đúng vậy, tuyệt đối là cô ta!

Bởi vì chỉ có cái đồ tiểu nhân Tư Niệm đó mới có thể phớt lờ cô ta một cách bất lịch sự như vậy.

Phó Thiên Thiên tức đến nghiến răng, kinh ngạc cũng không màng tới nữa, bước chân dồn dập chạy qua, trợn mắt nhìn cô, câu đầu tiên không phải hỏi tại sao cô lại ở đây, mà là:

“Cô đang nấu món gì vậy, sao thơm thế?

Cô đến Tây Bắc làm đầu bếp à?

Nghề giáo viên không làm nữa sao?

Chắc không phải đến thăm anh trai tôi đấy chứ?"

Tư Niệm liếc trắng mắt:

“Cô thấy có khả năng không?"

Phó Thiên Thiên rất khẳng định nói:

“Chắc chắn là không thể nào."

Nếu Tư Niệm đến thăm anh trai cô ta, anh trai cô ta chắc mũi vểnh lên tận trời rồi, sớm đã ở đó tự tin đầy mình mà mỉa mai Tư Niệm lại đến quấn quýt không buông.

Tư Niệm cũng không giấu giếm Phó Thiên Thiên, kể chuyện của Chu Việt Thâm cho cô ta nghe.

Phó Dương đã được Chu Việt Thâm cứu, chắc chắn cũng đã biết thân phận của Chu Việt Thâm rồi.

Người ngoài biết cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

Nghe xong, Phó Thiên Thiên vẻ mặt kinh ngạc:

“Lúc tôi nhìn thấy người đàn ông của cô, tôi đã thấy thân hình anh ta khỏe hơn anh cả tôi rồi, không ngờ anh ta cũng làm nghề này, vậy cái này cô làm cho anh ta sao?

Nói ra thì tôi vừa mới chạy qua đây, còn chưa kịp ăn cơm nữa, ôi, sống ở ngoài thật không dễ dàng gì."

Tư Niệm thấy buồn cười, lúc nãy cô nhìn thấy cô ta đi tới, trong miệng còn ngậm một chiếc tăm, nhìn là biết vừa mới ăn cơm xong, chỉ là quá kinh ngạc nên chiếc tăm bị rơi, bây giờ vẫn còn nằm trên đất kìa.

Cô đến nấu ăn cũng là đợi sau khi nhân viên y tế bên này xong xuôi mới đến, không chiếm dụng bếp của người ta.

Phó Thiên Thiên ước chừng ăn cơm chưa quá nửa tiếng.

Nhưng cô cũng không vạch trần cô ta, nói:

“Chẳng phải vừa rồi thấy Lưu Đông Đông vào bếp nấu ăn sao, không làm phần của các cô à?"

Phó Thiên Thiên nghe thấy cái tên này là không nhịn được bĩu môi nói:

“Tôi nhìn thấy cô ta là thấy chướng mắt, suốt ngày ra vẻ ấm ức.

Mẹ tôi lại là kiểu người mềm lòng, thấy cô ta giả vờ đáng thương là không nỡ từ chối, cứ hay đến nhà tôi đưa canh, canh cô ta nấu dở tệ, vẫn là cô nấu ngon hơn, cũng chỉ có kiểu người không kén chọn như anh trai tôi mới có thể uống nổi thôi."

Nói xong, cô ta nhận ra điều gì đó, vội vàng bịt miệng, cẩn thận nhìn sắc mặt Tư Niệm.

Canh của Lưu Đông Đông nấu dở như vậy mà anh trai cô ta cũng uống, lại không uống của Tư Niệm, Tư Niệm biết được chẳng phải sẽ tức ch-ết sao?

Ôi chao, cái mồm quạ đen của mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.